|
CUỐN 1: HAI CỬA BÊN KHUNG TRỜI
PHẦN THỨ HAI Chương II
Khu Hadden có bốn băi đậu xe, mỗi nơi mười chỗ dành cho khách viếng thăm. Nhà ở cho gia đ́nh, có lối đi gần ngay bên cửa vào, nơi này, đậu được hai, có thể ba chiếc nối đuôi nhau. Nhà ở nào cũng có một miếng đất làm vườn trồng hoa, hoặc vài thứ cây ăn trái. Nhà mobile home, chỉ trả tiền thuê đất hàng tháng, và gaz, điện, hai thứ rác nước chủ đất bao. Và, có một món tiền khỏi phải trả hàng năm là thuế thổ trạch. Thế nhưng, dạng nhà ở này so với condo, nhà house, không có giá bằng. Biết trước hôm nay Nhị Lê ở nhà nên Ánh Hà đến thăm. Xe đậu ở khu vực thăm viếng, từ đó, đi bộ tới nhà bạn, hay người quen. Nhị Lê đón Ánh Hà ngay lúc bạn nàng ra khỏi xe. Từ nơi này, hai người đi bộ, và trước khi tới nhà, cùng làm một ṿng tham quan những dăy nhà quanh khu vực. Về nhà, khung cảnh trống vắng trong sự yên tĩnh, nhưng nó gây được cảm giác mát mẻ, nhẹ nhàng. Nhị Lê đun nước sôi để pha trà. Hai người đứng ở gian bếp, chuyện tṛ với giọng nói của người Huế, người Bắc nghe thân t́nh. Từ ngày ấy, rời bỏ đất nước ra đi, Ánh Hà chưa có dịp về. Nhị Lê ở Việt Nam qua sau này, nên chi có nhiều chuyện quê hương kể cho bạn nghe. Ngày rời Việt Nam qua đoàn tụ với chồng con, trong các thứ mang đi, Nhị Lê có mua mấy tấm bản đồ về các thành phố cũ miền Nam cũ, và tấm bản đồ vẽ thành phố Huế, nàng đă tặng cho Ánh Hà cùng mấy cuốn sách. Hai người bạn cũ t́nh cờ gặp nhau ở nhà sách Văn Khoa, trong khu thương xá Phước Lộc Thọ. Và, t́nh bạn cũ bây giờ được nối lại với nhau, có khi biểu hiện qua tiếng nói, có khi, ngồi trong một quán cà phê nh́n ra con phố đông người, và bên kia đường là khu công viên. Nước sôi reo, Nhị Lê nhấc ấm, đổ vào cái b́nh tráng một lớp nước đầu, đổ đầy lớp nước thứ hai xong ấn nắp đậy. Hai người qua bàn khách đặt sát bên cửa sổ. Cũng phải chờ một phút cho trà ra đậm mới rót vào tách. Bên ngoài, một khóm hoa hồng, và một cây hồng ḍn đă ra trái. Ánh Hà có giọng nói mềm nhẹ, mát mẻ, và có thể ví được giọng nói của nàng như nh́n thấy các thứ bông hoa và cây lá trong cảnh trời mưa. Ở vùng quận Cam, mưa thật là hiếm hoi. Giữa tháng sáu, thỉnh thoảng có một vài cơn mưa giông. Đến tháng mười, rồi qua tháng mười một bắt đầu với mùa đông, vùng này rất mong mưa. Nhưng trong hai tháng này, có năm mưa nhiều, có năm chỉ gió nổi mà trời vẫn không thấy mưa về. Ở quận Cam, người ta mong có cơn mưa về như nhớ một ai đó đang ở xa, hay rất mong tin tức, hay được gặp lại một người bạn cũ. Mới ngày đó, giờ Nhị Lê đă ở căn nhà này được gần bốn năm. Và, mấy năm qua, mỗi khi có những trận mưa kéo về, đổ nước xuống các khu phố trong một ngày rồi nắng lên và trở trời trong tạnh ráo, th́ với Nhị Lê nàng có được một niềm vui nhỏ như một thoáng nh́n thấy trên cặp mắt ánh lửa của một nụ cười. Nhị Lê, Nhị Lê, bất chợt có lúc nhắc nhở, hay gọi thầm tên của ḿnh. Và, một ngày đó, một buổi chiều đó giữa phố Sài G̣n gặp nhau, Nhị Lê ngạc nhiên không ngờ nghe Hiếu nói, nàng giống như một nhân vật tiểu thuyết, mà trong đó, bao nhiêu thứ t́nh cảm lăng mạn luôn tự ḿnh phải cất giấu. Nhưng rồi, bạn sẽ hiểu được Nhị Lê, nh́n thấy cái hạnh phúc của nàng qua một nụ cười làm trắng xóa những cơn mưa. Nước trà ngon bắt đầu có vị thơm từ hơi nóng. Hai người nhấp từng hớp trà, chậm răi nhớ chuyện cũ. Năm đầu tiên lên trung học, hai bạn cùng học chung lớp Đệ Thất B2, pḥng học nằm ở bên phải, từ cổng vào đến lớp chừng vài chục mét. Ngày đó, học ở Đồng Khánh các lớp Đệ Nhất Cấp nữ sinh có thể mặc áo đầm hoặc áo dài. Áo trắng cho mùa khô, c̣n áo xanh cho mùa đông hay những ngày mưa. Năm đầu tiên, hai bạn đă quen biết nhau, và cùng hết sức ăn ư nhau. Học hành tương đối khá, Ánh Hà trội hơn Nhị Lê môn Toán, Lư Hóa nhưng sinh ngữ thua kém nhiều. Ở môn Toán, Vật lư, Nhị Lê trong điểm bài tập hay thi lục cá nguyệt chỉ được trung b́nh, nhưng các môn Anh Văn, Việt Văn Sử địa, Công dân, môn nào cũng khá, và rất khá. Đă có một hai lần làm luận Văn, Nhị Lê được chấm nhất 16 điểm, và cô giáo đă cho Nhị Lê đọc bài văn của ḿnh cho cả lớp nghe. Trong lớp, các bạn đều nói giọng Huế, c̣n Nhị Lê gia đ́nh miền Bắc nên Nhị Lê có giọng nói khác biệt, khi đọc bài văn, âm thanh nghe trầm bổng. Hết bài, cô giáo và cả lớp hoan nghênh, vỗ tay nhiệt liệt. Năm học lớp Đệ Ngũ, Nhị Lê được phần thưởng chung cho hai môn Việt Văn và Anh Văn. Phần thưởng này, cô giáo cố vấn lớp tặng gồm một cuốn khảo sát, một cuốn văn phạm và 5 cuốn vở học trăm trang. Ánh Hà ở trong thành nội, vườn nhà rộng, có một cây đào sai quả, tới mùa chín đỏ tươi. Nhị Lê mỗi lần qua chơi, hai bạn cùng nhau ra vườn hái đào, hái ổi, ngồi bệt trên đống lá ăn hai thứ trái này chấm với muối ớt, ngon đến cay xè mắt. Đôi lúc, Nhị Lê cũng ở nhà bạn ăn cơm, và thường khi có kỵ giỗ, Nhị Lê là người bạn duy nhất được Ánh Hà mời ăn. Nhà Nhị Lê ở bên đây sông, và nhà ở cũng có vườn, cây nhăn, cây thanh trà. Ánh Hà quư bạn như thế nào, th́ Nhị Lê cũng rất chân t́nh, thân thiết như vậy. Tới nhà Nhị Lê, Ánh Hà thích nhất là được tắm sông. Bến nước nhà Nhị Lê nh́n ra con sông rộng, nước trong xanh và rất sạch. Xuống bến tắm, hai bạn bơi đua, và dù nhà có sẵn bến sông, vậy mà Nhị Lê bơi xa không bằng cô bạn. Thời gian cứ vậy trôi qua. Lớn lên, mỗi người bạn chia cắt mỗi ngả, mỗi phương trời, không mấy dịp gặp lại nhau. Và trong cuộc chiến miền Nam kéo dài hai mươi năm, đến ngày chung cuộc, những đổ nát, thương đau của lịch sử, nói được hết bao nhiêu mới cạn lời. Ngoài những người trong ruột thịt gia đ́nh ra, biến cố 30 tháng 4/ 1975 không c̣n một ai nhớ nghĩ đến ai trong những phút giờ tuyệt vọng. Ngày tháng đó, sự ra đi trong