|
CUỐN 1: HAI CỬA BÊN KHUNG TRỜI
PHẦN THỨ NHẤT Chương VIII
Vào đầu tháng bảy, vợ chồng Thạnh sẽ dọn đến chỗ ở mới. Đây là căn nhà có ba pḥng ở trong khu mobile home Hadden, mỗi tháng trả tiền thuê đất 300 đồng. Hiếu đă mua lại căn nhà này giá 14,000 từ gia đ́nh ông Lạc muốn chuyển dời qua Texas sống với người bà con. Ông Lạc sẽ bỏ lại các thứ bàn ghế, đến cả những thứ đồ dùng cho nhà bếp, nhà tắm. Ngày hôm đó, Hiếu và Thảo t́m đến nhà ông sau khi liên lạc qua điện thoại. Ông Lạc đăng bán nhà trên mục rao vặt của nhật báo Người Việt. Chỉ sau hai ngày có khách gọi, đến coi nhà, trả giá. Ông Lạc từng là Sĩ quan Không Quân, ngành quân báo, cấp Đại úy làm việc ở Trung Tâm Không Trợ III. Và, ông cũng ở trong đoàn người di tản đến Mỹ đợt đầu 1975. Người miền Nam, tính t́nh cởi mở, thích b́nh luận bóng đá. Ông nói, qua bên đây, có TV dây cáp, ḿnh coi được nhiều đài, nhất là các đài thể thao. Hiếu và Thảo đă gặp vợ chồng Thạnh bàn chuyện. Ngoài việc mỗi tháng đóng tiền thuê cho chủ đất, Thạnh có hai cách, mỗi tháng trả góp cho Hiếu 300 đồng, hay mỗi năm 3000 đến khi hết nợ th́ căn nhà Hiếu đứng ra mua, thuộc về của Thạnh. Năm tới, Thứ ra trường. Và, trong tương lai gần, Nhị Lê kiếm được việc làm nữa th́ chuyện về căn nhà không có ǵ trở ngại cả. Circle K đă điều Thạnh đến làm việc phụ tá cửa hàng trưởng ở tiệm Mally có cây xăng nằm góc ngă tư đường First-Euclide. Gần nhà ở, nên tiện cho cả hai vợ chồng Thạnh. Có một xe, buổi sáng Nhị Lê đưa Thạnh đi làm , chiều đến đón, sau đó hai vợ chồng có thể ghé chợ, hay những nơi bán food to go mua hàng ăn. Không biết, Thạnh có vướng mắc, suy nghĩ xa gần ǵ về Hiếu không, nhưng một lần đó trên con đường đi xuống thành phố biển ở Laguna Beach, Nhị Lê kể hết chuyện về Hiếu cho Thạnh nghe. Những năm sau khi Thạnh vượt biên, Nhị Lê một ḿnh ở lại khó khăn, đang dạy ở Trảng Bom, t́nh cờ một ngày xuống Sài G̣n t́nh cờ gặp Hiếu lúc đó làm nghề bỏ báo, và phát hành sách cho nhà xuất bản. Vào lúc ấy t́nh h́nh đổi mới, có sự cởi mở, Hiếu đưa Nhị Lê đến gặp ông Hà giám đốc, và không lâu sau đó, Nhị Lê phụ trách dịch sách văn học nước ngoài qua bản tiếng Anh. Khi tạo được tên tuổi, Nhị Lê vừa làm nhà in, vừa cộng tác với các ṭa báo ở Sài G̣n. Khi vợ chồng Hiếu đi Mỹ theo diện bảo lănh và HO, căn nhà để lại cho Nhị Lê ở tạm, vừa rao bán. Từ bao nhiêu cảnh ngộ xa cách rồi đoàn tụ, nó đến như mùa thu hoạch ngô khoai, nay cả hai gia đ́nh Hiếu và Nhị Lê, hơn hết có điều kiện giúp nhau trong cuộc sống mới nơi đất khách quê người. Câu chuyện Nhị Lê kể và nói về một người bạn cũ, từ giọng nói của nàng cũng dễ thấy biết bao nhiêu quang cảnh hiện lên, những ngày mưa trong mưa, thành phố, ḍng sông, cả vang âm những tiếng gọi thiết tha và đợi chờ. Laguna Beach là một thành phố biển đẹp nhất ở vùng quận Cam. Con đường chính đi tới, đi qua thành phố này là cao tốc Pacific. Từ các triền dốc núi cao đổ xuống, đường Pacific chạy ven theo biển qua nhiều thành phố