1

2

3

4

5

6

7

8

9

10

Kết

                                                 

 

CHƯƠNG MƯỜI

 

Bóng chiều đă nhạt. Hơi nóng từ mặt đất vẫn phả lên oi nồng. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, tôi giở chiếc nón trên đầu xuống, quạt lia lịa vào mặt, vào cổ nhớp nháp bụi bặm, cảm thấy mệt mỏi ră rời. Trước mặt tôi, từng xấp quần áo cũ được xếp ngay ngắn trên tấm nylon màu xanh. Mỗi lần có khách ghé xem, quần áo lại bị xổ tung ra không thương tiếc kèm theo những lời chê bai hoặc trả giá từng xu nhỏ.

Mới có mấy tháng, gia đ́nh tôi đă gặp rất nhiều chuyện không vui. Vào tới Sài G̣n, tôi mới hay tin, anh Tùng đă cùng gia đ́nh vợ di tản. Ba mẹ và thằng Bách ở lại, sống chen chúc trong căn nhà kho bé nhỏ. Hồi mới bán nhà ở Huế vào, ba mẹ mua được một căn nhà khá đẹp tại khu Bàn Cờ. Tiền c̣n dư, ba mẹ hùn vốn vào nhà máy chà gạo được giao toàn quyền cho anh Tùng quản lư. Thấy ba đă lớn tuổi, đi về tận Biên Ḥa làm việc không tiện, nên anh chị Tùng mời ba mẹ lên ở gần nhà máy, trong ngôi nhà riêng của anh chị để sớm hôm chăm sóc. Căn nhà ở Bàn Cờ được cho thuê, lấy thêm tiền thu nhập hàng tháng.

Đến ngày giải phóng, ba mẹ không chịu đi cùng gia đ́nh chị Uyên Chi. Ông bà trở lại ngôi nhà của ḿnh ở Bàn Cờ nhưng người thuê nhà không chịu trả, họ lợi dụng sự quen biết với những người Cách mạng để làm khó dễ ba mẹ. Buổi giao thời tranh tối tranh sáng, ba mẹ không dám làm đơn khiếu nại, đành trở về nơi ở cũ. Nhưng nhà của chị Uyên Chi đă bị niêm phong khi Ban Quân quản vào tiếp thu nhà máy. T́m hiểu rơ hoàn cảnh những nhân viên của người chủ cũ, Trưởng ban Quân quản cho phép ba mẹ nương náu tại căn nhà kho chờ đến lúc đ̣i lại được ngôi nhà ở Sài G̣n. Thằng Bách không chịu đi làm nữa, nó theo bạn bè đăng kư đi Thanh niên Xung phong từ hai tháng nay.

Ba tiếp tục làm việc, nhưng đồng lương mới quá ít ỏi nên mẹ phải buôn bán để kiếm thêm thu nhập. Bà theo một người bạn di tản từ Huế vào, đi buôn áo quần cũ ngồi bán lẻ tại chợ Thủ Đức. Hoài học tập gần Long Khánh, nên tôi phải ở lại Sài G̣n để tiện việc thăm nuôi anh. Bé Hoài Châu được gửi vào nhà trẻ, ngày hai buổi, tôi phụ mẹ ra chợ buôn bán. Công việc nhọc nhằn dầm mưa dăi nắng đă biến tôi thành một thiếu phụ cằn cỗi khác hẳn với cô giáo Phương Khanh xinh đẹp ngày nào. Trong một lần lên thăm Hoài, anh đă cầm đôi bàn tay tôi khóc ṛng:

- Phương Khanh, em không nên đày đọa ḿnh. Hăy bồng con về Cần Thơ nương tựa vào ba mẹ.

