|
CUỐN 1: HAI CỬA BÊN KHUNG TRỜI
PHẦN THỨ HAI Chương V
Hai ngày cuối tuần, có phiên Thạnh được nghỉ, có phiên phải đi làm. Nhưng giờ giấc của Thạnh đến cửa hàng có thể sớm hay muộn, miễn sao đủ 8 tiếng trong ngày qua cách dùng thẻ gạt giờ. Nhị Lê làm nghề giáo, mỗi ngày chỉ dạy 5 tiếng, số giờ c̣n lại nàng làm việc ở văn pḥng, hay ở lớp cho đến lúc xong việc mới ra về. Những ngày qua, nàng thường hay ghé chợ, mua ít thứ đồ khô và trái cây. Những lần ghé, gặp loại báo nào ra ngày hay tuần, nàng đều mua. Báo tuần, quảng cáo quần áo thời trang và các thứ trang điểm, trông mới, đẹp mắt và rất nghệ thuật. Báo ngày, nàng thường lấy Người Việt, vừa đọc được nhiều tin, vừa có nhiều bài hay ở các trang đặc biệt. Ngày thứ tư, có trang văn học nghệ thuật làm nàng nhớ lại thời c̣n bên nhà, nàng cũng phụ trách trang báo này cho báo Tuổi Trẻ. Những tác phẩm nước ngoài, ngày đó nàng có dịch mấy cuốn, không biết nhà xuất bản Thành Minh có tiêu thụ hết và tái bản không. Rất lạ, có những lúc hồi nhớ Sài G̣n, Nhị Lê không mấy nghĩ đến công việc cũ của ḿnh, mà nàng thường hay nhớ tiếng máy vang rền của những chiếc xích lô máy đi chở hàng buổi sáng sớm, và những buổi chiều luôn có những cơn mưa nặng hạt kéo về. Nhị Lê, con người nàng có vẻ như ít sống với thực tế, mà thường hay chen lẫn vào cả công việc đang làm của ḿnh một thứ thứ t́nh cảm xa lạ, như ước mong và đợi chờ một cái ǵ sẽ đến. Nên chi, văn chương thường trực đến với nàng như quen thuộc với bữa ăn hàng ngày, dù lúc nó tới không dừng lâu, có khi chỉ một vài khoảnh khắc. Như vậy, Nhị Lê luôn tạo cho ḿnh một đời sống riêng rẻ, hiếm hoi. Nên chi, nàng không mấy nghĩ đến những người bạn cũ, và đến cả t́nh bạn lâu dài với bất cứ một ai. Trong đôi mắt nàng, lúc thoáng lọt vào một chút tha thiết của ánh nắng c̣n tươi non, lúc mang cái dịu dàng của sự thờ ơ. Nàng vẫn yêu Hiếu theo cảm nghĩ của nàng, nhưng có lẽ, Hiếu không mấy hiểu hết. Nhưng, thử t́m ra được một ai đó cả một chất trí thức và đồng điệu với nàng, chưa hẳn làm nàng có thể nghĩ ra rằng, đấy là ước mong đích thực của nàng về t́nh yêu. Về nhà, thấy Thạnh đang ở góc vườn mặc áo thun trắng, quần soọc lam đang cầm ṿi nước tưới cây. Những tia nước luôn hay gây một cảm giác mát lạnh cho những người làm vườn. Và, đến các thứ cây trái, thứ nào cũng xanh tốt. Biết vợ ḿnh về, anh quay lại, hai người cùng hạnh phúc qua nụ cười. -Anh lấy thư chưa ? -Chưa. Nhị Lê đem hai cái túi thức ăn và một ít báo vào nhà, xong trở ra ngoài đến mở hộp thư. Nàng ngạc nhiên, áp một lá thư đang cầm trên tay vào ngực. Rồi nàng nh́n lại phong b́, dù chưa mở ra đọc, nhưng biết ngay là thư của sở di trú báo cho nàng ngày đi tuyên thệ. Một lúc sau Thạnh vào, và Nhị Lê vẫn đang đọc những thư quảng cáo về bảo hiểm. Nhị Lê nói với Thạnh: -Tuần tới em đi tuyên thệ. Thạnh kéo ghế ngồi bên vợ: -Vậy là em trở thành công dân Mỹ gốc da vàng. -Gốc Việt, chứ anh. Nhị Lê đưa thư cho Thạnh coi. Thư này, có vẻ dài hơn thư của sở di trú đă gởi cho Thạnh mấy năm trước. Đọc xong thư, Thạnh nói: -Sau khi tuyên thệ xong, em sẽ nhận được bằng quốc tịch. -Có bằng xong, lúc nào ḿnh có thể xin passeport. -Ngay lúc đó, ḿnh xin luôn. Đợi ǵ cho lâu. Nhị Lê nh́n lên đồng hồ. -Có bún khô mới mua, anh thích ăn không ? -Sao cũng được, tùy em. -Có thịt ḅ, em làm món bún xào. Okay. Thạnh gật đầu. Có chuông điện thoại reo, Thạnh rời ghế bắt máy. -Dạ, chị đợi. Thạnh gọi vợ. Nhị Lê tới cầm máy. -Allo. -Hà đây. -Ờ, có gỉ không ? -Chủ nhật này xuống nhà ḿnh nghe ? -Có ǵ đặc biệt không ? -Ờ, giỗ ông già ḿnh. -Vậy hả. Rồi, sẽ có minh. Nhưng đông không ? -Có vợ chồng anh Lăm qua. -À, có chị Hồng. -Đúng rồi. Nhị Lê c̣n nhớ. Nói thêm vài câu thăm hỏi, Nhị Lê gác máy. Xong nói với Thạnh: -Có báo mới, anh đọc đi. Em đi nấu ăn.
