Hai
lăo già chỉ
dự trù rong
chơi trong
một buổi cho
nên đi qua
những địa
danh lịch sử
cũng làm lơ,
không ngó
lại, v́ "làm
lơ" cũng là
một "triết
lư" sống
giúp cho
người ta
khỏi bận bịu
đầu óc. Tuy
nhiên, thỉnh
thoảng cũng
không khỏi
nhớ lại một
đôi điều xưa
cũ đem lại
chút bồi hồi.
Từ An Lỗ đi
vào một đoạn
ngắn chúng
tôi thấy
cổng làng Cổ
Tháp, gợi
nhớ tháp
Chàm xưa.
Không biết
những tháp
Chàm ở đây
và ở làng
Đức Nhuận,
có được bảo
tồn tử tế?
Di sản văn
hóa Chàm ở
Quảng Điền
c̣n có tượng
thần Vishnu
ở chùa làng
Thành Trung
, tấm bia cổ
ở làng Phú
Lương A.
Ngoài ra,
nghe nói có
rất nhiều cổ
vật được
lưu giữ ở
nhà truyền
thống huyện.
Phải chi
những cổ vật
đó được lưu
giữ và trưng
bày ngay bên
cạnh các
tháp Chàm
th́ sẽ tạo
ra hứng thú
và môi
trường thuận
tiện hơn cho
khách du
lịch và các
nhà nghiên
cứu.
Làng Cổ Tháp
cũng là nơi
có một phụ
nữ được xem
là tổ của
nghề làm bún,
được gọi là
Bà Bún.
Truyền
thuyết kể
rằng có một
dạo làng Cổ
Tháp bị mất
mùa lúa ba
năm liền.
Dân làng
nghi ngờ là
do Bà Bún
đă gây ra "tổn
thương" đối
với "hạt
ngọc" của
thần thánh.
Thế là họ ra
"nghị quyết"
trục xuất bà
ra khỏi làng.
Tuy nhiên
hội đồng
làng cũng
c̣n độ lượng
nên không
tịch thu "tư
liệu sản
xuất" mà cho
năm thanh
niên vác
giúp bà các
cối đá, ḷ
nấu, v.v. "
trên đường "ly
hương". Bà
đi đến một
nơi cách đó
không xa và
"tái định cư"
ở làng Vân
Cù, nay
thuộc thị xă
Hương Trà và
làm cho món
bún trở
thành một
món ăn đặc
sắc của cả
xứ Thuận Hóa
và rồi vượt
khỏi ranh
giới huyện,
tỉnh để
phiêu du
khắp nước
với thương
hiệu "bún ḅ
Huế".
Chúng tôi
cũng đi quan
cổng làng
Bao La, nơi
nổi tiếng
với nghề đan
đát mây tre.
Các loại
thúng, mủng,
rỗ, rá của
làng hồi xưa
được tiêu
dùng rộng
răi, nhưng
nghề cũng
dần mai một
trước sự
xuất hiện
của đồ nhựa.
Thời chiến
tranh, một
số dân làng
chạy vào Tây
Lộc và thành
lập xóm Bao
La trong đó.
Sau 1975 họ
lập ra hợp
tác xă mây
tre, nhưng
một thời
gian sau,
thị trường
tiêu thụ lớn
là Đông Âu
biến mất,
hợp tác xă
mây tre
thành mây
khói luôn.
Ngày nay
nghề đan lát
có c̣n sống
không? Các
gian hàng
triển lăm ở
lễ hội sẽ
trả lời câu
hỏi này.
Chúng tôi đi
ngang qua
thị trấn Sịa,
thủ phủ của
huyện Quảng
Điền và nhớ
lại câu nói
"nhất Huế,
nh́ Sịa" từ
thuở xưa -
đất này cũng
từng là phủ
chúa như ai,
chỉ thua Huế
cái cung vua
mà thôi!
Trung tâm
huyện đă
được xây
dựng với một
số đường phố
có giải phân
cách, đường
chia thành
nhiều làn
với cây cảnh
trang trí
đàng hoàng.

Đường phố ở
trung tâm
thị trấn

Cầu Đan Điền,
gợi nhớ tên
xưa của
huyện Quảng
Điền
Đi qua khỏi
cầu rẽ về
tay trái dọc
theo bờ sông
là chợ Sịa.
Nhưng chợ đă
được di dời
và người ta
đă xóa chữ
Chợ Sịa trên
tường và
đang xây
thành một
trường dạy
nghề.

