|
CUỐN 1: HAI CỬA BÊN KHUNG TRỜI
PHẦN THỨ HAI Chương XIV
Khu thương mại có chợ chính Northgate mới mở trở nên một địa điểm đắt hàng, băi đậu xe rộng, từ sáu giờ sáng đến nửa đêm khách hàng luôn có người đi mua sắm. Hai tiệm bánh to go mở cửa 24/24. Những cửa hàng dịch vụ về điện thoại, đồ gia dụng giá rẻ, một tiệm buôn đồ phụ tùng xe hơi khá lớn, và chợ Northgate, nơi này đủ các thứ rau quả và những mặt hàng đông lạnh. Hai bên thương lượng một thời gian lâu hơn sáu tháng, giờ đây, ông Nora mới chịu sang tiệm bán nước lọc cho Thảo với giá hai chục ngàn. Trước khi đến đây, Thảo t́m nhiều, nhưng chỉ có nơi này vừa ư nhất, thuận lợi cho việc buôn bán v́ có khách hàng quen của chủ cũ. Ông Nora cũng là người lương thiện, tốt bụng, và sau khi bán tiệm này cho Thảo ông sẽ mở một tiệm giặt đồ mới ở gần khu chợ Walmart. Về phần ḿnh, Thảo chọn tiệm này, v́ hệ thống lọc nước rất an toàn, và có năng suất. Nhưng, cách bài trí, Thảo dự tính có một vài sửa sang, thay đổi, như thêm hai cái tủ bán kem và nước đá. Và, để có thêm lợi tức hàng ngày, Thảo liên lạc với công ty cung cấp vé số loto và số cạo để bán cho khách hàng. Hiếu xin nghỉ phép hai ngày, và hai tuần trước khi chuẩn bị khai trương, Hiếu cũng đă báo cho Nhị Lê và Thạnh hay để dự. Hay tin này, vợ chồng Thạnh rất hoan nghênh. Thảo vẫn giữ bảng hiệu Crystal cho tiệm nước của ḿnh. Vừa mở cửa, bên trong cửa hiệu sáng lên với những ánh đèn néon màu trắng, và ḥa hợp với màu xanh biển trên một vài khoảng tường thật dịu mắt. Khoảng mười giờ, vợ chồng Thạnh đến. Nhị Lê mua cả b́nh và bó hoa thật đẹp tặng cho Hiếu và Thảo. Trên bàn, bày ly nhựa, nước uống, hai hộp bánh pizza và thêm các loại bánh donut khác. Trước khi bắt đầu, Hiếu vào bên trong mở khóa nước cho chảy qua các ṿi. Nước chảy xuống mạnh, và rất trong. Nhị Lê cầm máy ảnh chụp từng cảnh một trong cửa tiệm, sau đó, toàn gia đ́nh hai bên. Hai bức ảnh lớn chụp vợ chồng Hiếu và vợ chồng Thạnh sẽ được in ra, đóng khung, và sẽ treo trang trí trong cửa tiệm này. Hôm nay chủ nhật, cũng là ngày tốt, vừa hợp với tuổi của Thảo. Bánh pizza nóng gịn, mở hộp ra đă có từng lát cắt sẵn. Vừa ăn uống, tṛ chuyện rất vui vẻ. Nhị Lê cảm thấy thực sự sung sướng khi vợ chồng nàng và bên Hiếu Thảo luôn có sự thân t́nh, gắn bó thiết thực cùng nhau trong cuộc sống để từ nay, không ai lo sợ hay nghĩ rằng đến một lúc nào đó hoàn cảnh làm xa cách. Hiếu hết sức lạc quan về công việc của ḿnh. Anh kể chuyện đi giao thư mỗi ngày, thỉnh thoảng gặp một vài gia đ́nh người Việt hỏi chuyện. Thảo ít khi đọc báo, nàng thường thích coi TV về các mục quảng cáo thời trang. Nhị Lê và Thạnh lại thích đọc báo, và hai người thường hay t́m các bạn cũ qua những người đồng hương có đăng tên trên báo trong các mục cáo phó, phân ưu, chúc mừng. Theo thống kê dân số, cư dân người Việt ở quận Cam có hơn hai trăm ngàn, con số này, trừ các em nhỏ, lớp thiếu niên, gần một nửa số c̣n lại là người thuộc lớp trước hay cùng thế hệ với Hiếu, Thào, Nhị Lê và Thạnh, nên chi, trên báo ngày luôn thấy xuất hiện mỗi kỳ bốn đến năm chục đồng hương, lạ hay quen, đến hồi bạn cũng được gặp hay biết tin. Hiếu cũng hay đọc báo, và báo Người Việt anh luôn bỏ 25 xu vào thùng báo mua mỗi ngày để xem