hối hả của những con tàu rời bến cảng Sài G̣n chen lẫn sự mừng vui có nỗi lo âu của bao nhiêu người ở lại với đất nước khi cuộc chiến hoàn toàn chấm dứt. Anh Nguyễn Tiến Lăm ở binh chủng Không quân, chồng của người chị Ánh Hà, chính là người đă đưa được cả gia đ́nh di tản bằng phương tiện phi cơ C130, đến Thái Lan, ở lại đây sau một tháng th́ cả gia đ́nh đến Mỹ. Và, sau bốn năm xứ người, hoàn cảnh cho phép mỗi người tách một nơi. Hiện tại, vợ chồng người chị ở Virginia, thành phố Chantilly, c̣n Ánh Hà ở Cali, San José xuống dưới này được hơn ba năm. Ánh Hà, cả Nhị Lê nữa ở vùng quận Cam, đồng hương người Việt đông, nhưng cũng chưa gặp lại được nhiều các bạn cũ thời đi học, hay thời làm cô giáo. Hôm nay có bạn cũ tới thăm, Nhị Lê vui. Và, sau khi xong mấy chén trà để nhắc chuyện cũ (c̣n nhiều, chưa nói hết, kể hết, và nhớ hết), tới trưa, hai người đi ăn. Từ hôm gặp lại nhau, Ánh Hà rất quư bạn, hiểu t́nh cảnh của bạn nên những lúc ngồi quán, xong đứng lên, không bao giờ nàng để cho bạn thân của ḿnh áy náy cả. Từ khu Hadden, ra khỏi cổng xe Ánh Hà bật đèn hiệu rẽ trái. Phố Việt nằm dọc theo con đường nối nhau First, rồi Bolsa, và dọc theo con đường phố chính này tính từ góc ngă tư đường Jackson đi lên, cứ mỗi ngă tư là có những hàng quán hay khu thương mại của người Việt. Quán cà phê, quán nước cũng có nhiều, c̣n quán ăn, những thứ hàng ăn phổ biến của người Việt, bánh cuốn, bún, ḿ, hủ tiếu, phở, cơm tấm, cứ mỗi ngă tư là có một quán hàng, và cứ lên tới khu chính Little Saigon th́ quán hàng mọc lên càng nhiều. Ánh Hà lái xe chậm nhưng mắt luôn quan sát cẩn thận trước sau, và những ḍng xe kế bên. Hai người vẫn cảm thấy vui v́ vẫn c̣n nhớ nhiều chuyện cũ, nhất là thời đi học, thời c̣n là thiếu nữ, và Huế là thành phố vừa ở trong thơ, vừa có cất giấu biết bao nhiêu sự thầm kín về t́nh yêu.
Nhớ Huế, mỗi ngày bạn luôn cảm thấy thân thương với
tiếng c̣i khi con tàu sắp sửa về tới ga. Hai nhà ga Kim Long và Huế cách
nhau hai cây cầu, có tên là Bạch Hổ. Sông Hương, với nắng ấm những ngày
hè, sương mù cũng hết sức gây mưa qua những ngày vào thu và đầu mùa đông
và cũng là một con sông chia Huế làm hai thành phố riêng biệt. Huế cổ
kính, ôm bóng thời gian trên mái ngói là ở trong khu thành nội, c̣n Huế,
thành phố mới nằm bên này sông với kiến trúc tây phương biểu tượng là
khu Morin, và con đường Lê Lợi từ nhà nhà ga Huế đi xuống qua công viên
trường Quốc Học, rồi Đồng Khánh vừa là con đường trong tiểu thuyết, vừa
là con đường áo trắng nên thơ. Huế có một đời sống hiện sinh trong văn
chương chứ không ra ngoài thực tế như ở đô thị Sài G̣n. Và, Huế luôn
biểu hiện sự thầm lặng trong niềm vui cũng như trong nỗi buồn. V́ thế,
sự xôn xao luôn làm cho Huế đôi lúc như có một ai đó đang đợi chờ và cảm
thấy bơ vơ. Nguyễn Chí Kham
Xem tiếp Chương 3
|