|
CUỐN 1: HAI CỬA BÊN KHUNG TRỜI
PHẦN THỨ HAI Chương VI
Phía sân trước khu thương xá Phước Lộc Thọ đă bắt đầu thiết trí những gian hàng cho chợ Tết. Hai tuần nữa thôi, với thời tiết quận Cam rất mát mẻ, dễ chịu, nên năm nào trời cũng đầy ánh màu sắc vàng đẹp của nắng mới. Những gian hàng chợ Tết, luôn có đủ các loại mứt bánh, pháo, hoa và các mặt hàng mua về để trang trí Tết. Bên trong, nhộn nhịp hơn ở những cửa hiệu buôn bán quần áo, nón mũ cho giới phụ nữ và trẻ em. Có một vài gian hàng chuyên bán đồ cưới gồm cả quần áo và lễ vật. Và, trong cữ này đến ra năm, đồng hương gởi quà và tiền tết về bên nhà nhiều vô kể. Từ nay, khúc ruột ngh́n dặm mang một ư nghĩa to lớn vừa thắm thiết t́nh quê hương. Từ nay, đồng hương về VN thăm gia đ́nh, lúc xuống phi trường Tân Sơn Nhất luôn được đón tiếp rất thân thiện, cởi mở. Phía Việt kiều, rất nhiều cảm xúc lúc trở lại quê hương, nên chi, dù không có sự bó buộc, nhưng anh chị em, bà con, cô bác khi tŕnh hộ chiếu và giấy xin nhập cảnh cũng bỏ kèm ít tiền lẻ để nhân viện hải quan có được chút tiền tip hút thuốc, uống cà phê. Về thăm quê hương, lúc c̣n ở pḥng đợi nơi phi trường đă thấy ḷng ḿnh vui hết chỗ nói. Nào, gọi tên. Nào, tay bắt mặt mừng. Nào, đứng cạnh với nhau để quay phim, chụp h́nh kỷ niệm. Vui, quá sá là vui C̣n bên đây, nay cũng thấy nhuốm màu, cũng t́m lại được quê hương. Không c̣n nữa, cảnh tượng những ngày, tháng năm, đứng trên bờ biển dọc con đường cao tốc Pacific, nh́n ra biển mà vọng nhớ về quê hương trong nỗi nhớ mỏi ṃn. Bao nhiêu ḍng sông trôi ra biển. Những tâm trạng quê nhà dần xóa mờ với những nguôi ngoai, về thăm lại quê hương nay cũng dễ dàng, mà trở lại nơi chốn mưu sinh, ḷng cũng tràn lên những ước vọng. Nhị Lê không c̣n một ai thân thích ở bên nhà nữa. Thạnh th́ có, anh cũng có ư định làm một chuyến và ra thăm quê có bà con ở Quảng Ngăi. Quê của Thạnh ở Sơn Tịnh, vào thị xă Quảng Ngăi đi qua một cây cầu và một trạm xăng. Quảng Ngăi không lớn lắm, cũng không nhỏ lắm. Ngày trước, Bộ Chỉ Huy Sư đoàn 2 đóng ở Quảng Ngăi, đến mùa hè năm 1972 dời ra Chu Lai, đóng ở một căn cứ rộng lớn của Mỹ để lại, và có cảnh trí đẹp nằm ven biển. Quảng Ngăi cách Quy Nhơn bằng đoạn đường đi ra Đà Nẵng, nhưng vào Quy Nhơn đường khó hơn v́ có con đèo, trong khi Đà Nẵng Quảng Ngăi đường rất bằng phẳng, xe đ̣ chạy rất nhanh, hai bên đường cảnh trí rất mộc mạc, xa núi, và luôn thấy hai bên là đồng ruộng. Và, có điều này, Nhị Lê không nhận ra là Thạnh là người quê Quảng Ngăi nhưng anh đi nhiều nơi nên giọng nói không c̣n giữ gốc nguyên quán. Đôi lúc, Nhị Lê có sự lăng quên tưởng như ḿnh ngớ ngẩn. Tiền vay mượn của Hiếu để mua nhà, trong kỳ lễ Tạ Ơn nàng đă trả dứt, vậy mà mới gần đây nàng cứ tưởng