|
CUỐN 1: HAI CỬA BÊN KHUNG TRỜI
PHẦN THỨ NHẤT Chương V
Thành phố Santa Ana là nơi đầu tiên mở ra cánh cửa hạnh phúc dành cho Nhị Lê ngày đầu tiên ở Mỹ. Buổi sáng nay thức dậy, bên nàng là người chồng, và trong căn nhà thuê tạm phảng phất một ít thứ hương cây lá ngoài vườn lẫn với mùi dịu nhẹ từ gối chăn. Tối qua, thật quá vui, niềm vui đong đầy rượu ngọt. Khi bốn người ngồi vào bàn ăn, Phin ôm bó hoa tươi tới gần dâng tặng mẹ. Tiếng vỗ tay khi Nhị Lê đứng lên nhận hoa, và ôm đứa con trai vào ḷng. Phin đi xa mẹ đă gần mười năm, nhưng tiếng Việt cháu vẫn c̣n nhớ, và lúc chuyện tṛ với bố, cháu vẫn nói bằng tiếng Việt. Rồi, bữa tiệc mừng gặp lại Nhị Lê bắt đầu. Bia, mỗi người một ly. Rót xong, Hiếu nâng cao ly, và xổ ra một câu nho tươi của cụ Khổng Tử: Hữu bằng tự viễn phương lai, bất diệc lạc hồ. Nhị Lê nh́n Hiếu với ánh mắt lay động, thật đằm thắm. Thảo, bên cạnh Nhị Lê. Thảo mặc chiếc áo sơ mi hồng, quần tây xám vải tergal. Hiếu và Thạnh lại cụng ly, sau khi uống cạn lượt đầu. Phin, tên đi học là Thứ. Hôm nay, Thứ là người phục vụ cho ba mẹ, chú bác. Trong nỗi vui, ánh mắt Thứ gợi nên những nụ cười của Nhị Lê lúc c̣n trẻ. Trên bàn, có trải khăn và bày các món tôm luộc, chả gị, gỏi gà và bún ăn với lẩu cá hồng. Bữa ăn ngon vui cùng theo câu chuyện, hăng hái, và thỏa măn. Và, vui ở chỗ, nói không cần nghe, và nghe , lao xao như là cơn gió. Hiếu và Thảo ở nhà vợ chồng người bạn đến mười hai giờ đêm mới ra về. Những ngày tới, chương tŕnh sẽ tùy tiện. Nhị Lê mở ṿng tay ôm Thảo lúc tiễn bạn lên xe. Irvine là thành phố gần phi trường nội địa, và dăy chung cư nằm trên đường Culver, không xa khu thương mại Ralf là nơi Hiếu đang ở. Khi chạy xe ra con đường ngoài, Hiếu rẽ trái, tới ngă tư Fairview và McFadden, xe rẽ phải rồi chạy hết con đường dài đến lúc gặp xa lộ 405, vào exit hướng South. Xa Lộ 405, hướng Bắc đi Los Angeles, hướng Nam đi San Diego. Xa lộ 405 tương đối rộng với 8 làn xe. Đi hướng Nam, qua các thành phố Laguna Niguel, Mission Viejo, những nơi này nh́n thấy những dăy nhà nằm trên các ngọn đồi sáng trắng dưới cả vùng mây rộng rất đẹp mắt. Cách hai mươi dặm hướng đi San Diego, sẽ thấy Camp Pendleton. Đây là trại lính của đơn vị Thủy Quân Lục Chiến Mỹ, và cũng là nơi những người Việt tị nạn đợt di tản đầu tiên 1975 tạm trú ở đây chờ các gia đ́nh từ thiện bảo lănh. Ngày xa đó, người Việt 75 đến Mỹ ở bốn trại tị nạn ở cả hai miền Đông và Tây. Nỗi nhớ nhung, nỗi âu lo, niềm hy vọng, và tiếng nói đă trở nên tha hương, lưu lạc. Và ngày xa đó, cũng có đến mấy ngàn người quay trở