Nhị Lê cho nước đầy soon xong bỏ lên ḷ đun sôi để
luộc. Ăn bún ḅ xào, cần có thêm rau, đậu phộng, và bánh tráng nữa. Cũng
nhanh thôi.
Thạnh đang đọc báo Người Việt, và anh chú ư t́m đến
mấy trang trong thường hay đăng tin tức cáo phó, phân ưu, chúc mừng để
biết tin tức những người ḿnh đă có quen trong quá khứ. -Nhị Lê có nhớ anh Huệ không ? -Hồng Quư Huệ. -Đúng rồi. Anh được các bạn chúc mừng đám cưới cô con gái. -Hay nhỉ. Nhị Lê vớt bún đă luộc xong đổ vào thau nhựa. Không lâu, bữa ăn một món hết sức đơn giản được dọn ra bàn. -Uống bia nghe Nhị Lê. -Đồng ư. Thạnh đứng lên đi lấy ly, bia và nước đá. Anh rót ra hai ly cao, rồi mời vợ nâng cốc, cụng ly. Uống xong, hai người nh́n nhau cười vừa thoáng hiện một sự thầm kín. Có đứa con trai ở xa, vợ chồng sống bên nhau, về đêm, có lúc thanh thản, nhưng rồi cũng có lúc chan chứa vào hương vị nồng thơm của gối chăn. Thường, để dồi dào thêm năng suất, hai người uống rượu. Trong ân ái, Thạnh không nhiều sức như Nhị Lê, c̣n nàng, hết ḿnh. Bữa ăn bắt đầu. Thạnh nói về Huệ, bạn dạy cùng trường với Thạnh và Nhị Lê ở Pleiku sau năm 1975. Thạnh lên Pleiku dạy học sau năm ra trường, c̣n Nhị Lê dạy trường nữ ở Quy Nhơn bị đổi lên đây theo kế hoạch kinh tế mới. Kontum cách Pleiku 40 cây số. Cũng nhiều lần vào hai ngày cuối tuần Thạnh đi theo người bạn lên thành phố nhỏ này chơi, ghé quán ăn, quán cà phê và thấy không khí trong thị xă này có vẻ b́nh yên nhiều hơn là ở Pleiku. Pleiku lớn và rộng hơn, nơi đây là thành phố của lính. Trên đường đi Kontum xe chạy quốc lộ 14, ngang qua Bộ Chỉ Huy Quân đoàn II là một ṭa ngói đỏ tọa lạc giữa một ngọn đồi, từ đó, có thể nh́n về phía thị xă có thể thấy rơ nhà ở và những con phố chính. Ngày xa đó, khi Nhị Lê và Thạnh quen nhau, hai người thường ngồi uống cà phê trong khu công viên dinh điền, bên kia đường là rạp hát Diệp Kính. Pleiku cũng có nhiều văn nghệ sĩ, và cũng có ra một tờ đặc san. Kim Tuấn là bút hiệu của một nhà thơ, tên thật anh là Vĩnh Khuê, và ở Pleiku, anh là người nổi tiếng cả thị xă biết đến không thua kém ǵ uy danh của vị tường Tư lệnh Quân đoàn II. Anh Vĩnh Khuê, thuộc bên gịng Tuy Lư Vương. Anh làm việc ở Pḥng Báo Chí Quân đoàn II, và không chỉ là nhà thơ, anh c̣n là một phóng viên năng động, viết phóng sự rất nhanh, và chụp nhiều bức ảnh rất ấn tượng. Ở pḥng báo chí, chức vụ của anh lính thường thôi, nhưng anh có kiến thức rộng về cả hai ngoại ngữ Anh, Pháp. Tiền lương lính của anh chỉ chi vào thuốc lá, cà phê, các khoản khác của anh là tiền nhuận bút đăng thơ và truyện, và c̣n thêm tiền cộng tác viên anh làm việc cho hăng AP của Mỹ nữa. Hồng Quư Huệ dạy môn Việt Văn, có sáng tác và quen với Kim Tuấn. Thạnh cũng chơi thân với Hồng Quư Huệ nên một đôi lần tới nhà Kim Tuấn họp mặt văn nghệ. Nhà Kim Tuấn ở đường Phan Bội Châu. Vợ anh, có một cửa hàng buôn bán các loại quần áo thời trang và đồ ấm. Sau 1975, Kim Tuấn rời Pleiku về Sài G̣n, anh không làm báo nữa mà dạy học môn tiếng Anh. Nhị Lê làm món bún xào rất ngon. Trong lúc ăn, hai người nhắc đến những bạn đồng nghiệp, một vài em học tṛ, lúc này đây, cảm thấy thân thiết lạ lùng.
Trong đôi mắt Thạnh ngập tràn h́nh ảnh cũ ngày xa
đó ghi nhớ h́nh ảnh Nhị Lê. Trên gương mặt Nhị Lê, nhớ một ai đó mang
mang một vẻ tha hương, phong trần. Nguyễn Chí Kham
Xem tiếp Chương 6
|