Sơ Dạ Hương *

 

Tứ Tấu Khúc

 

Lan Hương

Thời Gian

Khu Rừng Trong Đêm

Mùa Hè Miền Nam

 

3. KHU RỪNG TRONG ĐÊM

 

            Mùa mưa đến như thường lệ, khoảng đầu tháng năm vào đúng kỳ nghỉ hè của những trường học. Tuy không c̣n có dịp dậy sớm đưa đón Lan Hương, nhưng mỗi lần t́nh cờ đi qua con đường cũ tự nhiên có cảm giác bàng hoàng sợ sệt, giống như lần trở lại nhà thương Grall, đi qua salle P.O. [Hậu Giải Phẫu], nh́n lại căn pḥng, chiếc giường đă nằm, đă từng khổ sở v́ vết thương do vụ ḿn nổ hành hạ. Khoảng đường nhỏ rực rỡ những cánh hoa, nơi vẫn thường ngừng xe đợi Lan Hương mỗi lần tan trường, nay trở nên vắng lặng, pha lẫn đôi chút buồn rầu, mệt mỏi của một người vừa trải qua một cơn vui đùa quá mức bây giờ ch́m đắm trong nghỉ ngơi, trong dáng vẻ trang nghiêm, sầu mộng; niên học cuối cùng của Lan Hương ở bậc trung học đă qua đi, hai cánh cửa trường đă âm thầm khép kín, và trở nên lạnh lùng, thờ ơ, lănh đạm, như thái độ của cô gái sau khi đă tham dự một tṛ chơi quá sức của nàng, t́nh yêu, sau khi đă phải cố gắng tưởng tượng, khi không thể tưởng tượng được nữa, nàng nói... trở nên lạnh lùng, thờ ơ, lănh đạm, như vẻ đẹp của nàng, những ngày sau này, khi mối t́nh đă tan vỡ, nàng rút vào thế giới riêng tư, thế giới nội tâm, cùng với thế giới sách vở, học thức, trở nên lạnh lùng và bí ẩn, trở nên đẹp một cách buồn bă, lầm ĺ, nàng giống như một người định bước vào đời sống bằng một cánh cửa mở xuống khu vườn t́nh yêu, mơ mộng và lăng mạn, nàng định coi t́nh yêu như là một thứ khí giới, một thứ áo giáp chở che, chống lại dáng vẻ xa lạ, độc ác của đời sống, và nàng đột nhiên nhận ra sự vô dụng, bất toàn của thứ khí giới mỏng manh và lố bịch đó, và nàng lùi lại, giống như một con ốc sên thu ḿnh vào vỏ, giống như nàng công chúa ngủ trong rừng, trong đêm khuya bất chợt thức giấc, tưởng trời đă sáng, tưởng khoảng thời gian bị ảnh hưởng lời nguyền của bà tiên già độc ác đă chấm dứt, nhưng không phải, chỉ là báo động hoảng, nàng ngủ tiếp và thời gian trở lại b́nh thường, nghĩa là chẳng bao giờ c̣n được trông thấy lại người gác cổng gầy g̣, ốm yếu, buổi sáng sớm mở rộng hai cánh cửa sắt, chờ đám học tṛ nhỏ vô sân trường đông đủ, sau đó từ từ đóng cửa trường, từ từ và chậm chạp không phải v́ hai cánh cửa sắt quá nặng nề so với sức ḿnh, nhưng có lẽ chỉ v́ muốn che giấu cử chỉ, dáng điệu hài ḷng của ḿnh (niềm hạnh phúc bé nhỏ buổi sáng sớm), khi phải chờ đợi người nữ sinh nhỏ bé cuối cùng, đi học trễ, đang vội vàng từ giă người yêu, vội vàng chạy vô cổng trường rồi lại vội vàng chạy ra: nàng quên không dặn chàng trưa nay đừng đón nàng, v́ nàng sẽ về chung với Lan Anh, bạn nàng... "Em chưa nghĩ đă đến lúc phải nói cho Lan Anh biết chuyện chúng ḿnh. Em không thích khoe khoang hạnh phúc. Hơn nữa, em nghĩ, một ngày nào đó, Lan Anh đă lớn, và sẽ hiểu, và lúc đó chắc nàng sẽ phá lên cười, ngạc nhiên tự hỏi, tại sao ngày ấy nàng lại yêu em nhiều quá như vậy...".