về v́ nhớ gia đ́nh, và quê hương. Anh Hồ, anh ruột của Thảo ở trại tị nạn này bốn tháng, được một gia đ́nh Tin Lành bảo lănh. Trong cuộc sống lưu vong, anh là người có nghị lực, vừa đi học lại, vừa đi làm chỗ ca ngày, chỗ ca đêm, mười năm sau, công việc làm ổn định, anh lập gia đ́nh có vợ người Hoa giỏi về buôn bán. Và, Thảo cũng nhờ anh Hồ bảo lănh, đă sang đây cùng với hai con rồi đến Hiếu. Đêm thênh thang, lộng gió dưới một bầu trời ngàn vạn những v́ sao. Giờ này, xa lộ vẫn không ngớt xe. H́nh ảnh Nhị Lê trong tâm trí Thảo là nắng mưa Sài G̣n, c̣n Hiếu là một con sông, đến một chiếc áo dài của Huế. Về nhà, vợ chồng c̣n chuyện tṛ một lúc mới đi ngủ. Hầu như, mọi sự việc lại trở nên b́nh thường. Chỉ có Thạnh mới không giấu được sự thầm kín trong ḷng ḿnh khi anh được gặp lại Nhị Lê ngày đoàn tụ. Nhà Thạnh thuê ở, phía sau có miếng vườn giữa khu đất c̣n rộng. Bên cạnh vườn, dưới mái hiên có một cái bàn nhỏ và bốn chiếc ghế thấp. Trên bàn, một bàn cờ đă vẽ sẵn, không phải tự Thạnh đóng hay tạo ra mà chiếc bàn cùng bốn ghế Thạnh mua từ một cửa hàng Goodwill với giá có 5 đồng. Thạnh không biết Goodwill là nơi chuyên bán đồ cũ, nhưng nơi này xuất hiện từ chuyện sinh hoạt với các bạn làm việc ở Công ty sản xuất xe đạp GT. Trụ sở chính của Goodwill, nằm ở góc đường số 5 và Fairview. Bên cạnh trụ sở, có một cửa hàng bán đồ cũ. Khi vào cửa hàng, Thạnh ngạc nhiên, không ngờ nó rộng và nhiều hàng đến như vậy. Trong cửa hàng, gian rộng nhất là trưng bày quần áo từ sơ sinh, trẻ con, tuổi thiếu niên và người lớn cả đàn ông và phụ nữ. Những gian khác bày bán đồ gia dụng bằng điện, sách học, bàn ghế, đến cả xe đạp và những dụng cụ làm vườn. Thứ hàng nào giá cũng rẻ, và có những đợt hàng giảm giá từ 10% đến 50%. Hôm đầu tiên đến, Thạnh mua được ít quần áo vừa size cho anh và đứa con trai. Khi ra về, anh xin được một cuốn booklet quảng cáo của công ty. Trong cuốn này, dù viết bằng tiếng Anh, nhưng Thạnh đọc cũng thấy dễ hiểu. Trong vùng quận Cam, mỗi thành phố, Goodwill có đặt một trạm để nhận hàng tặng phẩm. Những tặng phẩm được công nhân phân loại, xong bỏ vào trong những cái cage có bánh xe đẩy, hay trong những cái gaylord đặt trên mỗi cái palette. Mỗi ngày, tùy theo báo cáo của công nhân số lượng phần trăm hàng hóa sẽ được các tài xế đưa những chiếc trailer mới thay cho cái cũ. Và khi hàng về nhập kho, lại được phân phối đi cho các cửa hàng bán lẻ. Và, cũng nên biết mỗi thành phố hay thị xă đều có một cửa hàng, và mỗi mặt hàng được Công ty định giá luôn rẻ so với ở các chợ, hay các mall.
