NGUYỄN CHÍ KHAM

 

 

 

VÙNG ĐẤT MỚI

 

CUỐN 1: HAI CỬA BÊN KHUNG TRỜI

 

PHẦN THỨ NHẤT

Chương VII

 

 

          Đến phiên, Nhị Lê vào xe chuẩn bị thi thực hành. Ông thầy đứng cạnh bên cửa căn dặn và nhắc nhở những thao tác rất cần cho Nhị Lê nhớ. Nàng gật đầu cám ơn, rồi cho xe từ từ chạy chậm dưới mái giữa hai sọc gạch màu vàng.

Xe ngừng lại, bà giám khảo ra hiệu cho thí sinh mở đèn pha cốt, đèn hiệu, đạp thắng, mỗi một tín hiệu được giám khảo quan sát kỹ trước khi bắt đầu buổi thi. Xe chạy theo đường ranh, tới cổng ra dừng lại. Nhị Lê và bà giám khảo cùng quan sát, một lúc, thí sinh theo lệnh bật đèn hiệu rẽ trái nhưng chỉ chạy một đoạn ngắn th́ dừng bên cạnh một ngă ba có bảng stop. Đèn hiệu đang nhấp nháy và xe c̣n chờ rẽ phải.

Alyssa là tên bà giám khảo, người Mỹ trắng, có mái tóc bạch kim cắt ngắn. Bà châm điếu thuốc hút, thở nhẹ ra làn khói. Nhị Lê lặng im, vẫn c̣n cảm thấy hồi hộp chưa b́nh tâm.

Bà Alyssa nói xong, Nhị Lê rẽ phải đưa xe ra đường chính. Nhớ kỹ từng thao tác, Nhị Lê bật đèn hiệu cho xe vào lane giữa rồi hướng thẳng con đường với tốc độ 40 dặm. Khi qua khỏi cây cầu, thấy xuất hiện trước mắt một khu nông trại trồng dâu. Hạnh phúc trong một buổi sáng tràn rượi gió mát, vườn dâu xanh lá, rải rác đó đây vài h́nh ảnh đơn sơ mộc mạc, khiến Nhị Lê cảm nhận cảnh trí đem quê hương cũ vào ḷng ḿnh và giữ lâu trong đôi mắt. Bà Alyssa cứ để cho Nhị Lê chạy trên đường mà không đổi hướng. Trong lúc Nhị Lê lái, bà có để mắt từng thao tác của thí sinh , và cũng luôn quan sát dưới ḷng đường , nh́n bao quát những con đường khác trên lộ tŕnh thi.

Tới một ngă tư, Nhị Lê theo lệnh cho xe vào lane trái trong cùng, chờ đèn.

-U turn.

Bà giám khảo bảo thí sinh khi đèn xanh mũi tên sáng lên. Nhị Lê hồi hộp khi cho xe mở rộng ṿng cua rồi trở đầu. Sau đó, bà Alyssa cầm bút đánh dấu x vào ô thứ tư trên hàng dọc.

Xe đang chạy lane giữa, rồi vào lane trong cùng. Nhị Lê thực sự không lo lắng nữa. Xe đi qua những ngả đường khác, rẽ trái, rẽ phải, đổi hai lane đường, mỗi thao tác như vậy Nhị Lê luôn nhớ lời dặn của ông thầy dạy lái xe.

Tới một khu công viên, bà Alyssa bảo Nhị Lê cho xe vào, rồi dừng lại. 

Parking : in, out

Back up

Turn about.

Trong phần này, Nhị Lê nhớ bài rất kỹ với mỗi thao tác. Vào chỗ đậu, trở ra, lùi xe, quay ṿng xe, mỗi mệnh lệnh thí sinh thực hành ba lần.

Sau gần nửa tiếng, bà giám khảo cho thí sinh đưa xe trở về DMV. Trên đường, vừa chạy theo đúng tốc độ, vừa quan sát đường, Nhị Lê mừng thầm v́ thời gian thi khá lâu và không nghe bà Alyssa nói ǵ cả. Lúc Alyssa mở kẹp giấy và ghi điểm trên từng hàng cột. Nhị Lê rất muốn coi nhưng ái ngại, mắt cứ chăm chú nh́n đường khi xe đang chạy. 

