NGUYỄN CHÍ KHAM

 

 

 

VÙNG ĐẤT MỚI

 

CUỐN 1: HAI CỬA BÊN KHUNG TRỜI

 

PHẦN THỨ HAI

Chương XVII

 

 

          Vợ chồng anh Huấn đón tiếp hai mẹ con Nhị Lê rất niềm nở. Chỉ đến thăm, vừa coi mắt bạn gái của con trai, nhưng Nhị Lê cũng mong muốn hai trẻ đẹp đôi, để một lần đi này không khác chi với chuyện ngày tháng cũ của ba mẹ nàng.

Yến, vợ anh Huấn người quê ở Mỹ Tho, học trường quốc gia thương mại, làm việc bên Ty Thuế vụ ở tỉnh Long An. Anh Huấn, dân nhà binh, cấp Đại úy làm việc ở ban tài chính Trung đoàn 5 thuộc Sư đoàn 2, đóng ở căn cứ Tuần Dưỡng. Anh Huấn đang học Luật lên năm thứ hai, nửa chừng bị động viên khóa 20 Thủ Đức, ra trường có bốn tháng học ngành chuyên môn. Anh Huấn và chị Yến quen biết nhau trong thời gian anh c̣n ở quân trường, hai người gặp nhau lần đầu ở khu trại tiếp tân khi chị Yến đi thăm người anh học cùng khóa và cùng chung một Đại đội với anh Huấn.

Hai vợ chồng sống ở thành phố Oakland đă lâu, căn nhà nằm gần một khu phố thương mại, có sân trước, vườn sau, bên dưới là pḥng khách, pḥng làm việc, và gian bếp, ở lầu trên là bốn pḥng sinh hoạt đầy đủ tiện nghi. Vợ chồng, có bốn con hai trai, hai gái, hiện cả ba ở riêng và làm việc tại các tiểu bang miền Đông, chỉ có gái út, đang là bạn của Thứ ở chung nhà với cha mẹ.

Lúc năy, tiếng chuông trong nhà nghe vang, vợ chồng anh Huấn đă ra ngay cửa đón chào, anh Huấn vui trên vẻ mặt c̣n chị Yến tới ôm qua vai Nhị Lê, rồi cả ba đến ngồi ở bàn ăn dài bày gần gian bếp, trông ra cánh cửa đă kéo rộng màn sáo thấy khung cảnh vườn sau, trồng một hàng cây ăn trái cách khoảng đều nhau.

Nước trà thơm và bánh ngọt bày sẵn, mời mọc nhau rồi tṛ chuyện. Một lúc sau, cô gái rời pḥng riêng xuống nhà, Thứ tới gần đón vừa nắm tay và hiện diện trước khách và ba mẹ, cô cúi đầu chào.

Jane đến Mỹ năm sáu tuổi. Tiếng Việt, cô nói được, c̣n viết và đọc th́ không. Nhưng Jane nói rơ tiếng, không bị lớ giọng. Nhị Lê được anh Huấn và chị Yến tiếp chuyện ân cần. Thứ và Jane nói chuyện nhỏ với nhau bằng tiếng Anh, nhưng ngồi không lâu th́ rút lui, cả hai ra vườn để dành riêng thời gian cho ba mẹ tiếp khách.

Mỗi lúc, Nhị Lê cảm thấy ḿnh được có được che chở và sự gần gũi biểu hiện trọn vẹn những tháng năm xa xôi của miền Nam cũ thanh b́nh trong câu chuyện.

Anh Huấn, sinh quán ở Biên Ḥa, nhà ở ngay trong thị xă trên khu phố buôn bán gần ngay chợ. Anh thay v́ học tiểu học ở trường tỉnh, lại theo người cậu lên Tân Ba học ở trường quận cùng với người cậu dạy học ở đó. Xong tiểu học, anh về lại Biên Ḥa học trường công lập Ngô Quyền, rồi tiếp nữa là về Sài G̣n học một năm ở trường Khoa Học, nhưng không xong nên nhảy qua học trường Luật. C̣n chị Yến, ở dưới Mỹ Tho học trường nữ Lê Ngọc Hân, thi vào trường thương mại, xong ra làm việc ở tỉnh Long An. Mỹ Tho lên Long An, 40 cây số, đường xe đ̣ đi chừng một tiếng là tới nơi.