vẫn c̣n. Hiếu và Thảo hai vợ chồng luôn là bạn tốt với gia đ́nh Thạnh-Nhị Lê. Hiếu cũng có được vài thứ năng khiếu hữu dụng. Khi xe của Nhị Lê có vấn đề ǵ là hỏi Hiếu. Không cần đến ga ra, những việc cần thay nhớt, thay b́nh điện, điều chỉnh máy nổ hay thay bóng đèn mới, Hiếu làm được, không chỉ vậy c̣n gây thêm sự tin tưởng cho Nhị Lê. Nhị Lê rất hiểu là Hiếu có chút mặc cảm về học vấn thua kém Thạnh, nhưng nàng không lấy đó làm phân biệt t́nh cảm của nàng đến với anh. Ngày c̣n ở bên nhà, Nhị Lê vô cùng nhớ và yêu Hiếu tha thiết. Nhưng rồi qua bên đây, có chồng ḿnh, vợ bạn, nên phần nào Nhị Lê cũng cảm thấy ngại ngùng dù rằng trong cách xưng hô anh chị em vẫn c̣n giữ như ở bên nhà. Hôm đó, vợ chồng Thạnh nằm bên nhau cùng đọc báo. Bất chợt Thạnh hỏi: -Em có muốn về bên thăm một chuyến? Nhị Lê đáp: -Em không có người thân thích. Nhưng anh đi xa đă lâu, cũng nên về và ra Quảng Ngăi thăm quê. Thạnh chợt im lặng. Nhị Lê tiếp lời: -Nếu anh muốn thằng Phin đi nữa, th́ càng hay. -Em không đi sao ? -Ai coi nhà, mà em c̣n việc ở lớp, ở trường nữa. Thạnh nh́n vợ, nhưng Nhị Lê không để ư. -Nhưng xa em, anh không mong muốn. -Thôi đi. Nàng chưa kịp phản ứng, Thạnh chồm người qua ôm nàng. -Anh về bên nhà, có cô nào, bà nào thương cho anh tự do, muốn bảo lănh qua cũng OK. Buổi chiều, cả Hiếu và Thảo tới. Như mọi lúc, Hiếu rất tự nhiên như nhà ḿnh. Thảo cũng vậy khi chuyện tṛ với Nhị Lê. -Đi chợ Tết không hai ông bà. Thạnh nh́n lịch nói: -C̣n sớm mà. Thảo đề nghị với Nhị Lê: -Ḿnh gói bánh nghe cô giáo. -Hay đó. Chị Thảo và em làm việc này đi. Khi nào có Hiếu, Thạnh cũng uống bia cùng với Hiếu loại nhẹ. Vẫn quen với thứ mồi phó mát, hay đậu phộng, lần này, có lạp xường mới mua hôm qua ở chợ. Hiếu rót thêm bia cho đầy ly, nói với Thạnh: -Tôi có cái job mới. -Công việc ǵ? -Tôi được Bưu điện nhận làm. -Đưa thư mỗi ngày. -Cũng có đưa thư và cũng làm văn pḥng. -Thành phố Irvine. -Không. Ở Santa Ana, nhưng cũng gần. Đi 405 N ra exit fairview, gặp đường Sunflower rẽ trái chừng hai trăm thước là tới. -Lương khá không ? -Được hơn bên đây. Thạnh cúi xuống lấy ở két bia budweiser ra thêm mấy lon rồi châm thêm một nửa vào ly của Hiếu. Hiếu và Thạnh uống bia đều khá. Nhưng hai bạn này có cái khác nhau khi gần vợ, một Hiếu chừng mực và ôn ḥa, trong khi Thạnh với Nhị Lê trong lúc xao động, th́ bia là một sự xúc tác, nồng nàn. Hiếu nói: -Lúc ông manager phỏng vấn, có hỏi tôi trước đây bên VN có ở trong quân đội không, tôi đáp có. Khi được nhận, lúc ra về bỗng dưng tôi nhớ có một truyện ngắn của nhà văn Mỹ Dwight Salinger đăng trên báo Văn hồi trước, cái tựa nghe hay Tặng Esmé với t́nh yêu và ḷng đê tiện, tôi đọc rất thích, và nhớ măi h́nh ảnh anh Trung sĩ Bưu tín viên.