Những lúc như vậy, tôi chỉ biết hứa cho Hoài an ḷng. Vâng em sẽ đem con về bên nội. Nhưng sự thật, Hoài không hề hay biết là gia đ́nh bên anh đă suy sụp thảm hại. Trong những ngày lộn xộn, nhà bác Tuân bị cướp phá tan hoang. Sau đó, anh chị Thành vào tới, dỗ dành hai bác đóng tiền thuê tàu vượt biên. Chuyến đi bất thành nhưng vàng th́ không thể lấy lại được. Bác trai tiếc của, đau một trận suưt chết. Giờ th́ mọi việc tạm thời yên ắng nhưng t́nh trạng cũng chả khả quan hơn. Anh Thành là quân nhân biệt phái, phải đi học tập. Chị Phương Lan ra Đà Nẵng bán rẻ ngôi nhà, rồi trở về Cần Thơ sống với nhà chồng. Từ Đà Nẵng vào, chị cho hay một tin động trời. Anh Trí đă trở về nhưng không phải một ḿnh, mà cùng với… vợ ảnh, một thiếu phụ nói giọng Hà Nội, không đẹp bằng chị Thảo Sương nhưng trông sắc sảo và bản lĩnh hơn chị nhiều. Họ đă có với nhau ba mặt con. Không nói một lời, chị Thảo Sương lặng lẽ trở ra Quảng Trị, mặc cho thằng Thanh đối mặt cùng ba nó. Chị Phương Lan chép miệng:

- Tội nghiệp chị Thảo Sương, giá ngày đó chị nhận lời bác sĩ Phú th́ giờ xem như đă trả thù được anh Trí rồi.

- Chị này nói hay chưa, trong t́nh yêu không thể có sự trả thù. Rồi anh Trí xử sự ra sao? Chị có biết không?

- Anh ấy nghẹn họng. Nghe nói người vợ đó là người bạn cùng chiến đấu với ảnh, và trong một phút xao ḷng, anh ấy đă làm điều có lỗi với chị. Anh xin chị tha thứ. Mà chị Thảo Sương cũng đâu cần giành lại một hạnh phúc đă rách bươm, chị sổ toẹt vào những lời bào chữa của anh Trí.

- C̣n thằng Thanh?

- Anh Trí đang lo giấy tờ cho nó đi du học ở Ba Lan nhưng h́nh như nó từ chối. Nó chỉ cần tiếp tục học Y khoa, ra bác sĩ để phụng dưỡng mẹ nó. Nó rất oán ba nó.

- C̣n gia đ́nh cô th́ sao?

- Cô Sâm buồn lắm nhưng biết nói sao bây giờ, đành chấp nhận thêm ba đứa cháu nội nữa. Anh Phong vẫn đi làm ở trường Khoa Học. Anh Trí đă xin được việc làm cho Minh Hiền và chị Diệu Hạnh. Nói chung, nhà cô bây giờ tạm ổn.

Khi cái thai tôi đến tháng thứ tư, Hoài không cho tôi lên thăm anh nữa. Anh sợ tôi mệt. Anh đâu biết rằng, ngày nào tôi cũng ra ngồi ngoài chợ, kiếm lời từng cắc để nuôi sống gia đ́nh. Tôi không dám tiết lộ cho anh điều ǵ cả v́ hiện tại, thần kinh anh rất căng. Ngoài việc thương cho tôi phải một ḿnh bươn chải, anh c̣n lo đến ngày sinh nở, tôi sẽ cô đơn như thế nào khi không có anh bên cạnh. Tôi đă khóc trên vai anh rất lâu khi nghĩ tới điều này.

Một bà mập ú dừng chân trước hàng tôi. Bàn tay nần nẫn kéo chiếc quần đen xổ tung ra:

- Bao nhiêu đây?

- Dạ mười hai đồng.

Đôi môi tím ngắt bĩu dài:

- Ba đồng đấy.

- Không được ạ.

Người đàn bà bỏ đi sau khi buông một câu:

- Nói thách như vầy có ma nó mua.