Tới lượt ḿnh, Nhị Lê trước khi nói về chuyện học hành, nàng kể chuyện thời gian về sau khi trở về thăm lại quê hương miền Bắc, tả hết quang cảnh sinh hoạt của thủ đô Hà Nội, và đời sống của người Hà Nội.

Tiếng nói của Nhị Lê rất mềm dịu làm vợ chồng anh Huấn chăm chú lắng nghe. Nàng trở lại chính ḿnh, đang học ở trường nữ Đồng Khánh đến đầu năm lớp Đệ Tứ, mới có mấy tháng của học kỳ đầu phải ngưng theo gia đ́nh vào Quy Nhơn, học ở đây xong Tú Tài I, vào Nha Trang học Tú Tài II, rồi vào trường sư phạm Sài G̣n.

Yến hỏi:

-Ra trường, chị dạy học ở tỉnh nào?

-Tôi dạy ở trường Phan Bội Châu, Phan Thiết.

Yến cười bảo Nhị Lê:

-Sao chị không xin về dạy ở miền Tây mà ra Phan Thiết?

-Không chọn được miền Tây, nên ra Phan Thiết.

-Không phải ḿnh được quyền tự chọn sao ?

-Không được vậy đâu.

Thoang thoảng có mùi hương từ cây lá ngoài vườn lọt vào. Hương thơm như làn gió nhẹ, trong sự yên tĩnh của thời gian gần trưa, và mỗi người như đă nhận ra rằng, có một sự ước mong đă bằng ḷng dành cho ḿnh.

Tiếng kêu tích tắc, rồi tiếng nhạc chuông đồng hồ trên tường ngân lên.

Sau đó, bữa ăn dọn lên. Đây là bữa ăn, nhà không tự nấu lấy mà đặt sẵn ở tiệm ăn của người Việt mang đến.

Lúc này, Nhị Lê nh́n rơ hơn vẻ mặt của cô con gái. Jane hỏi:

-Bác c̣n làm việc không ?

-C̣n. Làm việc ở trường học.

-Ở dưới quận Cam?

Nhị Lê cười, gật đầu. Bữa ăn dọn trên bàn nhiều món. Nhị Lê thích món chả gị, và bánh ướt cuốn thịt nướng. Nước ngọt coca có đá trong ly, chỉ ḿnh anh Huấn uống bia.

Nhị Lê hỏi:

-Những ngày cuối tháng ba, đơn vị anh có vào Sài G̣n không ?

-Không, bị kẹt lại không di tản được. Lúc Sài G̣n chưa mất, tôi đă bị đi cải tạo ở Kỳ Sơn.

-Trại này, ở ngay thị xă Tam Kỳ?

-Không, trên vùng núi.

Cùng với thời gian quá khứ trong câu chuyện, anh Huấn kể lại cho Nhị Lê nghe năm đầu tiên anh rời miền Nam ra đơn vị đóng ngoài miền Trung, đầu tiên là Bộ chỉ huy Sư đoàn đóng ở Quảng Ngăi, sau ra Trung đoàn 5 ở căn cứ Tuần Dưỡng, cũng may nhờ có học chuyên môn của ngành hành chính tài chính nên về ngay ban này mà không phải ra đơn vị tác chiến làm Trung đội trưởng.

-Ở ban tài chính, ḿnh làm lương bổng cho cả đơn vị?

-Chị nói đúng. Và, mỗi tháng, ḿnh lại lên vùng hành quân của Trung đoàn, rồi các tiểu đoàn phát lương cho lính.

Nhị Lê cười, nói:

-Mỗi tháng, thấy anh xuất hiện ở các đơn vị hành quân, chắc lính vui lắm.