và đến tận cảng Long Beach. Nước Mỹ nằm giữa hai đại dương, có năm tiểu bang thuộc Thái B́nh Dương Alaska, Oregon , Hawaii, California, Washington. Từ Little Saigon xuống Long Beach có thể đi xa lộ 73, ra exit đường MacArthur hay muốn theo đường ven biển th́ qua cao tốc Pacific . Ở cảng Newport Beach , rất đông các thuyền bè loại nhỏ, và những thuyền bè này thường được thuê đi ra biển câu cá. Khi thấy thành phố Laguna Beach xuất hiện, Nhị Lê ngây người, nàng nói với chồng: -Đẹp quá, anh. Chàng cười bảo: -Nói, đẹp mà không thưởng ǵ cả. -Chứ từ hôm đó tới giờ, không ăn trái ngọt đó sao ? Thạnh cười, buông tay lái cầm tay Nhị Lê. Anh hỏi nhỏ: -Ḿnh có thêm một đứa nữa không ? -Chắc là không có. Tuổi đă lớn, và cũng tắt rồi. Thạnh nh́n qua Nhị Lê, anh mỉm cười thấy vợ vẫn c̣n đẹp như thuở nào. Biển xuất hiện gần hơn ven con đường dốc và Thạnh cũng đang cho xe giảm tốc độ. Tới khu trung tâm , Thạnh vừa chạy chậm vừa nh́n những cột đồng hồ trên đường. Thật may, Thạnh thắng gấp xe khi thấy có một chiếc rời đi. Vào chỗ đậu xe tương đối hẹp, Thạnh điều chỉnh tới lúc hai lần xe mới nằm gọn trong hai vạch chỉ trắng. Hai người cùng xuống xe, Thạnh lục túi t́m những đồng quarter để lấy giờ. Cứ 4 quarter là 1 giờ, và muốn đậu lâu phải trở lại bỏ thêm đồng xu để tăng giờ. Nắng vừa ấm và có chút lạnh, dưới nắng những khu phố sáng hẳn, và đông người đi bộ trên các ngả đường. Laguna là thành phố có kiến trúc gần giống Châu Âu, Thạnh đă tới thành phố biển này nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên anh cảm thấy hạnh phúc vui như chưa bao giờ có được. Bên anh, có một bông hồng xinh đẹp. Nhị Lê có một vẻ đẹp, mà đối với Thạnh anh ngưỡng mộ, vừa thương yêu nhưng cần bộc lộ ra hết những suy nghĩ của ḿnh, anh c̣n rụt rè, e thẹn. Nhị Lê cũng hiểu Thạnh, nhưng nàng cũng không mấy bộc lộ sự nồng nàn với chồng, ngay cả trong sự thầm kín của gối chăn. Hai vợ chồng nắm tay đi bộ trên đường Broadway là phố chính đông đúc của thành phố. Hai bên, mỗi căn nhà là một cửa hiệu buôn bán, đèn sáng bên trong và cả bên ngoài dọc lối vỉa hè. Thạnh nói với vợ, ở đây thứ hàng ǵ cũng mắc, v́ thành phố dành cho nơi du lịch, nên các thứ hàng quần áo, đồ lưu niệm, sách vở đều trở thành hàng du lịch hết. -Vậy chắc các cửa hiệu cà phê, quán ăn, giá không rẻ. -Cô giáo Nhị Lê nói đúng. Nhị Lê cười bảo chồng: -Anh Thạnh biết không, mỗi ai nhắc chuyện hàng quà là em nhớ Sài G̣n. -Món ǵ cô giáo thích nhất. -Bánh bột, ḅ bía. -Sao không có bánh ḿ, thịt nguội, hay hủ tiếu ḿ.. -Cố nhiên món nào ở Sài G̣n cũng ngon, nhưng em ghiền nhất là ngồi trước Bưu điện ăn ḅ bía. -Bên đây, người Việt ḿnh mở tiệm ăn quá là nhiều, là đông. Nhưng ḿnh ăn, chất bổ th́ có, nhưng không ngon như ở bên nhà. -Em vẫn nhớ Sài G̣n lắm, anh Thạnh ạ. Sài G̣n buổi sáng nắng vừa đẹp, vừa có mùi thơm, c̣n buổi chiều trời mưa . Buổi sáng nắng đẹp, giọng các cô gái Sài G̣n nghe lanh lảnh . Buổi chiều mưa, ngồi quán cà phê, nơi nào bằng.