Tôi ngao ngán nh́n đống quần áo từ sáng đến giờ chưa ai trả đến đủ vốn. Cả tuần nay mẹ bệnh, một ḿnh tôi mua đi bán lại nên bị hớ rất nhiều. Hàng tôi mua vào cao quá nên rất khó bán. Nghĩ đến hoàn cảnh hiện giờ của ḿnh, chồng không có, một đứa con c̣n nhỏ và một đứa sắp ra đời, tôi để mặc cho những giọt nước mắt tủi thân tuôn tràn như ḍng suối. Một người đàn ông ngồi xuống bên hàng, bàn tay để hờ lên tấm áo hoa. Tôi giật ḿnh, bàn tay quen thuộc quá, bàn tay có nước da ngăm đen.

- Phương Khanh.

Tôi nhấc vành nón lên, thản nhiên nh́n Châu, ḷng bỗng dưng chùng xuống, tôi không có một cảm giác ǵ cả.

- Phương Khanh, tại sao em khóc?

Tôi lắc đầu:

- Không phải đâu, bụi vừa bay vào mắt Khanh.

- Em dọn hàng chưa? Anh giúp em nhé.

- Anh ngồi chơi đi, chút xíu nữa dọn cũng được.

Giọng Châu buồn buồn:

- Anh đă đến nhà em ngay nhưng ngôi vườn đă hoàn toàn đổi khác. Anh vào thành nội t́m cô Sâm, chị Diệu Hạnh tiếp anh rất lạnh nhạt, chị nói em vượt biên rồi. Nhưng anh không tin, anh qua trường gặp Phong, Phong nhất định không cho địa chỉ em, Phong nói em đă có gia đ́nh, hăy để cho em yên.

Tôi nói rất nhỏ:

- Vâng, hăy để cho em yên.

Châu chợt nắm lấy tay tôi, áp má vào những ngón búp măng sạm khô v́ nắng gió:

- Phương Khanh ơi, sao em không chờ anh?

Tôi hoảng hốt rụt tay lại, lo ngại nh́n quanh. Mọi người đang dọn hàng, không ai để ư đến chúng tôi cả.

- Năm ngoái, một sinh viên từ nội thành ra cho anh biết, em đă có chồng. Em không thể tưởng tượng được nỗi tuyệt vọng quật ngă anh như thế nào. Không ai hiểu anh cả, ngay chính Phong, người bạn khá thân cũng đă suy nghĩ lệch lạc về anh.

- Ngày Đoan Trinh ra đi, anh ấy cũng rất đau khổ. Anh không nên trách anh ấy.

- Anh không trách, nhưng anh rất buồn. Tiếc ǵ một cái địa chỉ mà Phong nỡ dấu anh. Suốt một tháng trời, anh đi t́m những bạn bè của em, may có người biết em đi dạy ở Đà Nẵng. Anh vào Đà Nẵng, mới hay là em hiện sống ở Sài G̣n. Thế là mịt mù h́nh bóng em. Anh trở về với công việc trong một trạng thái hết sức khủng hoảng. Anh là kẻ đến trước nhưng về trễ, anh đă mất em.

- Đoan Trinh cùng về với anh chứ?

- Không, Đoan Trinh đă vắn số…

Tôi ôm ngực:

- Trời ơi!

- Gia đ́nh cô ấy đă trở về ngôi nhà cũ. Chỉ có mỗi Đoan Trinh là không c̣n nữa, cô ấy mất trong một trận dội bom.

- C̣n Thu Tâm, Thu Tâm không sao chứ?

- Cách nay đă lâu, anh có gặp Thu Tâm tại một trạm y tế trong căn cứ, h́nh như cô ấy đang học một khóa Y sĩ để làm công tác cứu thương. Hiện giờ anh cũng không biết cô ấy ở đâu?

Châu giúp tôi thu dọn áo quần:

- H́nh bóng em đầy ắp trái tim anh. Chỉ cần gặp lại em thôi, ḷng anh đă nhẹ nhơm dù bây giờ em không c̣n là của anh nữa.

- Tại sao anh biết em ở đây?

- Anh lên thăm một nông trường trồng mía và gặp Bách ở đó. Nó rất mừng và vẽ bản đồ nhà em. Anh đă gặp hai bác, trông hai bác già đi nhiều.

- Cái thằng Bách thật là dễ giận, đi thẳng c̣ chẳng có một lá thư gửi về.

