NGUYỄN CHÍ KHAM

 

 

 

VÙNG ĐẤT MỚI

 

CUỐN 1: HAI CỬA BÊN KHUNG TRỜI

 

PHẦN THỨ HAI

Chương IX

 

 

          Nhị Lê nấu hai món thịt heo nạc với tôm, và đậu hủ kho có gia vị ớt hạt. Sau khi xong, nàng để cho nguội một lúc mới cho vào hai cái tô nhựa lớn đậy nắp. Mới đầu c̣n do dự, nhưng rồi nàng nấu thêm cơm nếp. Chừng này cho đứa con bới theo, ăn dè xẻn, cũng được một tuần.

Sáng nay, vợ chồng Thạnh đem đứa con trai đi ăn phở gà ở tiệm Dakao. Mỗi người gọi tô lớn, và thêm dĩa gà chấm nước mắm gừng. Về nhà, Thứ chuyện tṛ với ba mẹ, cùng lúc sửa soạn đồ đạc để chuẩn bị đi.

Buổi chiều, Thứ ra bến ở khu chợ ABC đón xe đ̣ Hoàng trở lên San José. Thạnh yên lặng, c̣n Nhị Lê hết sức quyến luyến. Xe đ̣ Hoàng chạy từ quận Cam lên phía Bắc mỗi ngày có ba chuyến: sáng sớm, trưa, chiếu tối. Đi chuyến tối có cái lợi thời gian, là suốt đoạn đường hành khách ngủ trên xe, qua hôm sau, xe tới bến đậu ở khu Lion Plaza, vừa lúc trời sáng. Đi xe đ̣ Hoàng, có cái tiện đông người Việt, có bữa ăn là ổ bánh ḿ kẹp thịt, nước lọc chai, và giá vé 30 đồng tương đối rẻ. Từ quận Cam lên phía Bắc, dù San José, Sacramento, San Francisco, Okland, thời gian từ năm đến sáu tiếng. Xe chạy êm, nếu đi theo đường biển, thời gian lâu hơn, nhưng được nh́n quang cảnh đẹp, c̣n đi đường trong, là đi qua những cánh đồng, và nhiều quăng đèo.

Thứ có bằng kỹ sư, nên làm việc ở Công ty có được chức vụ và đồng lương khá. Thứ cũng rất rành sử dụng máy computer.

Khi nghe tiếng c̣i xe, hành khách rời băi đậu. Ai cũng có thân nhân đưa tiễn. Nhị Lê mở rộng cánh tay ôm qua vai đứa con trai.

Xe rời bến một lúc lâu, vợ chồng Thạnh mới về nhà.

Hôm sau chủ nhật, Thạnh đi làm, và khoảng gần trưa Nhị Lê lái xe lên thành phố Anaheim đến nhà Ánh Hà.

Hôm nay, ngày giỗ ông cụ Ánh Hà. Người trong gia đ́nh, và khách chỉ một ḿnh Nhị Lê. Ngày xưa đi học, sau này gặp lại hai cô bạn Lê, Hà luôn hợp ư nhau. Ánh Hà hay thích đùa giỡn, c̣n Nhị Lê cũng thấy vui, hùa theo.

Vợ chồng anh Lăm từ Virginia đi qua, nhân dự kỳ đám giỗ bố vợ, sẽ ở chơi một tuần. Khi Ánh Hà giới thiệu Nhị Lê với anh Lăm, anh đưa tay ra cho Nhị Lê bắt.

Nhị Lê hỏi:

-Anh là phi công, phải không ?

-Anh cũng có bay bổng trên bầu trời, và cũng có làm việc dưới đất.

-Lâu nay, anh có về thăm bên nhà không ?

-Không, xa quê hương từ ngày đó tới giờ.

-Anh là người Quảng Trị ?
-Cô nói đúng. Sinh quán tôi ở đó, và có mấy năm tôi làm giáo viên tiểu học.

-Anh dạy học ở Quảng Trị ?

-Đúng rồi, tôi dạy học trên Cam Lộ. Quận này nằm bên quốc lộ số 9, từ Đông Hà đi lên khoảng 12 cây số.