-Nhưng Nhị Lê biết, mỗi quê hương có cái hồn riêng
trong món ăn. Cái hồn ấy, Sài G̣n không thấy. V́ Sài G̣n, là tất cả các
thể loại rồi. -Quảng Ngăi quê anh, là ḿ quảng và mạch nha. -Em đă ăn mạch nha , đường phổi, ḿ quảng sông Vệ chưa. -Em đă về quê anh đâu ? -Ứ nhỉ, lúc đó khó khăn quá, anh không đưa em được về thăm quê. -Nhưng cũng lạ, anh người Quảng, nhưng giọng nói gần miền Nam hơn. -Có một giọng nói anh yêu thích nhất. -Em biết, anh nói về ai rồi. Hai vợ chồng vừa tṛ chuyện, vừa bước đi bên nhau, tay trong tay. Những con đường trong thành phố này ngắn, nhưng đẹp và sang. Bất chợt, Thạnh nhớ ra đồng hồ giờ liền quay trở lại chỗ đậu xe, và bỏ thêm mấy đồng quarter cho thêm giờ. Nhị Lê ngạc nhiên, ngay cạnh góc này có một cửa hiệu bán sách cũ. Nhị Lê liền vào trước, một lát sau Thạnh mới vào. Thực ra, Thạnh c̣n mua ở chỗ sạp báo một tờ báo thể thao chuyên về bóng đá. Anh mua cho thằng Phin. Nhị Lê đứng trước dăy kệ bên phải toàn sách Pháp, loại tiểu thuyết bỏ túi. Nàng ngước mắt nh́n kỹ lên kệ sách, choáng ngợp trước tác phẩm và tên các giả André Gide, Jean Paul Sartre, Albert Camus, Verlaine, Rimbaud, Maurice Blanchot, Simone de Beauvoir, Jean Genet, Marguerite Duras, Jean Giono, Louis Aragon..Trong tâm trí đang suy nghĩ, Nhị Lê muốn mua một hai cuốn mang về nhà đọc. Cuối cùng, nàng lấy ba cuốn: L’étranger, Vol de nuit, Le grand Meaulnes. Thạnh rời Nhị Lê lúc nào nàng không hay, và anh đang đứng ở ngăn kệ về sách khoa học, có Toán và Vật Lư. Tạp chí Toán học nằm ở tầng dưới cùng v́ b́a sách khổ lớn, coi xong, Thạnh mua đủ bộ Journal ba cuốn. Trong loại báo chuyên về Toán này, tất cả bài giải H́nh Học các đề thi Tú Tài phần I và II ở Pháp. Nắng bên ngoài các đường phố vàng óng, vừa khô và lạnh. Rời hiệu sách, vợ chồng Thạnh t́m một nhà hàng ăn với cảnh trí trông ra biển. Một giọng vui, Thạnh nói: -Hôm nay ḿnh sang một tí. Hai người tới nhà hàng, màu sơn trắng ở các bức tường bên ngoài, và theo lối đi lên balcon ngồi ở bàn ngoài. Người chạy bàn tới, Nhị Lê coi menu xong chọn món spaghetti và nước soda seven up. Thạnh chọn món ḅ tái chanh và bánh ḿ. Trong lúc chờ, hai người nh́n ra biển. Sóng biển lao vào bờ rồi trôi giạt ra xa. Những chiếc tàu căng buồm đang di chuyển gần bờ. Hai bên bờ biển, cảnh trí là những cánh rừng, những băi cát, và có những hàng cây palm nối dài. Biển mênh mông biết nhường nào ? Nhị Lê chợt ra một câu trong bài thơ của nữ thi sĩ Xuân Quỳnh. Bài thơ hay này, được nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu phổ nhạc. Bữa ăn vừa mang ra, Nhị Lê choáng ngợp về phần ăn của ḿnh. Nàng thốt lên: -Làm sao em ăn hết đây. Thạnh cười nói: -Không hết, anh ăn phụ cho. Hai vợ chồng bắt đầu bữa ăn, vừa cảm thấy đây thực sự được sống bên nhau. Và, trong lúc này, sự hồi nhớ bao nhiêu chuyện cũ ùa ngập tới, có thể không ngăn nổi. Rồi chốc lát, ngừng ăn cầm ly nước uống, họ nh́n nhau: -Anh có nghĩ, có ngày ḿnh trở về lại bên nhà không ? -Về thăm, hay về luôn ? -Về thăm. -Anh nghĩ cũng dễ, không có chi khó. Nhưng giấy tờ để cho ḿnh an tâm là hộ chiếu. Muốn có hộ chiếu, ḿnh phải đậu quốc tịch. -Bài vở thi quốc tịch, khó không ? -Một tập câu hỏi chừng bốn trang, trong đó về hiến pháp Hoa Kỳ. -Em nghĩ, ḿnh phải chuẩn bị ngay từ lúc này. Thạnh giải thích: -Đậu vào quốc tịch rồi, rất nhiều quyền lợi ḿnh được hưởng. -Anh nắm được hết không ? -Ủa, lúc em làm giấy tờ xin trợ cấp cô cán sự không nói ǵ với em sao ? -Không, làm giấy tờ xong kư tên thôi. -Vậy là tùy người. Anh nhớ đến cô Thủy, cô Melly Nguyễn, hai người giải thích cho anh rất cặn kẽ về đời sống, về quy chế, và mọi thứ quyền lợi. -Có đúng quyền bỏ phiếu là ưu tiên 1 đối với người có quốc tịch. Thạnh cười bảo vợ: -Đó là câu hỏi làm quà, chiếu lệ cho đề thi, và người thi quốc tịch thôi. Ở Mỹ, quan trọng nhất là đi làm. Mấy thứ khác, màu mè, học cho biết thôi. -Khi anh vào thi, thời gian có lâu không ? -Chừng nửa tiếng. Giám khảo hỏi chừng sáu bảy câu về luật trong hiến pháp, xong thực hành, là họ đọc, ḿnh nghe xong viết lên giấy thi, rồi cũng đến lượt ḿnh viết ra một câu đúng tiếng Anh theo văn phạm. Hai vợ chồng ăn ngon miệng, vừa bàn chuyện với nhau về nước Mỹ trong cách nh́n từ cá nhân, đến toàn thể. -Người Việt ḿnh đây đoàn kết với nhau, phải không anh ? -Điều em nghĩ, đúng chừng độ 60% thôi. -Sao mà thấp vậy. -Bên đây, có nhiều sự tranh chấp lắm. Về chính trị, cùng một tư tưởng chống Cộng, nhưng các mặt khác, do quyền lợi mà xung đột nhau. -Nổi bật của cộng đồng, theo anh nghĩ cái ǵ nổi trội hơn. -Hai cái, chuyện làm ăn, và đi học. Trong khu Little Saigon, các hàng quán, cơ quan dịch vụ về y tế, về luật pháp nhiều lắm. C̣n đi học, các cháu rất mau tiếp thu, thành đạt. Tới đây, tiếng Anh c̣n vỏ vẻ, vậy mà sau một năm học thôi, các cháu tiến xa, rất là xa. =Khả năng của con ra sao, anh biết rơ không. -Con