- Nó khỏe lắm, Khanh đừng lo. Lần này nó có viết thư nhờ anh đem về đấy.

“Khanh có cần anh giúp đỡ ǵ không?” Châu thường hỏi mỗi lần anh ghé thăm tôi. V́ tự ái, tôi im lặng, nhưng ba mẹ đă nhờ Châu làm đơn khiếu nại, đ̣i lại được căn nhà. Căn nhà khang trang trong con hẻm rộng, một tầng lầu và một sân thượng trồng cây kiểng, mở ra khoảng trời xanh bao la. Chiều chiều, tôi thường lên sân thượng ngắm hoa và thả hồn lang thang theo những áng mây bồng bềnh trôi nổi. Tôi ví Châu như gió, như mây, như chim trời phiêu lăng cứ bay hoài bay măi, dần xa khuất nẻo đời tôi. Cầu mong sao anh t́m thấy hạnh phúc và quên tôi đi.

Châu nhận công tác ở pḥng thí nghiệm trường Đại học Tổng hợp và rất thường lui tới thăm gia đ́nh tôi. Nh́n vào mắt anh, tôi vẫn đọc thấy niềm đam mê thuở nào. Nhưng tôi th́ không. Trong trái tim tôi, h́nh ảnh chồng con vừa đủ lớn để xóa mờ mối t́nh thơ mộng của một thời áo trắng học tṛ.

 Mẹ có ư nhờ Châu bảo lănh cho Hoài, nhưng tôi can.

- Đây là vấn đề chính trị, không đùa được đâu, biết anh Hoài ra sao mà dám bảo lănh. Con không muốn v́ con mà anh ấy chịu liên lụy về sau.

Cái thai của tôi đă bước sang tháng thứ bảy. Nó hành hạ mẹ nó đến xanh xao vàng vọt. Tôi gầy rạc hẳn đi v́ không ăn uống được ǵ cả ngoài một ít bánh ḿ khô. Lâu nay tôi thường khám thai tại Trạm Y tế Phường, lần này, bà bác sĩ viết giấy giới thiệu tôi vào bệnh viện Từ Dũ để được chăm sóc kỹ càng hơn. Kết quả khám nghiệm cho biết, thai rất yếu, tôi phải nằm lại bệnh viện một thời gian để chuyền nước biển, đồng thời để bác sĩ tiện theo dơi diễn biến của thai nhi.

*

Tôi thiếp đi không biết bao lâu. Tiếng khóc của một em bé pḥng bên cạnh làm tôi tỉnh giấc. H́nh như có ai đang cầm lấy tay tôi, siết nhè nhẹ:

- Phương Khanh ơi Phương Khanh.

Tôi mở mắt. Tôi có mơ không? Thu Tâm đang ngồi trước mặt tôi, trắng trẻo, xinh đẹp, vẻ đẹp của một loại trái cây chín muồi. Tôi gọi nhỏ:

- Thu Tâm, tao nhớ mày lắm.

Thu Tâm khóc ṛng:

- Ôi, tao không ngờ c̣n gặp lại mày. Dạo Huế mới được tiếp thu, tao ghé thăm mày nhưng không gặp ai cả, nghe hàng xóm nói mày đă vượt biên.

- Tao chả đi đâu cả. Dạo này gia đ́nh tao sa sút lắm.

- Mày đừng buồn, đó chỉ là khó khăn chung của đất nước. Rồi tất cả sẽ qua đi.

- Mày làm việc ở đây à?

Thu Tâm vuốt tóc tôi:

- Ờ. Tao sẽ trực tiếp chăm sóc cho em bé của mày. Bé gái đầu ḷng của mày dễ thương lắm phải không?

- Sao mày biết?

- Minh Hiền nói.

- Mày có gặp nó à? Sao mày không xin địa chỉ của tao?

- Chị Diệu Hạnh bảo mày đi rồi, h́nh như Minh Hiền không muốn căi lời chị. Trông chị buồn lắm.

- Anh Hải của chị đă tử trận, mày biết không?