-Vậy anh cũng thường xuyên về Đông Hà.

-Không thường xuyên. Quận Cam Lộ cũng lớn, sinh hoạt thường ngày như ở thị trấn.

Nhị Lê bỗng nhớ đến Hiếu. Gia đ́nh Hiếu ở đây từ ngày di cư rời khỏi Đồng Hới. Hiếu nói cho Nhị Lê biết, thị xă Đông Hà có cái khung cảnh và nếp sinh hoạt gần giống như bối cảnh trong phim cao bồi miền viễn tây.

Khi mâm giỗ đă dọn lên bàn thờ, hai chị em Hồng, Hà cùng mấy con cháu thắp hương, cung kính vái lạy ông bà nội ngoại.

Nhị Lê chuyện tṛ với anh Lăm rất thân t́nh. Anh có giọng nói nguyên chất người Quảng trị, nhưng trông vẻ ngoài, anh rất phong độ. Với sự thân t́nh, anh kể cho Nhị Lê nghe ngày anh vào quân trường Đà Lạt. Anh nói, ngày đó, Đà Lạt c̣n hoang sơ lắm, cây rừng nhiều, phố xá cũng chưa lấy ǵ đông, tấp nập như về sau này. Ngày măn khóa học, anh ra đơn vị thiết giáp, đóng ở vùng núi Pleiku, rồi Quảng Ngăi. Hai năm sau, anh được Không quân tuyển dụng đi qua Pháp học lái máy bay, về nước anh huấn luyện phi cơ L19, một thời gian ra các phi đoàn chiến đấu, rồi trở về Bộ Tư Lệnh phụ trách hành quân.

Lúc gần tàn hương, hai chị em Ánh Hà vái lạy thôi rồi dọn hết các thức ăn ra bàn.

Nhị Lê ngồi gần bên anh Lăm và chị Hồng. Vui chuyện, chị Hồng kể lại ngày tháng cũ học ở Đồng Khánh, rồi vào trường Thượng Tứ, đến khi trở thành cô giáo.

Nhị Lê:

-Chị Hồng quen với anh Lăm lúc c̣n đi học, hay ra làm cô giáo rồi.

-C̣n đi học chị đă quen chàng rồi.

Anh Lăm gật gù cười. Nhị Lê cũng cười theo, rồi nói:

-Anh và chị lấy nhau, không có người mai mối.

Ánh Hồng nói:

-Không cũng không đúng, mà có cũng không hẳn.

-Nghĩa là sao ?

-Hồi đó anh Lăm ở trọ nhà chị một thời gian ngắn trước khi đi lính. Anh kèm chị học thi, và lúc đó người giới thiệu anh với gia đ́nh chị là bác Lưu.

-Bác ruột của chị?

-Không, bà con thông gia phía bên quê ngoại.

Anh Lăm tiếp lời:

-Anh Lưu với tôi là bạn nhà giáo dạy học ở Cam Lộ. Nói là bạn vong niên th́ đúng hơn. Nhưng có bà con thông gia bên mẹ Ánh Hồng, nên gọi là bác cho đúng vai. Riêng tôi và anh Lưu thân t́nh lắm.

-Ở bên đó, các cháu ở chung với anh chị?

-Chúng nó ở xa, giờ chỉ có hai vợ chồng tôi cũng đă nghỉ hưu rồi. Khi nào có dịp, mời cô Nhị Lê qua thủ đô Hoa Thịnh Đốn chơi.

Nhị Lê thấy vui, cười nói:

-Em qua Hoa Thịnh Đón ở White House hay nhà anh chị?

Hai vợ chồng cưới nói:

-Cô Nhị Lê muốn ở đâu cũng được. Tổng Thống Bush rất vui vẻ.

Một giọng dịu hiền, Nhị Lê nói:

-Em với Ánh Hà bạn học rất thân. Gặp anh chị lần đầu, em rất quư mến. Có dịp, vợ chồng em qua bên đó thăm anh chị.

-Nhớ nghe, qua chơi. Bên đó, có con sông Potomac cũng êm đềm như sông Hương của Huế.

 

Nguyễn Chí Kham


________

Xem tiếp Chương 10

 

 

art2all.net