Thầy Thuốc Và Người Bệnh ở Nước Hũ Tương
Thay lời tựa của Bá Dương
Chuyện kể rằng ngày xưa có một nước gọi là "Nước vại tương". ở
đó mỗi ngày việc trọng đại nhất của mọi người là bàn luận xem họ
có đúng là một nước hũ tương không. Náo nhiệt nhất ở đó lại là
việc tranh chấp giữa thầy thuốc và bệnh nhân. Kết quả đương
nhiên là thầy thuốc bị thua. Đại khái t́nh h́nh như sau :
Bệnh nhân : - Tháng sau tôi kết hôn, sẽ làm lễ cưới ra tṛ. Rất
vinh hạnh được đón tiếp ngài. Ngài sẽ là thượng khách. Thế kết
quả khám nghiệm bệnh t́nh của tôi ra sao rồi ?
Thầy thuốc : - Xin lỗi, tôi sợ phải báo cho ông một tin không
vui. Đây là kết quả bảng phân chất. Có khả năng ông bị mắc bệnh
phổi đă đến thời kỳ thứ ba. Triệu chứng thời kỳ đầu là ho...
Bệnh nhân : - Quái thật. Bác sĩ bảo là ho. Thế vừa rồi bác sĩ
cũng chẳng mới ho là ǵ. Tại sao đấy lại không phải là bệnh phổi
?
Thầy thuốc : - Cái ho của tôi và cái ho của ông không giống nhau
đâu.
Bệnh nhân: - Tại sao lại không giống nhau? Ông có tiền, có học
thức, tốt nghiệp cả đại học, từng uống cả nước sông A-ma-dôn,
chắc phải thuộc loại người có ḍng máu cao sang chứ ǵ? Có phải
vậy không?
Thầy thuốc : - Nói thế chẳng phải, lại c̣n nửa đêm lên cơn sốt.
Bệnh nhân: - Chẳng nói thế th́ nói thế nào cho vừa ư ông? Sốt
nửa đêm? ! Cái quạt máy nhà tôi dùng đến nửa đêm sờ vào có thể
bỏng tay như chơi. Thế nó cũng bị lao phổi đến thời kỳ thứ ba
chắc ?
Thầy thuốc (gắng gượng giải thích) : - Thổ huyết cũng là một
trong những triệu chứng của bệnh trạng.
Bệnh nhân : - Sát nách nhà tôi có một nha sĩ. Những người đến
chữa răng đều bị ông ta làm cho khạc ra máu. Khó mà nói rằng họ
đều bị lao phổi ở thời kỳ thứ ba cả.
Thầy thuốc : - Chuyện đó đương nhiên không phải như vậy rồi.
Nhưng tổng kết tất cả lại. ..
Bệnh nhân: - Được rồi! Nói lại từ đầu. Cứ cho là lao phổi đến
thời kỳ thứ bẩy, thứ tám đi th́ đă sao? Có cần phải nhặng xị lên
thế không? Người nước ngoài không phải vẫn mắc lao phổi như
thường hay sao ? Tại sao anh cứ xoáy vào mỗi tôi ? Tháng tới tôi
kết hôn, việc này ai cũng biết, sao anh không có thể nói vài câu
khích lệ tôi? Tại sao anh lại đả kích tôi? Anh thù oán ǵ tôi?
Anh muốn làm cho đời chúng tôi tan nát à ?
Thầy thuốc : - Anh hiểu lầm tôi rồi. Tôi chỉ muốn nói...
Bệnh nhân : - Tôi chẳng hiểu lầm anh tí nào. Tôi chỉ nh́n thoáng
một cái là thấy cả tim gan anh. Anh mất mẹ sớm, không có được
một gia đ́nh êm ấm. Đến tuổi trung niên lại ngồi tù v́ án cướp
của, giết người, hiếp dâm, xem thường công b́nh, luật pháp, cừu
hận chất chồng. Thấy người khác hạnh phúc là không chịu được,
không muốn thấy nước nhà rạng rỡ, vẻ vang.
Thầy thuốc : - Chúng ta phải tùy việc mà xét.
Bệnh nhân : - Chính tôi đang tùy việc mà xét đây. Anh cứ thú
thật cái bà già mà anh mang ơn ấy, khi giết bà ta anh hạ thủ như
thế nào ?
Thầy thuốc (hơi hoảng sợ) : - Giấy chẩn bệnh đă căn cứ vào phân
chất máu và nước bọt, có lẽ nào tôi bịa đặt ra được ?
Bệnh nhân : - Đương nhiên là anh không bịa đặt. Cũng như con dao
của anh đă cắm vào ngực của bà kia. Anh sỉ nhục những người tiến
bộ và yêu nước như vậy là đủ rồi. Anh một ḷng thù hận đồng bào,
bảo họ đều bị lao thời kỳ thứ ba, anh không tự thấy là vô liêm
sỉ à ?
Thầy thuốc : - Ông anh ơi, chỉ v́ thương ông, mong ông chóng
b́nh phục tôi mới nói thẳng sự việc chứ thật t́nh không có ác ư.
Bệnh nhân (vừa cười nhạt vừa ho) : - Anh là một thằng đồ tể giết
người không gớm tay. Tất cả nhân sĩ yêu nước có lương tâm sẽ
liên kết lại để ngăn chặn ư đồ mưu sát tổ quốc của anh mà anh
gọi là ḷng yêu nước ḥng che mắt thiên hạ.
Thầy thuốc : - Tất cả tôi chỉ căn cứ vào những bản phân tích,
như phân tích nước bọt chẳng hạn của trường Thiên Trúc đă làm.
..
Bệnh nhân: - Đồ vọng ngoại! Đồ sùng bái và nịnh hót nước ngoài!
Anh chính là cái mầm mống hạ lưu đă táng tận ḷng tự trọng dân
tộc. Đồ tồi ! Tôi nghiêm túc cảnh cáo anh ! Thế nào rồi anh cũng
sẽ phải trả giá rất đắt về hành vi vọng ngoại này.
Thầy thuốc (mạnh dạn thêm) : - Thôi, không nói lung tung, không
tránh né nữa. Cũng không nên dùng ngôn ngữ đấu tố để thay thế lư
lẽ. Chuyện quá khứ và chủ đề của tôi th́ có liên quan ǵ ? Cái
chủ đề của chúng ta là "Anh có bị lao hay không ? "
Bệnh nhân : - Cứ xem mô h́nh cái "Người Trung Quốc xấu xí " của
anh. Quả là già mồm ! Từ bối cảnh đời anh, ai cũng có thể nh́n
thấy được cái dă tâm của anh độc ác dường nào. Tại sao không
liên quan với nhau? Nước Trung Quốc rồi hỏng về tay những loại
người như anh, làm cho người nước ngoài tin rằng người Trung
Quốc chúng ta đều bị lao vào thời kỳ thứ ba hết thẩy. V́ thế, họ
xem chúng ta không ra ǵ. Cái loại Hán gian số một, ăn táo rào
sung này lẽ trời không thể dung được. Cẩm y vệ (ho xù xụ)! Lôi
nó đi!
Đương nhiên không nhất định phải là cẩm y vệ (lính vua) lôi đi (Bá
Dương tiên sinh cũng đă hơn một lần bị lôi đi rồi), mà bọn này
không chỉ lôi đi, lại c̣n có thể hành hung, đánh đập, chưa kể
chửi bới, thóa mạ bằng lời nói hoặc bằng bút.
Đài Bắc, ngày 23-07-1985.