tin tức thời sự, hay các phụ trang văn nghệ, điện ảnh. Về sự chú ư người đồng hương, Hiếu thường có một cảm xúc riêng trong mỗi lần soạn thư, có tên người Việt, anh lại nhớ nghĩ đến nơi chốn quê nhà, lúc ấy, trong cảnh tha hương Hiếu có sự chạnh ḷng. Đă qua thời gian ngắn làm Bưu tín viên, thuộc nhiều thành phố, nhiều khu vực, nhiều con đường, và riêng đồng hương người Việt, mỗi địa chỉ, mỗi ngôi nhà Hiếu đều có sự nhớ tên, và h́nh dung mỗi gương mặt qua từng cái tên. Ḍng đời đều nhịp bước, không nhiều lắm, nhưng Hiếu cũng đă có sự làm quen, có chuyện tṛ, và đến cả sự trao đổi vài ba công việc. Nhị Lê thực sự không c̣n gần Hiếu, mà cũng không nói được là xa. Nhưng với công việc đi giao thư mỗi ngày, đôi khi chợt nghe lại tiếng nói, chợt nhớ h́nh bóng cũ, Hiếu như có sự lơ đăng, rồi bỗng dưng dừng bước lại bên một ngă ba đường. Nhị Lê, nàng cũng đang chớm nở về một mối t́nh trong nắng lạnh. Anh Lăm, từ hôm về lại nhà, có lúc nhớ nghĩ đến Nhị Lê coi nàng như cô Phượng, em gái của ḿnh. Nhị Lê, hôm ấy đưa anh Lăm về nhà, lúc từ biệt, nàng cũng có nỗi bâng khuâng, nhẹ buồn như thấy được bóng dáng ḿnh qua trong cơn mưa. Nhị Lê và Thảo ở lại, c̣n Hiếu và Thạnh kéo nhau ra quán cà phê. Ngày chủ nhật, từ lối chín giờ đến quá trưa, quán rất đông khách cả phía trong và phía ngoài. Tới ngồi ở đây, anh nào cũng thủ sẵn gói thuốc, c̣n cà phê, tự động mua lấy một ly ba đồng, chỗ ngồi, quen biết nhau là ngồi chung. Uống hết cà phê, th́ gọi một b́nh trà, rót vào cái chén nhỏ. Có ly cà phê, có điếu thuốc, có chén trà, thường làm cho câu chuyện đưa đẩy nơi này, nơi kia, chỗ c̣n quanh đây, chỗ ở những quá xa, có lúc thời gian muốn ngừng lại cũng không kịp. Để thay thế cho cuộc phiêu lưu của hoài niệm này, anh em cùng nhau cười ha hả. Hồi mới đến Mỹ, cả Hiếu và Thạnh không gặp được nhiều bạn cũ, hay đồng hương quen biết. Nhưng thời gian sau này, khi mà chương tŕnh bảo lănh, và HO mở rộng, lần lượt các gia đ́nh bên VN qua đông, nên dễ dàng gặp lại nhau. Hiếu ở quân đội, và có thời gian đi cải tạo, nên bạn quen của Hiếu nằm trong thành phần HO. C̣n Thạnh, không đi lính nhưng có học qua quân sự 9 tuần, về sau, một số anh em dạy học và công chức vào quân trường rồi biệt phái, nên bạn của Thạnh hầu hết là giáo chức. Khi Hiếu và Thạnh tới đây, cứ gặp bạn cũ là t́m tới bàn ngồi, tṛ chuyện theo đề tài của bản thân và nghề nghiệp. Nhị Lê, th́ ít bạn. Những khi hồi nhớ thời gian cũ, Nhị Lê nhớ đến quận Trảng Bom, nơi ấy, nàng có biết bao nhiêu t́nh nghĩa với học tṛ, bạn đồng nghiệp, và khung cảnh của một vùng quê rất yên b́nh. Nhị Lê nói với Thảo: -Cuối tháng này em đi San José. -Cô đi chơi. -Cũng một phần, nhưng lên đó coi mắt vợ cho thằng con trai. -Chúc mừng. Trên đó, nhiều chỗ du lịch, cô cũng nên đi cho biết. -Em sẽ nói cháu đưa đi chơi. Ở Cali cũng nên biết thủ phủ Sacramento, biết thành phố San Francisco và cầu Golden Gate. -Tiểu bang Cali này giàu có chị Thảo nhỉ. -Đứng hạng 5 thế giới về kinh tế đó cô Lê. -Nước Mỹ lớn và rộng quá, dân số cũng không nhiều. Nhị Lê cười nói tiếp: -Biết khi nào ḿnh đi được hết một nửa thôi, các tiểu bang trên nước Mỹ. Thảo cười: -Nội Cali, c̣n chưa đi hết nổi. Hai người khách Mễ đi vào, mỗi người xách bốn cái