Cuốn booklet, người biên soạn đưa ra từng phần như
sách học giáo khoa. Ở những trang đầu, là nói đến cách tổ chức của Công
ty, c̣n phần cuối là nói đến sự vận hành và hoạt động cùng số lượng của
công nhân. Người Việt, công nhân phục vụ Goodwill, hiện nay có đến bốn
mươi người. Chắc hẳn, số anh em làm ở đây hầu hết người vượt biên từ
đảo, lương tối thiểu 4.75/giờ. Thứ đến trường, căn pḥng c̣n lại để cho hai vợ chồng. Có vẻ, với Thạnh sự tận hưởng hạnh phúc dồi dào hơn Nhị Lê. Nhị Lê hẳn c̣n trong tâm tưởng, nỗi bâng khuâng về ngày tháng cũ chưa rời xa. Lúc vào pḥng rửa mặt, soi ḿnh qua tấm gương, tự nhiên Nhị Lê lại nhớ đến căn nhà ở của Hiếu lúc chưa bán được. Nàng sống một ḿnh, chờ đợi, và khi ra đường, rồi đến cơ quan làm việc, mỗi một sự việc đều lướt đi, trôi nhanh. Thạnh đun nước bằng một ấm lớn để lên ḷ. Lửa sáng xanh, đẹp mắt. Trên bàn, Thạnh bày sẵn hai cái ly vừa đă cho sữa nửa ngấn lóng tay, c̣n cà phê, một cái phin lọc pha xong sẽ sớt làm hai. Nhị Lê trở ra, đứng bên Thạnh nh́n cà phê đang pha. Tay nàng trong tay chàng. Lúc bất chợt nh́n nhau, nụ cười giống như hạt mưa. Kim đồng hồ trên tường đă chỉ hơn 9 giờ. Nắng lướt nhẹ, một vẻ sáng hơi dâng lên cao ở bên ngoài. Khu vườn nhỏ, có hoa, cây lá xanh lẫn vàng úa. Dĩa bánh và cà phê đặt trên cái khay rồi vợ chồng cùng ra vườn. Cái bàn thấp đặt bên ngoài dựa nơi cửa sổ của pḥng ngủ. Hai người cùng ăn loại bánh pâté chaud c̣n nóng. Cà phê được uống từng hớp nhỏ. Nắng vườn đầy hơi ấm. -Anh có dự tính mua nhà không? Nhị Lê hỏi. Thạnh đáp: -Anh cũng mong có nhà, nhưng chưa đủ tiền. -Ở đây, nhà đắt lắm phải không ? -Đúng vậy. Các tiểu bang khác, giá nhà rẻ hơn, nhưng khí hậu không tốt bằng đây. Chính đây, khí hậu tốt người Việt mới tụ về đông đảo. Nhị Lê bỗng nói: -Không biết em sẽ làm việc ǵ đây. -Em có muốn đi học lại không? Nhị Lê lắc đầu: -Lớn tuổi rồi, em đi học ích ǵ nữa. Một lúc sau Thạnh nói: -Anh nghĩ, có hai công việc thích hợp cho em làm. Một việc ở sở xă hội, một việc làm ở nhà trường. Nhị Lê có vẻ nghĩ ngợi. Nàng nói: -Em không có nhanh nhẹn như Thảo để xin việc nơi các hăng xưởng. Thạnh bỗng đứng dậy, đi vào nhà xong trở ra với gói thuốc Marlboro. Khi Thạnh đánh bật lửa mồi điếu thuốc, rồi thấy khói lan tỏa một đám mây mỏng tím. Nhị Lê cầm gói thuốc lên đọc mấy hàng chữ. Nàng chợt hỏi: -Một ngày, anh hút bao nhiêu điếu. -Nửa gói. Thạnh tiếp lời lúc năy: -Em có vốn tiếng Anh, nên xin việc ở cơ quan chính phủ, hay việc ở trường học vừa dễ, vừa hợp với khả năng của em. -Nhưng biết họ có nhận không? Nàng cười, nh́n Thạnh. Anh là người dễ thương nên việc ǵ của em anh cũng nhận hết. C̣n nhà trường hay cơ quan chính phủ, họ xét kỹ, đâu có nói dễ như anh. Thạnh quá vui, sau điều Nhị Lê nói. -Ngày mai, em sẽ có việc làm ngay. Hai người nh́n nhau cười. Nhị Lê bỗng nói: -Không ngờ, ngày đó anh và con ra đi, em sống một ḿnh bao nhiêu năm dài. -Bên nhà lúc sau này thay đổi nhiều không? Nhị Lê nói: -Khi em về Sài G̣n, Hoài vẫn c̣n dạy ở Trảng Bom. Ít năm sau, trường đầy đủ các lớp cấp ba. Thạnh cũng biết đôi chút về t́nh cảm giữa Hiếu và Nhị Lê nhưng anh không nhắc đến. Nhị Lê nói: -Dù sao, em cũng phải kiếm công việc làm.
-Hẳn rồi. Nguyễn Chí Kham
Xem tiếp Chương 6
|