Trở lại DMV, chung quanh đông người, đứng bên bờ lề ai cũng chú ư đến những xe của thí sinh thi bằng lái trở về. Vào đậu băi phía sau, xe vẫn c̣n nổ máy. Bà giám khảo xếp lại hồ sơ , xong đưa qua cho Nhị Lê một tờ giấy xanh có ghi điểm.

-You pass.

Với nụ cười, bà bắt tay Nhị Lê chúc mừng.

-Thank you, ma’m

Nhị Lê tắt máy, ra khỏi xe với tờ giấy báo thi đậu. Ḷng rất vui, nàng bước nhanh chân. Nhưng vừa tới cửa, kịp nhớ ra Nhị Lê chạy t́m ông thầy dạy lái báo tin thi đậu. Ông thầy cũng rất vui, Nhị Lê đưa giấy cho ông xem và nói nàng c̣n phải vào bên trong để làm thủ tục nhận bằng lái tạm. Ông gật đầu, nói với Nhị Lê ông sẽ chờ ở ngoài cho đến khi nàng xong việc.

Bên trong, có vẻ ngột ngạt v́ đông người và căng thẳng. Không ngừng, dù chỉ một giây bà nhân viên DMV cứ đọc và nhắc lại hai lần giấy số thứ tự và cửa window cho các khách hàng.

Hàng ghế nào cũng ngồi kín, và dọc lối đi cũng đông người đứng chờ. Trong lúc chờ gọi số của ḿnh, Nhị Lê chợt nghĩ ở thành phố này, người Việt đông, ḿnh thử t́m xem có gặp ai quen không. Nhị Lê bước chậm, thoáng để mắt nh́n quanh, bất chợt thấy máy điện thoại để ngay lối ra vào nàng tới đó , nhét vào khe hai đồng quarter xong quay máy.

Tiếng chuông đang đổ, Nhị Lê cảm thấy vui trong lúc chờ.

-A lô

-Anh Thạnh hả, em đây.

-Có đậu không ?

Nàng cười:

-Đậu mới tin cho anh hay.

-Cón rớt th́ khỏi gọi phải không.

-Rớt th́ im re, gọi làm ǵ.

Hai người cùng cười với nhau qua ống nghe. 

-Đang làm giấy bằng tạm phải không ?

-Đang chờ, cũng một giờ nữa mới đến số gọi.

Không có ǵ thêm, Nhị Lê cúp máy. Nàng định gọi cho Hiếu hay Thảo, nhưng nghĩ đang giờ làm hơi bất tiện, nên thôi.

Có chỗ ghế trống, Nhị Lê vào ngồi và cầm cuốn cẩm nang của DMV mở ra đọc. Nhị Lê mở mục thực hành ra coi rất kỹ về những bảng hiệu hướng dẫn: Bảng ngừng, bảng công nhân sửa đường, cấm vào, lối ra, đường một chiều, không được u turn, chỉ rẽ trái…, mỗi mục như vậy đều có lời giải thích bên dưới. Nhị Lê vừa đọc, và nhận ra ḿnh thực sự cần để hiểu và ứng xử. Bà xướng ngôn vẫn tiếp tục đọc số và luôn nhắc lại 2 lần. Những chữ A,B,C,D , E là để phân biệt các loại giấy tờ cho khách hàng được biết: thuế lưu hành, đăng bộ xe, đổi bằng lái, làm căn cước..

Hai người nữa, tới số của Nhị Lê. Chỉ đợi năm phút, nàng đến window 10, và được một bà gặp người Mễ :

-Địa chỉ nhà ở, số an sinh, và thẻ ID 94. 

Bà Mễ nói giỏi tiếng Anh, vừa đánh máy rất nhanh, xong đưa cho Nhị Lê giấy chứng chỉ tạm hiệu lực trong một tháng xong bảo nàng đến window 8 là chỗ chờ chụp ảnh cho bằng lái mới.

