NGUYỄN CHÍ KHAM

 

 

 

VÙNG ĐẤT MỚI

 

CUỐN 1: HAI CỬA BÊN KHUNG TRỜI

 

PHẦN THỨ HAI

Chương XI

 

 

          Hết giờ dạy ở trường, Nhị Lê không về nhà. Lúc vào ngồi xe, mở radio bất ngờ cô giáo được nghe bản nhạc rất hay của nhạc sĩ Tô Vũ, với tiếng hát Anh Ngọc. Nhị Lê rất thích nhạc tiền chiến của Đoàn Chuẩn Từ Linh và Tô Vũ. Nhạc Đoàn Chuẩn mang nhiều âm điệu mùa thu như tranh của Levitan, và lời hát, nghe rất êm đềm như thơ. Nhạc sĩ Tô Vũ sáng tác không nhiều, nhưng mỗi bài luôn gợi nên ư tưởng của sự xa cách, và chờ mong. Nhị Lê yêu thích một câu chuyện t́nh trong bản nhạc Tạ Từ lúc nghe Sĩ Phú hát.

Khi bài hát dứt lời, Nhị Lê có cái vui sướng hồn nhiên nghĩ rằng ḿnh đang trẻ lại. Từ trường đến khu Phước Lộc Thọ không xa. Nhị Lê đến, cho xe đậu ở băi phía trước. Ra khỏi xe, nàng c̣n đứng một chút để nh́n vào bên trong và thử lại chốt khóa nơi cánh cửa.

Buổi chiều c̣n đầy nắng trên sân. Nhị Lê vào lối cửa bên trái, và ngay đó, nàng ghé vào hiệu sách Văn Khoa. Người chủ trông thấy khách vào, ông đặt tờ báo lên bàn, Nhị Lê với giọng thân t́nh lên tiếng:

-Em chào thầy.

Người chủ có hơi ngạc nhiên, thân t́nh hỏi:

-Ngày đó cô học ở đâu ?

-Em biết thầy dạy ở trường Văn Khoa. C̣n em, học bên sư phạm.

-Cô học ban nào ?

-Ban Anh Văn.

-Ra thế.

Nhị Lê nói:

-Em không được học với thầy, nhưng có đọc những bài dịch về văn học của thầy trong tạp chí Đối Thoại.

-Cô nói đúng.

Một lúc sau, bà chủ xuất hiện. Vị thầy giới thiệu, Nhị Lê chào hỏi, sau đó đi t́m sách để mua. Nàng rất cần cuốn văn phạm Anh văn căn bản của giáo sư Trần Văn Điền và cũng cần có thêm cuốn văn phạm tiếng Pháp của giáo sự Nguyễn Kỉnh Đốc. Nhị Lê t́m ở hàng kệ sách giáo khoa, sau khi t́m thấy, nàng lấy xuống, rồi qua hàng kệ sách nghiên cứu văn học Việt Nam. Nàng thấy có cả bộ sách ba cuốn Việt Nam Văn Học Sử Giản Yếu Tân Biên của giáo sư Phạm Thế Ngũ.

Nhị Lê không ở lâu, nàng đem sách đến quầy trả tiền, được vị thầy quen bớt 10% trên giá b́a.

Thật bất ngờ, lúc ra chỗ đậu xe, nàng gặp anh Lăm.

-Hay không, Nhị Lê lên tiếng.

Anh Lăm cười đưa tay cho Nhị Lê bắt.

-Chị Ánh Hồng đâu?

-Ở nhà tiếp người bạn.

-C̣n anh lang thang một ḿnh?

-Ờ. Nhị Lê đi đâu đây?

-Em ghé hiệu sách.

-Anh đi chơi thôi. Thử tới đây, có ai bạn quen không.

Nhị Lê nói:

-Thường anh đến buổi sáng mới hay gặp. Buổi chiều, ít khi gặp.

-Nhị Lê có bận chi không ?

-Không.

-Vậy đi với anh vào dạo Phước Lộc Thọ rồi ḿnh uống cà phê.

Nhị Lê cười nhẹ, nói:

-Vâng, đi với anh cho vui.