Đêm thứ nh́ sau vụ ḿn nổ, khi chàng tỉnh táo, nhận ra những khuôn mặt thân thương trong gia đ́nh, chàng cố gắng cất tiếng nói nhưng không thể, và chàng cảm thấy thật rơ ràng một điều, chàng sẽ chết trong đêm, và trước khi chết, chàng sẽ được gặp nàng lần cuối cùng. Trước khi chết, chàng sẽ c̣n đủ th́ giờ để nói với nàng, rằng chàng yêu nàng vô cùng, và t́nh yêu đó chẳng liên can ǵ đến đời sống hoặc cái chết, rằng nó phải như vậy, nếu không đă chẳng thể nào có nàng và chàng ở trên đời, và điều chàng ân hận, là chàng đă yêu nàng nhiều quá, như một lần chàng đă viết, "Chúng ta không sợ chúng ta không yêu thương nhau mà chỉ sợ chúng ta yêu thương nhau nhiều quá." Chàng cảm thấy đời chàng sẽ kết thúc như vậy, và chẳng thể nào khác.

Sáng sớm hôm sau, khi chàng nhận thấy đă chống cự nổi, và thắng cả thần chết, đă lừa dối được định mệnh, đồng thời chàng cũng nhận ra một sự thật thảm thương, là sự sống sót của chàng như có một điều chi bất thường, giống như một nốt nhạc sai, dư, thừa, bất toàn, một giọng hát lạc giữa một bài ca, sự sống sót của chàng là một điều xúc phạm tới t́nh yêu thiêng liêng: Chàng vẫn sống và nàng đă chẳng tới được nhà thương đêm đó.

Trong khi lần hồi sống lại, trong những lần nàng vào nhà thương Grall thăm chàng, nghe nàng kể chuyện, khi được tin, nàng đă khóc và không dám giụi mắt, v́ sợ mắt sẽ đỏ, và người trong nhà sẽ biết. Chàng nghe kể lại, vừa cảm động vừa hổ thẹn....

Ngày 28 tháng 3, tôi gặp lại H. lần cuối cùng. Trời bữa đó mưa. Trận mưa mở đầu mùa. Thời tiết thay đổi, khí hậu ẩm ướt làm cánh tay trái của tôi trở nên đau nhức, khó chịu. Tôi ra Sài G̣n, t́m một quán nước, vừa uống cà phê vừa ngó mưa. Quán này, ngày trước tôi và H. thỉnh thoảng có ghé. Tôi c̣n nhớ, một lần ngồi đây, cũng tại bàn này, tôi uống bia, và chợt có ư định muốn hôn nàng. Lúc đó buổi trưa, trong quán chỉ có một hai người ngoại quốc đang dùng bữa. Họ vừa ăn vừa cắm cúi đọc báo. Ngày hôm sau, nàng bảo tôi, nàng biết ư định của tôi lúc đó, và phải quay đi, để che giấu nụ cười.

Đang ngồi, đột nhiên nhớ đến nàng, đột nhiên tôi có ư định phải gặp nàng, và chỉ cần nh́n mặt nàng lúc này, là tôi biết rơ, nàng có c̣n yêu tôi hay không. Tôi đến Đại Học Khoa Học, và ngồi ở hiên ngoài, cũng là nơi tôi vẫn thường ngồi với bạn bè, hoặc ngồi một ḿnh đọc sách, thay v́ ngồi bên trong giảng đường nghe giáo sư giảng bài.

Tôi ngồi chờ nàng thật lâu. Cơn mưa vẫn tiếp tục. Cuối cùng, tôi chạy vào bên trong trường t́m nàng. Tôi gặp nàng đứng nói chuyện cùng mấy người bạn học. Nàng rời đám bạn, và hai đứa chúng tôi vừa đứng đợi ngớt mưa, vừa nói chuyện, những câu nói nhạt thếch. Khi mưa ngớt, chúng tôi thản nhiên chào nhau ra về, mỗi người đi một ngả đường. Khi nàng đi được một quăng khá xa, đột nhiên tôi quay lại, và chạy theo, chạy thật nhanh. Tôi bắt kịp nàng, và hỏi, nàng c̣n yêu tôi hay là không. Nàng lắc đầu. Tôi bảo nàng nói. Nàng nói. Nàng nói thêm, nàng chưa hiểu t́nh yêu là ǵ. Tôi mệt và giận, muốn đánh nàng, bất chợt, tôi nh́n thấy tôi, trong tấm kiếng chiếc xe hơi đậu kế bên đường: đầu tóc rũ rượi, thở hổn hển, cánh tay trái ḷng kḥng, nước mưa rỏ trên khuôn mặt hốc hác, tôi đột nhiên nhận ra khuôn mặt thảm hại của t́nh yêu, tôi đột nhiên có cảm tưởng đă sống hết đời tôi, đă sống hết mối t́nh. Tôi bảo nàng đi về, tôi bảo tôi đi về. Tôi hiểu rằng t́nh yêu của tôi đối với nàng đă hết.


Sơ Dạ Hương *

----------------------

 

* Một bút hiệu khác của Nguyễn Quốc Trụ



(Source : Tin Van
www.tanvien.net )

 

 

trang nguyễn quốc trụ

art2all.net