ḿnh, học được lắm. Có môn trung b́nh, có môn được điểm B và A+. Ngồi ăn và chuyện văn khá lâu, vợ chồng Thạnh rời nhà hàng. Trả tiền ăn xong, Thạnh để lại trên dĩa tờ 10 đồng tip. Khi hai người trở lại, đồng hồ báo giờ c̣n lại 5 phút. Nhị Lê chưa ngồi vào ghế mà đứng ngoài, trông cho Thạnh lùi xe, v́ đường chật. Vậy là thành phố vẫn c̣n dư âm những đợt gió mùa, những tiếng sóng biển, và những ngôi nhà hai bên đường in màu vôi trắng, những hàng cây bên nhau xanh mướt thời gian, và những quăng đèo không khác chi mỗi phần đời của ḿnh mong giữ bên cuộc sống. Nhị Lê mở gói giấy, coi mấy cuốn sách đă mua. Nhị Lê học môn chính tiếng Anh, nhưng tiếng Pháp nàng cũng khá, đọc được tiểu thuyết. Vol de nuit, cuốn tiểu thuyết được nhà văn André Gide viết lời tựa, và đoạt giải Femina năm 1931. Những ḍng mở đầu của truyện mang một phong cảnh óng vàng trong trong buổi chiều: Les collines, sous l’avion, creusaient déjà leur sillage d’ombre dans l’or du soir. Les plaines devenaient lumineuses mais inusable lumière : dans ce pays elles n’en finissent pas de rendre leur or de même qu’après l’hiver , elles n’en finissent pas de rendre leur neige. Khi ra khỏi 73, Thạnh vào 405 và đi hướng south. Tốc độ 70 miles giờ, ḍng xe hai bên đường lao đi vun vút. Nhị Lê nói: -Chạy xe tốc độ này, chắc em lạc tay lái. -Không sao đâu. Rồi em sẽ quen. Ở bên đây, ḿnh phải biết chạy freeway. -Chắc em cũng cần chạy thử. -Lo ǵ, mỗi tuần ḿnh tập. Có anh ngồi bên là em sẽ vững tâm. -Có chắc không ? Nhị Lê cười, nh́n sang Thạnh. -Đưa bàn tay qua để biết nóng hay lạnh. Thạnh cầm tay Nhị Lê một lúc. Xe chạy xuống hướng các tỉnh phía Nam. -San Diego, xa không anh. -Chừng hơn 60 miles nữa. Chiếc xe Thạnh đang chạy là Toyota Camry đời 88, màu sơn trắng. Trong các loại màu sơn mỗi hiệu xe, màu trắng luôn được yêu thích. Trong thiên nhiên, cũng như trong đời sống màu trắng tượng trưng cho một sự tinh khiết, sạch sẽ, c̣n trong văn chương, màu trắng là những nụ cười của ánh sáng, là những hạt gạo thơm đầu mùa, là vẻ hoang sơ muôn thuở của thời gian.
Tới thị xă Laguna Niguel, Thạnh cho xe ra exit
Alicia, rẽ phải chạy xuống hướng biển. Khi tới công viên của câu lạc bộ
bóng rổ Road Lyon Thạnh cho xe vào, ở đây, lúc dừng xe Thạnh bảo Nhị Lê
hăy tập lái cho xe ra vào parking, trở đầu, nghĩa là làm mọi thao tác
cho quen để những lần tới đây, Nhị Lê có thể lái một ḿnh. Nguyễn Chí Kham
Xem tiếp Chương 9
|