-Chắc rồi, vui hơn Tết nữa. Mà, chị biết không, quân nhân ở cấp Tiểu đoàn tác chiến, được hưởng riêng phụ cấp 4,500 / tháng.

-Cũng khá, phải không anh.

-Món phụ cấp này, chỉ mới từ đầu năm 71 thôi, trước th́ không có.

Nhị Lê có cặp mắt đẹp, ai cũng khen làm nàng vui. Và, trong mắt nàng, không có chi là của văn chương nhưng luôn thoáng hiện những hạt cám nhỏ của nụ cười, hiền dịu và thân thương. Nhị Lê lúc nghe anh Huấn nói chuyện về một phần đời mười năm quân ngũ của ḿnh, anh có vẻ thành thật trong tính cách yêu mến đời quân ngũ và các chiến hữu. Khi anh đưa ra một nhận xét là t́nh chiến hữu, t́nh bạn trong quân đội nó vừa có tính vị tha, vừa có sự hy sinh, khác hẳn nhiều với t́nh bạn thời đi học, hay giữa đời thường, Nhị Lê nhận ra, anh là con người chân thực và dường như không mấy cao vọng, luôn bằng ḷng với những cái ǵ ḿnh đang có.

Nhị Lê hỏi:

-Anh có bạn bè với giới văn nghệ không ?

Thật hào hứng, anh Huấn nói:

-Có chứ, bạn văn nghệ th́ vui lắm. Chị biết bạn văn khoái nhau về cái ǵ không ?

-Về sự sáng tác.

-Một phần nào thôi. Anh em văn nghệ thường khoái nhau ngồi quán cà phê và tán dóc.

Nhị Lê gật đầu, như muốn đưa tay ra bắt.

Ngày mai, Nhị Lê trở về lại quận Cam. Hôm nay lần đầu được gặp gia đ́nh cô gái bạn của con trai ḿnh, nàng có vẻ hài ḷng, và riêng cô gái cũng có nét thư sinh, ngoan hiền. Jane giống mẹ nhiều hơn cha.

Bữa ăn nhiều món ngon, nhưng Nhị Lê cũng chỉ ăn mỗi thứ một ít, và rất vui với không khí gia đ́nh trong buổi gặp nhau chuyện tṛ một cách tự nhiên. Nhị Lê có chút bỡ ngỡ khi nói đến vùng này ở phía Bắc làm Yến hỏi:

-Chị mới lên đây lần đầu ?

-Lần đầu đó chị.

Yến hỏi Thứ:

-Con có đưa mẹ đi chơi đâu không ?

-Dạ có. Đi Sacramento, San Francisco, Yuba City.

Nhị Lê nói chen vào:

-Cầu Golden Gate quá vĩ đại.

Cả nhà cười, anh Huấn hỏi:

-Chị Lê có mê coi ciné không ?

-Trời, khỏi nói anh. Thời trước học ở Sài G̣n, không thiếu phim nào chiếu ở rạp Lê Lợi mà tôi không xem.

Yến nói:

-Rạp Lê Lợi, phim hay mà giá cũng rẻ.

Jane hỏi:

-Bác có ghé thăm trường con học không ?

-Có. Một trong những trường nổi tiếng của Mỹ.

Không khí trong gia đ́nh, mỗi lúc càng vui thêm và thân thiện. Yến cắt cam để trên dĩa lớn, vàng rợi và mọng nước. Nhị Lê bị Yến ép ăn nhiều, nàng thấy vui và phải gắng. Và, giây phút này, trong tâm ư này nàng muốn nói với vợ chồng anh Huấn về sự kết bạn của đôi trẻ, nhưng sao thấy ngập ngừng, và khó mở lời. Cái khó này không phải nàng không nói được, mà v́ sự thể đă hiển hiện thấy rơ rồi, hạnh phúc về cuộc sống như không đ̣i hỏi cần thiết phải bộc lộ.

 

Nguyễn Chí Kham


________

Xem tiếp Chương 18

 

 

art2all.net