Thu Tâm tṛn mắt:

- Trời, thật sao? Hèn chi chị ấy có vẻ ghét tao.

- Tội nghiệp chị Diệu Hạnh lắm. Chị Thảo Sương cũng gặp bất hạnh nữa, c̣n chị Diệu Hương th́…

- Minh Hiền có kể cho tao nghe. Tao đă ra thăm mộ và thắp nhang cho chị ấy. Nè, tao không ngờ Minh Hiền lại là chị dâu của mày đấy.

- Vợ chồng do duyên số. Dạo đó anh Phong cũng muốn điên lên v́ con Đoan Trinh. Minh Hiền đă có mặt thường xuyên bên anh, chia xẻ cùng anh, rồi hai người yêu nhau.

Thu Tâm ngậm ngùi:

- Con Đoan Trinh đă chết.

- Tao biết rồi.

- Ai nói cho mày vậy?

- Anh Châu.

Bàn tay Thu Tâm run lên:

- Anh Châu… Châu chấu ư?

- C̣n ai vào đó nữa - Tôi cười - Anh ấy vẫn c̣n độc thân, tao làm bà mối thơm tay lắm, cho mày hay.

- Mày đừng có vô duyên. - Thu Tâm cười héo hắt - Anh ấy không yêu tao đâu. Suốt bảy năm trời, anh ấy không hề t́m đến tao, thỉnh thoảng t́nh cờ gặp nhau, cũng chỉ chào hỏi xă giao thôi. Anh ấy chỉ yêu mày, tâm hồn lúc nào cũng hướng về mày.

Đôi mắt Thu Tâm buồn hiu hắt. Tôi thở dài xót xa, thương con bạn thân quá nhưng không biết dùng lời nào để an ủi nó đây. Đoán được ư tôi,Thu Tâm nhíu mày:

- Cấm mày suy nghĩ lung tung. Lo nghỉ ngơi đi.

Tôi nằm tại bệnh viện được mười ngày. Dưới sự chăm sóc của Thu Tâm, sức khỏe của tôi khả quan dần. Tôi ăn được, ngủ được, thai nhi tiến triển tốt. Theo sự tính toán của bác sĩ, tôi sẽ sinh b́nh thường trong ṿng hai tháng tới.

Hôm nay, tôi chuẩn bị xuất viện. Ngay từ sáng sớm, mẹ đă vào cùng Thu Tâm hoàn tất một số giấy tờ. Sau khi ăn một chén cháo, tôi ngồi xuống chiếc sô fa cạnh cửa sổ, tinh thần phấn chấn với bao ư nghĩ vui vui. Tôi sẽ nhờ mẹ nấu một nồi bún ḅ thật ngon, mời Thu Tâm và Châu đến thưởng thức, tôi sẽ tạo cơ hội cho Châu và Thu Tâm xích lại gần nhau hơn, tôi sẽ… Liệu Thu Tâm có thay thế được tôi trong trái tim băng giá của Châu không?

Cánh cửa pḥng bật mở, bé Hoài Châu chạy ùa vào, chiếc áo đầm xanh lung linh hoa nắng, hai bím tóc đong đưa. Bé sà vào ḷng tôi:

- Mẹ, mẹ ơi. Ba về, ba về - Bé chỉ tay ra cửa - Ba Hoài ḱa.

Hoài đứng nơi ngưỡng cửa, gương mặt hốc hác nhưng ánh mắt rất vui:

- Phương Khanh.

Tôi không thể đứng dậy ngay được. Thân h́nh nặng nề giữ chặt tôi trên ghế. Tôi nghẹn ngào không nói được nên lời, chỉ biết đưa hai tay ra. Hoài bước nhanh đến, môi anh lướt từ trán xuống mắt mũi tôi, anh hôn khắp người tôi trước khi áp má vào phần bụng căng tṛn:

- Phương Khanh, anh đă về.

Tôi ôm lấy đầu anh, lùa những ngón tay vào mớ tóc dày quen thuộc:

- Anh Hoài, có phải em đang mơ không?