Tới window này, Nhị Lê cũng chờ đến ba người mới có phiên. Trong lúc chờ, Nhị Lê mở ví, lấy cái gương nhỏ coi lại mặt mũi và sửa mái tóc đề có tấm h́nh đẹp.

Nắng trưa bên ngoài đă lên cao. Ra lối cửa bên, Nhị Lê t́m ông thầy dạy lái.

-Everything OK ?

-Yes.

Khi vào xe ngồi, Nhị Lê nói với ông thầy dạy lái là nàng muốn mời ông đi ăn trưa. Ông thầy nói lời cảm ơn, thay v́ đến nhà hàng có món ăn Việt, hai người ghé tiệm IN and OUT nằm gần đường Tustin và Lincoln.

IN and OUT là một tiệm làm bánh hamburger nổi tiếng ngon và giá rẻ. Một phần ăn có một cái bánh combo, một dĩa khoai tây chiên và nước uống soda tự do, giá chỉ 4 đồng.

Băi đậu xe tương đối rộng. Tiệm bánh nằm ở vị trí một ngă tư, trông toàn cảnh bên kia là một khu chợ, bên đây trong khu vực của tiệm ăn c̣n có những cửa hàng dịch vụ điện tử, điện thoại, bán hoa, bán tranh vẽ, và quán cà phê.

Ông thầy dạy lái dáng người cao, đội chiếc mũ lưỡi trai màu xám bạc, trông khỏe mạnh.

Hai người vào tiệm, nhưng không chờ lâu. Họ chỉ chuyện tṛ chốc lát, xong lấy phần ăn mang ra ngoài, bên trong có bàn ghế, nhưng cả hai thích ngồi bàn ngoài có mái dù.

John là tên của ông thầy dạy lái. Ông có gương mặt hơi đỏ, và luôn nở nụ cười.

Lúc bắt đầu bữa ăn, hai người tṛ chuyện. Nhị Lê cho biết, ḿnh ở VN mới qua Mỹ theo diện bảo lănh. Nghe Nhị Lê nói xong, John hỏi:

-Ở Việt Nam, bà ở tỉnh nào ?

-Tôi ở nhiều nơi. Gốc ngoài Hà Nội, sinh sống ở Huế, Sai gon, Pleiku, Quy Nhơn.

-Có ở Huế hả.

-Có .

John nh́n lại Nhị Lê trong ít giây, rồi nói:

-Tôi là cựu quân nhân. Tôi đến VN năm 1967. Tôi thuộc đơn vị Bộ Binh chiến đấu nhiều nơi ở các tỉnh miền Trung Việt Nam, và đóng quân ở Chu Lai lâu nhất. Năm 1972, Mỹ rút quân, tôi theo đơn vị về nước. Đến năm 1975, ở bên đây, tôi hay tin miền Nam thua cuộc. Tin này, làm tôi buồn và rất nhớ những bạn lính VN mà tôi đă cùng chiến đấu với họ.

-Ở VN có ǵ làm ông nhớ không ?

-Có, nhiều lắm. Nhưng hơn hết với tôi là cảnh trí. Tôi thích Chu Lai, Cam Ranh, Nha Trang, Đà Nẵng.

-Ông có ở Huế không ?

-Có. Năm 1968, đơn vị tôi tham chiến giải tỏa. Huế thiệt hại nhiều hơn đâu hết trong năm Tết Mậu Thân.

Nhị Lê nói:

-Ông là người lính Mỹ từng tham chiến ở VN, ông có suy nghĩ của một người chiến binh. Trong khi đó, giới truyền thông Mỹ, họ có tư tưởng phản chiến, điều này có thể chấp nhận sự chống chiến tranh, nhưng họ quá thiên lệch, nghiêng về phía Cộng quân. Họ loan tin tức không đúng sự thực, chê bai quân lực VNCH trong khi ca tụng quân miền Bắc, quân giải phóng đội nón cối, đi dép râu là anh hùng.