Hai người vào khu thương xá. Nhị Lê dẫn anh Lăm đi thăm các gian hàng bên dưới, rồi lên lầu trên, sau đó, xuống lối cửa sau đến một quán cà phê gần đó. Nhị Lê tự nhiên cảm thấy vui vui khi đi bên cạnh một người anh lớn của ḿnh. Anh Lăm, đúng với cái tên đă tạo nên con người anh, vừa lịch lăm, vừa hồn nhiên. Ngày trước đây, anh không chỉ là một quân nhân, mà c̣n là một phi công nữa với mây trời, và lướt gió.

H́nh như hôm nay là ngày nghỉ, nên quán đóng cửa.

-Chà, ḿnh t́m chỗ khác.

-Vâng, ra con đường phía sau.

Hai người nói những chuyện vu vơ cho cuộc sống trở nên nhẹ nhàng. Và, không có ǵ ái ngại, Nhị Lê để tay ḿnh trong tay người anh. Nắng đă thu gọn buổi chiều qua những bóng im.

Khi thấy quán cà phê xuất hiện, Nhị Lê hỏi:

-Ḿnh vào đây không anh ?

-Ờ, vào đây đi.

Hai người vào quán và chọn ở dăy bàn trống phía ngoài. Thường, khách đến các quán cà phê thường hay uống buổi sáng, ít ai uống buổi chiều. Và, uống giờ này, th́ có lẽ câu chuyện nói với nhau nó có nhiều ư nghĩa hơn.

Khi cô gái trong quán mang cà phê ra, lấy trên khay đặt xuống bàn xong hỏi:

-Thưa, có lấy thêm bánh không ạ.

-Thôi, cà phê được rồi.

Nhị Lê không cho nhiều đường. Anh Lăm lại dùng đường nhiều. Cà phê đang nóng, thơm hương vị. Hai người chậm răi uống, có lúc nh́n nhau.

Nhị Lê hỏi:

-Bên đó lạnh, chắc buổi sáng nào anh cũng uống cà phê?

-Anh ghiền cà phê, uống một ngày mấy cữ.

-Uống giờ này, tối anh sợ mất ngủ không?

-Anh dễ lắm, Nhị Lê à.

-Everything ?

Anh Lăm gật đầu. Nhị Lê lại hỏi:

-Anh làm phi công, thời kỳ đó chắc đắt đào lắm?

-Ờ, thời tuổi trẻ mà. Nhưng không có ai cho anh một h́nh ảnh cô Phượng.

Bỗng Nhị Lê à lên một tiếng ngạc nhiên. Nàng hỏi ngay:

-Có phải cô Phượng trong cuốn Đời Phi Công?

-Em giỏi, anh khen em đoán đúng. Phượng là mẫu nhân vật của người phi công. Anh yêu nhân vật ấy như một cô gái ở ngoài đời.

-Chị Ánh Hồng?

-Ánh Hồng luôn giữ cái nếp đức hạnh từ khi làm cô giáo.

-Em hiểu.

-Em đọc cuốn truyện đó rồi, phải không ?

Nhị Lê hơi ngạc nhiên khi nghe chàng gọi ḿnh bằng em, nhưng nàng không nói ǵ. Bất chợt nhớ ra ǵ, Nhị Lê hỏi:

-Anh không hút thuốc?

-Không, anh bỏ lâu rồi.

-Anh đọc tiểu thuyết chắc nhiều lắm.

-Cũng thích đọc, nhưng không đam mê lắm.

Nhị Lê nhớ ra lần đi với Thạnh xuống Long Beach, nàng có mua mấy cuốn truyện Pháp ở tiệm sách cũ. Một giọng thân t́nh, nàng nói:

-Em cũng h́nh dung anh là người phi công trong cuốn Đời Phi Công.

-Phượng là tên một loài chim đó Nhị Lê.

-Em cũng nghĩ như anh vậy. Em đọc cuốn truyện này lâu lắm. Một câu chuyện đẹp, dễ thương riêng hai người. Và, những chương hay nhất là những lá thư từ bên Pháp chàng gửi về cho cô Phượng.

-Nguyên mẫu người phi công ngoài đời chính là tác giả đó Nhị Lê.

-Có lẽ một phần nào của tác giả có h́nh ảnh của nhà văn phi công Saint Exupéry.