- Đây là sự thật em à. Anh đă được ra trại. Anh mừng quá. Không có đêm nào anh không nghĩ về em, về đứa con sắp ra đời. Phương Khanh ơi, từ đây em đừng buồn lo nữa nhé. Anh sẽ tự tay chăm sóc em cho đến lúc sinh.

Sự trở về của Hoài đă làm cho tôi yêu đời hẳn lên, dù trước mắt vẫn c̣n rất nhiều khó khăn. Ba thường an ủi:

- Trời sinh voi sinh cỏ, các con đừng lo. Trước mắt, Hoài nên tham gia vào các công tác phường khóm để sớm được trả quyền công dân. Phương Khanh th́ để sinh xong rồi sẽ tính.

Thu Tâm thăm viếng tôi rất thường xuyên. Trái lại, từ khi Hoài trở về, Châu không đến nhà tôi nữa. Tôi rất buồn. Không phải tôi c̣n yêu Châu, c̣n thương nhớ Châu, nhưng sao tôi vẫn muốn thỉnh thoảng được trông thấy anh, nghe anh nói, nh́n anh cười. Ánh mắt anh dịu dàng khích lệ khiến cho tâm hồn tôi luôn cảm nhận sự b́nh an.

Hoài về Cần Thơ thăm gia đ́nh ba ngày, khi trở lên, anh được giấy gọi của phường, mời đến nhận công tác. Hoài đi thật sớm và khi trở về, anh không dấu được nỗi cảm xúc. Anh ôm bé Hoài Châu vào ḷng và hôn tôi rất lâu:

- Phương Khanh ơi, anh đă có được việc làm, quả là may mắn cho chúng ta. Dù sao, anh cũng đỡ được một phần nào gánh nặng của ba mẹ.

Tôi khóc trong tay anh. Hạnh phúc thật mong manh nhưng đầy kỳ diệu. Mới ngày nào tôi c̣n phập phồng lo sợ nỗi cô đơn khi một ḿnh vượt cạn, giờ th́ như trong một giấc mơ tuyệt vời, bên tôi đă có Thu Tâm và Hoài trở về thật đúng lúc, họ cùng thi nhau chăm sóc tôi, nhiệt t́nh đến nỗi mẹ phải mắng yêu:

- Đừng chiều con Phương Khanh quá, nó sẽ đ̣i hai người phải đẻ giùm cho nó đấy.

 Hoài được phân công khám bệnh và phát thuốc tại một bệnh viện quận, ăn lương theo hợp đồng v́ anh chưa được trả quyền công dân. Hoài rất vui, anh nói với ba mẹ:

- Được làm việc đúng với chức năng của ḿnh thật là hạnh phúc. Con có mấy thằng bạn giáo sư có, kỹ sư có, hiện t́m không ra việc làm, đành phải hành nghề lung tung. Mạnh th́ mua xích lô về đạp hoặc chạy xe ba gác, yếu th́ chịu khó đứng sắp hàng, mua đi bán lại nhu yếu phẩm của cán bộ công nhân viên.

Sáng chủ nhật, Thu Tâm qua thăm. Nó nhất định đi chợ làm một bữa tiệc mừng bước đầu tốt đẹp của Hoài. Ba bảo Hoài lấy xe đưa Thu Tâm đi.

Hoài xách giỏ, vui vẻ:

- Có tôi xách đồ ăn, chị Tâm cứ mua thoải mái nhé.

Thu Tâm cười rất tươi:

- Vậy th́ tôi phải đày anh đi thật xa mới được.

Mẹ nh́n theo Thu Tâm chép miệng:

- Con nhỏ duyên dáng như vậy mà giờ cũng chưa có ai. Số nó cao quá.

Tôi nói với mẹ:

- Con định làm mai nó với anh Châu đó. Ngày xưa họ là bạn láng giềng, giờ th́ cùng chung lư tưởng.

Mắt mẹ sáng lên:

- Được đó.

Tôi dựa người ra ghế mây:

- Anh Châu thật tệ, cả tháng nay chẳng thấy mặt mũi đâu.

- Chắc là cậu ấy bận công tác.