Thạnh nghe xong, nói với Hiếu: Bỗng Hiếu hỏi Thạnh: -Sau này, bên nhà có một dịch giả nổi tiếng, anh Thạnh biết ai không? Thạnh vừa cười, ngồi bàn bên kia Nhị Lê lên tiếng. -Không dám đâu. Thảo cũng cười theo. Hiếu hỏi: -Anh Thạnh đọc những tác phẩm văn học Nhị Lê dịch thấy sao? -Nhất. Hiếu thêm: -Nhị Lê c̣n là cô giáo của tôi nữa. -Thôi, nghe. Hiếu, Nhị Lê, Thảo và Thạnh, bốn người buổi gặp hôm nay rất vui. Bên ngoài, trời im nắng. -Anh Hiếu và chị Thảo ở lại nhé. Nói xong, Nhị Lê và Thảo ra xe, hai người muốn đi chợ mua thức ăn về làm bữa ăn tối. Và, cứ mỗi lần có nhau, t́nh thân thiết của hai gia đ́nh không có chi thay thế được. Ngay cả, nếu như Thạnh có chớm nghĩ Nhị Lê vợ ḿnh có yêu người bạn, th́ t́nh yêu ấy vẫn bày tỏ một cái ǵ của sự thủy chung. Hiếu nói với Thạnh: -Nếu anh có ư định về, nên về một chuyến. Và, về bên nhà, sau một hai tuần ở quê, anh nên có một chuyến đi du lịch ra miền Bắc thăm cho biết Hà Nội, và lên vùng Tây Bắc thăm các tỉnh Vĩnh Phú, Yên Bái, Hà Giang, Lao Kai. Ngoài miền Bắc phong cảnh đẹp trong cái thiên nhiên c̣n hoang sơ. Anh Thạnh biết không, trong thành phần HO, những anh em nào bị đưa ra Bắc, chuyện đói ăn, thiếu mặc đă đành rồi, nhưng về phong cảnh th́ ai cũng thấy cái đẹp huyền nhiệm như tranh vẽ của các họa sĩ Trung Hoa. Ngày đó, dù mỗi ngày vào rừng lao động đốn dang cực nhọc, nhưng qua phong cảnh của những cánh rừng vào mùa thu ḿnh thấy cũng nao ḷng. Mỗi đầu tháng, chúng tôi thường từ trại ở huyện Văn Chấn lên huyện Ba Khe lănh gạo, những lần đi dó rất thích anh Thạnh ạ. Từ trại, chúng tôi leo lên con dốc, sau đó, qua những thôn bản, những đồi trà, và qua những nông trường, rồi thấy xuất hiện những cây cầu treo bắc qua con suối lớn, lúc nghe tiếng nước suối chảy chợt thấy ḿnh được sống trọn vẹn với thiên nhiên. Ba Khe, hợp tác xă của huyện năm gần biên giới đi qua Trung Quốc, không xa lắm chừng hơn ba mươi cây số đường bộ là tới. Bên hợp tác xă, có một cái chợ, mỗi tháng có một phiên, nơi này, người Thái, người Tày buôn hàng, và có người đem hàng trên lưng ngựa, vừa thồ hàng, vừa bán hàng. Trông, cũng ngộ lắm, và lúc đó, tôi mới nhận ra sinh hoạt ngoài miền Bắc khác với trong miền Nam nhiều lắm. Nhị Lê rất thích nghe giọng nói miền Nam của Thảo. Thảo kể cho Nhị Lê nghe chuyện gia đ́nh về mẹ, anh Hồ, rồi cha của nàng. Cha nàng là một người rất phiêu bạt, đi Nam Vang, rồi qua Viêng Chăn, rất ít khi về nhà, hiện đang sống với