Đối diện với
chợ cũ ở bên
kia sông
nghe nói là
một nhà
truyền thống

Thay thế cho
chợ xưa là
Trung Tâm
Thương Mại
Quảng Điền
cho thấy một
bước tiến
của kinh tế
địa phương.

Chương tŕnh
lễ hội Sóng
Nước Tam
Giang
Chúng tôi
thấy biển
quảng cáo
cho biết sân
khấu chính
là ở bến đ̣
Cồn Tộc
Hăng hái
"phi nhanh"
hai lăo đi
lố qua cống
Mỹ Xá (đường
về Bao Vinh).
Thấy biển
báo An Ḥa
11km, Trần
lăo sinh
nghi bèn ghé
nhà một
người địa
phương hỏi
đường.
Thế là phải
đi lui
khoảng 2km.
Tới một ngă
ba quẹo phải
và đi 2km
nữa.

Tra lăo rồi,
không khỏi
lộn lui lộn
tới, nhưng
may là lộn
chỉ một lần.
Lăo Thanh
Kongkong kêu
khát nước
nên phải ghé
qua hàng
nước mía.
Lăo uống như
rồng cuốn-
mần luôn hai
ly - và rất
"hào hoa"
móc túi trả
tiền (mỗi ly
3 ngàn!)

Lăo Kongkong
"cà rà" bắt
chuyện với o
bán nước mía,
không biết
có hứa sẽ
trở lui
không. Lăo
Kongkong
trông như
con gà trống
thấy mái
liền đập
cánh gáy o,
o!
Đúng đường
ra bến đ̣
rồi v́ có
cổng chào:

Rồi cũng
thấy bến đ̣
Cồn Tộc, c̣n
gọi là bến
đ̣ Vĩnh Tu.
Đây là nơi
có đ̣ chở
khách qua
phá Tam
Giang.
Trương lăo
"phi" ra
khỏi xe tiến
đến đám đông
đang đứng
trên bờ kè
xem đua ghe
câu.

Ghe câu vừa
chống vừa
chèo, thường
ngày đi chầm
chậm, chừ
ráng bơi cho
mau, không
biết để mần
chi?

Có ghe một
người, có
ghe hai
người, không
biết đua
kiểu ǵ. Có
người lom
khom trên
ghe, người
th́ đứng
dưới nước,
không biết
là khán giả
hay giám
khảo.
Trên bờ có
một đám
thanh niên,
trại sinh
của trại hè
đứng lố nhố,
h́nh như
chuẩn bị cho
một cuộc thi
khác.

Những thanh
niên mặc áo
xanh h́nh
như là đoàn
viên Đoàn
Thanh Niên
Cộng Sản,
những chàng
áo nâu, h́nh
như là hội
viên Hội
Nông Dân.
Đoàn với Hội
thi đua để
đưa Quảng
Điền tới chỗ
giàu mạnh.
Đua ǵ đây?

Trần lăo
thắc mắc hỏi
Trương lăo:
Chơ lũ trẻ
làm chi rứa?
Lăo Kongkong
trả lời đang
thi bắt ốc
ṃ tôm chơ
chi.
Mần như ri
để "minh họa"
cho nghề
truyền thống
th́ được,
chứ "thi đua"
như rứa th́
làm răng
hiện đại hóa
đất nước hè?
Trên bờ có
những gian
hàng trưng
bày các
thành tựu
kinh tế của
huyện.

Đây là sản
phẩm mây tre
của làng Bao
La

Ngoài những
đồ dùng hàng
ngày dùng
trong nhà
hoặc để ṃ
tôm bắt ốc,
c̣n có hàng
thủ công mỹ
nghệ như
chụp đèn,
tranh thư
pháp, v.v.

Gian hàng đồ
gỗ với bộ "xa
lông" lạ
kiểu

Tôm Quảng
Điền rất to
và bay lượn
trong không
khí!
Các sản phẩm
trưng bày
c̣n có mắm,
ruốc, khoai
sắn, chuối.
Ngoài ra c̣n
có gian hàng
gốm Phước
Tích, nhưng
làng này
thuộc huyện
Phong Điền.

Đồ "đột đột"
"hiện đại"
Bên ngoài
các gian
triển lăm có
các chú bán
ṭ he rất
đẹp, với các
kiểu con
giống "phi
truyền thống",
không biết
có phải là
sản phẩm địa
phương?

Trương Văn
Thanh
Trần Ngọc
Bảo