-Em thích đọc văn của Saint Ex không ?

Nhị Lê nói:

-Văn của Saint Ex rất trong sáng, và có tính cách triết lư. Em rất thích cuốn tiểu thuyết Vol de nuit và tập truyện Terre des hommes. Ngày xưa đó, những chuyến bay đêm là chỉ để cho người phi công ngắm cảnh trăng sao.

-Nhị Lê, em cũng lăng mạn lắm.

-Nhưng không thể nào so sánh được với cô Phượng của anh.

Chàng bỗng nói:

-Biết đâu, em là Phượng.

Bên ngoài đường, nắng chiều đă tắt hẳn. Hai người đứng lên rời quán. Nhị Lê không để người anh trả tiền. Hai người đi bên nhau, cùng với câu chuyện vẩn vơ, nhẹ nhàng.

-Chừng nào anh về lại bên kia ?

-Ngày mai.

-Không chắc c̣n gặp lại anh lần tới.

-Có dịp qua bên anh chơi.

-Em cũng mong.

-Tới dịp hè đi một chuyến qua anh.

-Vâng.

Tự nhiên Nhị Lê cảm thấy phân vân. Tới băi đậu xe, lúc dừng bước để nói lời chia tay, Nhị Lê ngạc nhiên v́ hôm nay đi chơi một ḿnh, anh Lăm dùng phương tiện xe buưt.

Anh Lăm nói:

-Nhị Lê cứ về đi. Giờ này, xe buưt c̣n nhiều chuyến.

-Em biết. Nhưng em muốn đưa anh về nhà.

Nhị Lê hết sức cẩn thận lúc lùi xe, sau ra phía ngoài con đường lướt mắt nh́n an toàn rồi rẽ phải.

Anh Lăm không biết nói ǵ cho có chuyện, bất chợt nghe Nhị Lê hỏi:

-Lâu nay, anh có về thăm bên nhà?

-Không, nhưng chị Hồng có đi.

-Sao anh không cùng đi với chị?

-Ngày trước đây, anh ở trong quân đội.

-Em hiểu.

Một lúc sau, trong nỗi nhớ quê nhà xưa cũ anh Lăm nói về Quảng Trị, những làng mạc, con sông, đường phố, thời kỳ đó, anh c̣n học sinh học ở Huế, rồi một năm sau, trở thành một giáo viên trường quận. Theo ḍng đời, anh vào quân ngũ, đóng quân đây đó, cho đến ngày cuộc chiến miền Nam chung cuộc.

Nhị Lê hỏi:

-Có lúc nào, anh vẫn nhớ chiến tranh.

-Anh cho rằng chiến tranh thuộc về lịch sử.

-Anh nghĩ sao, nếu không có chiến tranh.

-Hiểu theo cách đơn giản, không có chiến tranh th́ văn minh con người sẽ không có nhiều tiến bộ.

-Nhưng anh có nghĩ, có chiến tranh không phải tạo nên lịch sử mà chỉ thấy sự hủy diệt và chết chóc?

Anh Lăm không đáp lời. Cũng trong nhiều giây lâu, bỗng nhiên anh nói:

-Nếu không có chiến tranh, con người chỉ biết sống an phận. C̣n như, chiến tranh gieo rắc, th́ mọi nghịch cảnh đều trở nên đề tài cho văn học. Những tiểu thuyết viết về chiến tranh luôn là đề tải của khói lửa và cũng làm cho tác phẩm chiến tranh trở nên lớn lao.

Nhị Lê gật đầu. Tới thành phố Anaheim, Nhị Lê rẽ trái vào con đường nhỏ, rồi chạy thêm một đoạn đến gần một ngă từ nhỏ, rẽ lối phải chừng vài mươi thước th́ ngừng xe.

Hai người nh́n nhau qua ánh mắt, Nhị Lê nói:

-Em gởi lời thăm chị Hồng. Mai anh về bên nhà b́nh yên.

-Cám ơn Nhị Lê. Có dịp, qua bên anh.

-Dạ, anh đi nghe.

Nhị Lê vẫn để bàn tay ḿnh giữ lâu trong bàn tay của chàng.

 

Nguyễn Chí Kham


________

Xem tiếp Chương 12

 

 

art2all.net