b́nh lớn. Xe họ đậu ngay trước cửa. Họ chào Nhị Lê và Thảo, xong tới chỗ súc b́nh, họ tự làm lấy một lượt rồi lấy nước. Giá mỗi gallon 25 cents. Ngoài nước uống ra, Thảo có bán thêm kem, nước đá , và vé số. Vé số cạo, có các loại tứ 1 đồng đến 5 đồng. Bên ngoài, nắng lên trải rộng tạo không khí ấm áp. Người đi chợ đông, những chiếc xe đẩy từ bên trong chợ kéo ra băi, mùi thơm bánh nướng, mùi thơm ở tiệm cà phê, và tiếng tṛ chuyện của những người quen biết gặp nhau. Ở khu vực này, người Việt không có nhiều như nhà ở các thành phố gần cạnh khu Little Saigon. Không biết đi đâu, Nhị Lê và Thảo chuyện tṛ lan man, nhớ chuyện ǵ nói chuyện đó. Bỗng với vẻ mặt ngây thơ, Thảo hỏi: -Anh Hiếu nói, cô Lê có khiếu về chuyện học. -Cũng được thôi, chị Thảo. Hồi đi học, chị Thảo học ở Gia Long hay Trưng Vương. -Không có. Học trường tư cô Lê ạ. Thi đậu cái bằng Trung học mừng hết lớn.. -Trường tư chị học, gần nhà không? -Gần, trường Hưng Đạo đó. Nhà lúc đó ở trong con hẻm sau lưng ṭa đại sứ Đức. Suốt con hẻm, nhà nào cũng ít con trai, toàn con gái. -Các cô đó học cùng lớp với chị ? -Cùng lớp, nhưng học giỏi hơn. Toàn dân Gia Long, Trưng Vương, Lê văn Duyệt. Vế sau, lên học Văn Khoa và trường Dược. -Họ nói, các trường tư Sài G̣n, hầu hết là các thầy người Bắc dạy. -Sao cô Lê biết hay vậy. Lạ lắm cô Lê, hồi mới di cư vào miền Nam, các thầy đă mở trường. Không chỉ dạy học, mà làm báo, nhà xuất bản cũng người Bắc di cư, giỏi thật. -Nước Việt ḿnh, mỗi miền có cái hay. Miền Nam phồn thịnh, không chỉ nhờ đất đai, mà c̣n nhờ có tài giỏi buôn bán. Các quán hàng, sạp hàng ở chợ, đều là các cô miền Nam buôn bán giỏi. -Hồi đó, ḿnh và người chị có sạp hàng vải ở chợ An Đông. -Anh Hiếu tốt phước lắm, mới gặp chị. Thảo nói: -Ḿnh thương anh, anh cũng thương ḿnh. -Không mấy ai sống thực ḷng, thành tín như anh Hiếu. Không có anh, em làm sao về được sài G̣n mà đổi thay cuộc sống. -Ngày đó, cô Lê về Sài G̣n nhận được việc làm ở nhà xuất bản Thành Minh, anh Hiếu mừng lắm. -Anh có kể chuyện về em cho chị Thảo nghe không. -Có, anh khen cô hồi trước học giỏi. Nhị Lê cười: -Anh khen nịnh em đó chị Thảo. Hồi xưa ở Huế, em học bên trường nữ, anh học ở trường nam ở ngoài làm sao biết được em học hành ra sao ? -Vậy mà anh luôn khen cô Lê. -Th́, em có lên Đại Học bên ngành sư phạm. Tự năy giờ, khách hàng vào mua nước khá nhiều. Khi trả tiền, họ trả tiền giấy cũng có, tiền xu quarter cũng có. Nhị Lê vui, chợt nghĩ ḿnh có được một buổi sáng bên cạnh một người quư hiếm của ḿnh. -Anh Hiếu nói, d́ Năm mẹ chị rất thương anh. -Anh Hiếu chất phác. Cũng lạ, anh đọc báo đi t́m chỗ trọ, lại gặp nhà ḿnh. -Anh Hiếu có kể chuyện cho em nghe, hồi vào Sài G̣n, anh t́m kiếm việc làm khó lắm. Mới đầu, anh xin việc ở hăng thuốc lá Mic, nhưng đi xa quá, nên anh thôi. -Nhưng cô Lê có biết, anh Hiếu khen cô ǵ nữa không ? -Ǵ nữa đây, chị Thảo. Thảo cười: -Anh nói cô Lê có giọng nói hay và đẹp nữa. -Anh nói về em như vậy, chị thấy sao? -Anh Hiếu không có nói xạo đâu. -Vâng, anh chị luôn quư em, coi như em trong gia đ́nh.
Sau câu vừa nói ra với bạn, Nhị Lê lật cổ tay nh́n
đồng hồ, nhưng vẫn c̣n ngồi nán lại ít phút để cho Thảo thu xong tiền
của khách hàng. Nguyễn Chí Kham
Xem tiếp Chương 15
|