người vợ xứ Lào cũng có con cái nữa Thế nhưng, tuy đi xa phiêu bạt giang hồ, khi về thăm nhà, ông rất chu đáo với mẹ của ḿnh. -Anh Hồ th́ sao ? Nhị Lê hỏi. Thảo nói: -Ba anh Hồ mất, mấy năm sau mẹ mới lấy ba của Thảo. Nhị Lê chợt buông tay lái cầm lấy tay Thảo. Hai người ra tới chợ Sài G̣n. Và, đây là chợ có nhiều thức ăn tươi , ngon và giá tương đối rẻ. Về lại nhà, hai bà lo công việc bếp núc, c̣n Thạnh và Hiếu từ lúc ấy đến giờ vẫn hào hứng với đủ thứ chuyện. -Anh Thạnh không thích môn football của Mỹ không ? -Tôi coi, nhưng không hiểu mấy về luật. -Hay lắm, anh Thạnh ạ. Và, khi ḿnh hiểu mới thấy tụi Mỹ thích hơn cả túc cầu. -Nhưng anh Hiếu thấy, túc cầu phổ biến cả thế giới. Hiếu đứng lên, tới mở tủ lạnh lấy một ngăn đá, tháo ra cho vào cái thau nhỏ rồi đem lại bàn hai người đang ngồi. Bia loại nhẹ, và cũng đă quen, nên cả Thạnh và Hiếu uống không cảm thấy say. Hiếu ngồi xuống, thở nhẹ, vừa cố nhớ lại ngày cũ, vừa bắt đầu kể. -Tôi không có nhiều vốn văn học như anh Thạnh. Hay đấy, anh có kiến thức về cả Toán học và văn học. Tôi, thích đọc các báo thể thao. Anh biết không, hồi trước tuần báo Đuốc Thiêng viết thể thao về các bộ môn, không báo nào sánh bằng. Tôi để thất lạc, chứ nếu c̣n giữ được th́ không có chi quư bằng. Anh Thạnh biết không, hồi đó, mỗi lần mua báo, tôi hay cắt cái khung phiếu tặng, sau khi gởi đi, đợi chừng một tuần là nhận được ảnh các cầu thủ nổi tiếng đá cho đội tuyển Sài G̣n. Nhiều lắm, cũng đến 50 tấm, tôi dán vào cuốn album. Thạnh châm điếu thuốc, thở ra làn gói. Trên bàn, gói thuốc hiệu lạc đà và cái bật lửa zippo.
-Bóng tṛn, tuy là môn thể thao b́nh dân, nhưng nó
là một triết lư nhân loại. Hiểu được trái tim quả bóng, hiểu được nghệ
thuật các cầu thủ chơi trên sân cỏ, mới thấy, cái triết lư của đời sống,
đa dạng, phong phú hơn những sách vở của các nhà tư tưởng viết ra nữa.
Những sách vở, những tư tưởng tŕnh bày đó, chỉ là lư thuyết, chứ con
người và cuộc đời thể hiện nên cái thực, th́ chính ḿnh thấy được cái
tính cách nhân loại từ nơi một quả bóng. Tôi có ghi nhận thêm điều này,
cũng trái bóng h́nh tṛn, chơi các bộ môn bóng chuyền, bóng rổ, bóng
bàn, quần vợt, nó vẫn có tính cách hạn hẹp. C̣n bóng tṛn, với sân cỏ,
với mỗi bên một đội 11 cầu thủ và bốn người trọng tài trong ngoài sân,
nó mở ra cả một thế giới lớn lao của con người. Nhất là khi giải bóng đá
này trở thành giải thể thao lớn của thế giới. Nguyễn Chí Kham
Xem tiếp Chương 7
|