-Bà có nhận xét đúng. Ngay cả chúng tôi, h́nh ảnh họ loan tin và những thước phim họ tŕnh chiếu rất là tiêu cực.

-VNCH chúng tôi rất biết ơn chính phủ Mỹ và quân đội Mỹ. Nhưng cánh truyền thông, họ lại có cái nh́n không thiện cảm với chính phủ và quân đội chúng tôi.

-Bà có vốn tiếng Anh khá lắm. Bà có học ở hội Việt Mỹ không ?

-Tôi học trường sư phạm, bậc Đại Học. Ngành học của tôi chuyên về Anh ngữ cả văn chương và ngữ học.

-Bà mới qua đây, đă xin được việc làm chưa. ?

-Chưa, nhưng trước nhất phải có bằng lái xe, rồi có xe nữa. Tôi mong, và có thể nhờ có xe tôi dễ kiếm việc làm.

-Bà hăy đọc báo Mỹ, t́m kiếm mục rao vặt có bán xe cũ.

=Báo VN cũng có mục rao vặt và bán xe. Đi mua xe cũ, ḿnh có dễ bị lầm không ông. 

-Có thể lắm.

-Nếu tôi t́m mua xe cũ, ông có thể giúp tôi kiểm tra máy móc được không.

-Sẵn ḷng. Khi nào bà t́m được xe, cứ gọi tôi.

Tự nhiên, Nhị Lê cảm thấy có được sự an ủi và niềm tin về người Mỹ. Chiến tranh đă kết thúc. Mỗi người Việt, c̣n ở quê hương hay lưu lạc nơi này, nơi kia, nay đều cùng thấy cuộc đời đă khác hẳn, dù có người định h́nh được bản sắc, có người chưa, nhưng thống nhất hơn cả vẫn là tiếng nói của chính ḿnh, gia đ́nh, bằng hữu và quê hương.

Ngồi chuyện tṛ một lúc, hai người rời tiệm ăn. Vào xe, John để cho Nhị Lê lái , ông muốn nàng chạy qua nhiều đường phố, hướng dẫn cho nàng hiểu rơ từng tấm biển đi đường để làm quen khi lái xe một ḿnh.

Bất chợt, ông nói thêm:

-Bà cũng cần lái xe trên freeway.

-Ồ, trên freeway tốc độ khủng khiếp quá 

-Nhưng bà phải làm quen. Ở Mỹ, có những công ty, hăng xưởng ở xa, muốn đến nơi phải chạy freeway mới tiết kiệm được thời gian đi, về.

-Ông nói đúng.

-Ông ở nhà làm công việc ǵ.

-Chồng tôi là nhân viên đứng bán hàng cho tiệm thực phẩm Circle K.

-Tốt lắm.

Xe về tới nhà, dừng lại, Nhị Lê bảo John đợi chờ nàng ít phút. Vào nhà, Nhị Lê vội t́m phong b́ và bỏ vào tờ bạc 20 xong trở ra. Với nụ cười, đưa bao thư nàng nói:

-Chút quà gởi ông. Cám ơn ông nhiều lắm.

-Không có chi đâu.

-Chà nói tiếng Việt giỏi quá.

-Bà không biết tôi đă ở VN 6 năm.

-Vâng, tôi biết.

Khi John lái xe đi, Nhị Lê vẫy tay chào theo và nàng c̣n đứng lại trên bờ đường. Giây phút đó, nàng nghĩ đến những người Mỹ nàng đă gặp, và h́nh dung mỗi người qua những nét phác họa, qua tên gọi có Jack ở hải quan, Joel phóng viên, bà Alyssa giám khảo, rồi John thầy dạy lái xe.

Nước Mỹ cũng đă sắp vào những ngày hè. Nhị Lê chợt mỉm cười nghĩ về ḿnh, và nhớ ra câu thơ của thi hào nước Anh William Shakespeare: 

Can I compare you to a summer day?
 

 

Nguyễn Chí Kham


________

Xem tiếp Chương 8

 

 

art2all.net