|
Túy Việt
THỔ NHĨ KỲ : TRỜI ƠI, ĐẤT HỠI !
I. Vài chuyện ḷng ṿng
I. Vài chuyện ḷng ṿng
San Fran mưa thuận gió ḥa Ḷng người êm ả, chim ca suốt ngày Sáng ra mây trắng vờn bay Chiều về sương phủ ngất ngây giọt t́nh Bao nhiêu cây cỏ lặng thinh Nghe trong gió thoảng tiếng ḿnh với ta ...
Bởi San Fran êm đềm hiền hoà như thế quanh năm suốt tháng cho nên tôi không h́nh dung được điều kiện khí hậu và thời tiết của những nơi khác. Xem lịch tŕnh của một chuyến đi phù hợp với thời gian nghỉ phép là tôi ghi tên tham dự. Tôi chọn tua đi Thổ Nhĩ Kỳ từ 19-12-08 đến 3-1-09. Dĩ nhiên tôi cũng biết mùa đông th́ lạnh, thế th́ mang theo nhiều áo ấm thôi chứ ǵ. Nhưng... Chuyến bay đầu tiên từ SF đi New York đang chuẩn bị rời cổng th́ ông phi công trưởng lên tiếng: "Kính thưa Quư khách, chuyến bay của chúng ta đă sẵn sàng cất cánh, nhưng tin tức từ phi trường JFK New York vừa cho biết tuyết đang rơi và sẽ c̣n kéo dài trong nhiều giờ. V́ thế các chuyến bay đến vào buổi chiều đều phải hoăn lại tại sân bay cất cánh. Chúng tôi sẽ loan báo cho Quư khách hay mỗi khi có tin mới. Chúng tôi biết rằng đây là chuyến bay chuyển tiếp cho nên rất nhiều trong quư vị sẽ bị trễ chuyến bay kế tiếp. Xin Qúy khách vui ḷng liên lạc với các đại lư của Quư khách qua số 1800... để báo cho họ biết. Chúng tôi sẽ cất cánh ngay khi có thể." Đợi đâu chừng 45-50 phút th́ ông phi công vui vẻ báo cho hành khách biết máy bay có thể bay được rồi. Đúng thời gian dự định, máy bay đáp xuống phi trường JFK. Vừa dứt đọan phi đạo th́ nó dừng lại. Phi công trưởng bảo sân phi trường hăy c̣n nhiều tuyết, phải chờ dọn xong mới cho máy bay vào cổng được. Đợi thêm cả tiếng đồng hồ nữa chiếc máy bay mới "ḅ" tới cổng vào. Nh́n ra bên ngoài tôi thấy chỉ có một lớp tuyết mỏng trên mặt sân và một cái xe xúc loại nhỏ đang xúc từng đường tuyết dồn vào một chỗ. Tôi nghĩ chỉ có một lớp tuyết mỏng thế thôi mà máy bay cũng không dám chạy là sao? Tôi cũng vừa kịp giờ lên chuyến bay kế tiếp, từ JFK đi Roma. Đă yên vị trong chỗ ngồi của ḿnh, máy bay vừa lui được chừng mươi thước th́ ngưng lại. 10 phút rồi 15 phút, không thấy động tĩnh ǵ thêm, hành khách nh́n nhau ḍ hỏi. Đúng lúc đó, tiếng loa vang lên "Thưa quư vị, cái mô tơ ở phía đuôi máy bay xem ra th́ vẫn hoạt động b́nh thường, nhưng không rơ lư do tại sao nó lại yếu, không tạo đủ áp lực cho máy bay di chuyển. Chúng tôi phải trở lại cổng bay để sửa. Quư khách không cần phải xuống máy bay, có thể ngồi chờ tại chỗ. Chúng tôi sẽ bay ngay khi có thể." Đợi chờ đến mỏi ṃn, năng lượng ai cũng cạn, sốt ruột sốt gan ǵ cũng nguội lạnh v́ ai cũng biết chắc số phận của ḿnh rồi, không thể làm ǵ khác hơn chấp nhận. Hết năm tiếng đồng hồ máy mới sửa xong, phi hành đoàn vào vị trí. Một hành khách hỏi cô chiêu đăi viên có thể dọn ăn không, đói bụng quá rồi. Cô lắc đầu quầy quậy "nô uây, máy bay không bay th́ chúng tôi không có hít để hâm thức ăn, chúng tôi không thể dọn thức ăn nguội cho khách được." Ra thế, thôi chịu khó nhịn đói thêm vài giờ nữa vậy. Đến Roma th́ chuyến bay vào Istanbul đă bay mất từ khuya, hăng bay cho tôi đi chuyến bay kế tiếp và một phiếu ăn trưa. Vào tiệm ăn, thấy ông chủ nhà hàng không mấy mặn mà với voucher của hăng bay, tôi bỏ đi ra luôn, đem cái phiếu này về làm kỷ niệm.
Cũng nhờ chọn đại một chuyến đi không tính tóan thời tiết mà tôi có dịp thưởng thức ... tuyết và rét. Một nhà thơ nào đó đă viết "t́nh em như tuyết giăng đầu núi vằng vặc muôn thu nét tuyệt vời" Tôi thật ngưỡng mộ hai câu thơ này lắm, đúng là tuyết giăng đầu núi thật là tuyệt vời, một vẻ đẹp trinh nguyên không t́ vết; đi dưới trời tuyết bay lả tả cứ tưởng như ḿnh đang đóng phim. Không gian mờ ảo và h́nh như im lặng hơn dù rằng ḍng người văn cảnh vẫn tiếp tục đoàn nọ đến đoàn kia. Các kỷ vật bán cho du khách vẫn được trưng bày trong trời tuyết giá, khoác lên ḿnh những lớp tuyết mịn màng, dường như chúng biết rằng cô bạn tuyết kia không làm chúng hư hao. Tôi thật thích những lọn tuyết đọng trên đầu các nhánh thông, trông xa xa giống y như những nụ hoa trang điểm cho mùa đông bớt hiu quạnh. Nhiều nơi người ta giăng đèn lên cây thông ngoài trời, thế là có một cây Nô en thực sự với bông tuyết trắng xóa trong gió lạnh đêm đông. Tuy nhiên, tuyết rơi trên đất th́ không thơ mộng chút nào bởi v́ nó rất trượt. Thấy một lớp tuyết mỏng ḿnh tưởng không sao, ai dè dẫm chân lên là làm một cái oạch liền. Hèn ǵ cả khối sắt khổng lồ như chiếc máy bay mà cũng phải sợ như lúc tôi đến phi trường New York.
Và rét...Sao mà rét thế! rét thấu xương. Hai tay đă mang găng, thọc vào túi áo ấm, thế mà cái rét vẫn xuyên suốt các ngón tay lẫn bàn tay khiến tôi phải co duỗi các ngón tay liên tục để bớt cóng. Có lẽ v́ những nơi tôi đến đều là vùng núi cao (có nơi gần ba ngàn mét), hoặc các lũng lọt thỏm giữa những dăy núi chập chùng nên rét đậm đà đến thế. Nhưng không sao, có giá rét để thấy nồng ấm t́nh người đă để lại cho tôi những khuôn mặt đáng nhớ.
xem tiếp :
|