- Hôm anh Hoài về, con có nhờ ba điện thoại mời ảnh đến chơi nhưng ảnh từ chối, nói là không rảnh. Cuối năm sinh viên thi học kỳ đă xong, giờ chỉ c̣n chờ nghỉ Tết thôi, không rảnh thế nào được.

Mẹ lắc đầu nh́n tôi, giọng đầy cảm xúc:

- Con không nên trách cậu ấy. Cậu ấy là người tốt, cậu ấy rất yêu con.

Tôi giật ḿnh:

- Ḱa, sao mẹ lại nói thế?

Mẹ trầm ngâm:

- Ba con đă nhờ Châu giúp lấy lại được ngôi nhà này, nhưng c̣n chuyện bảo lănh cho Hoài về là hoàn toàn do Châu tự nguyện.

Người tôi run lên:

- Anh Châu bảo lănh cho Hoài về sớm? Anh ấy nói với mẹ sao?

Mẹ lắc đầu:

- Không. Nhưng mẹ đoán ra được khi Châu hỏi rất kỹ về nơi học tập của Hoài. Nếu con thấy được nhiệt t́nh của Châu. Trước mắt mẹ, cậu ấy đă không gh́m được nước mắt. Cậu ấy nói rằng, cậu không đủ can đảm nh́n thấy sự nhọc nhằn cùng nỗi cô đơn của con, cậu muốn giúp đỡ con bằng tất cả khả năng của cậu ấy.

- Mẹ lại tiết lộ làm ǵ. Coi chừng anh ấy bị liên lụy.

- Đừng trách mẹ, thấy con bụng mang dạ chửa, mẹ rất mong Hoài về bên con.

- Anh Hoài có biết Châu không?

- Nó hoàn toàn không biết có người đă bảo lănh nó. Nó nghĩ là nhờ ḿnh học tập tốt

nên mới được về sớm.

- Sao mẹ không nói với con sớm để con tạ ơn anh ấy?

- Mẹ nghĩ là, Châu không thích chuyện ơn nghĩa đâu. Cậu ấy đă hành động theo sự điều khiển của trái tim, kể cả việc bố trí công tác cho Hoài.

Tôi nghẹn ngào nh́n mẹ, nước mắt trào ra. Bảy năm trời tôi oán hận Châu, Châu ích kỷ, Châu giả dối, Châu bỏ tôi mà đi, mặc cho nỗi chờ đợi trĩu nặng bờ vai nhỏ bé của tôi. Tôi khóc:

- Con đă hiểu lầm Châu. Con đă phụ anh ấy.

- Con không có lỗi ǵ cả. Châu sẽ rất vui khi thấy con khỏe mạnh và hạnh phúc.

Tôi vịn tay vào thành gỗ, bước lên thang lầu. Mẹ ngăn:

- Con nặng nề lắm rồi, đừng lên đó nữa.

- Không sao đâu mẹ, con muốn thoáng khí một lát.

Những đám mây của tôi vẫn bềnh bồng trôi nổi, lớp này bay đi lớp khác lại tiếp nối, h́nh bóng Châu tưởng đă phai mờ vậy mà lúc nào cũng hiện hữu trong trái tim tôi. Giờ cuộc đời tôi và Châu đă rẽ về hai lối, nhưng không v́ thế mà Châu ngoảnh mặt trước sự bất hạnh của tôi. Châu luôn luôn cầu mong cho tôi hạnh phúc, Châu đă cố gắng giúp đỡ tôi bằng tất cả khả năng, như anh từng là điểm tựa dịu dàng nhất đời tôi khi tôi c̣n trẻ.

- Phương Khanh.

Tôi ngẩng lên. Châu đang đứng trước mặt tôi, mái tóc bồng bềnh, đôi mắt sáng và nụ cười buồn thiu.

- Anh đến để từ giă em.

Tôi nghe hụt hẫng:

- Từ giă? Anh… anh đi đâu?

- Anh về Huế. Thầy Kỳ vừa viết thư cho anh. Ngoài đó đang cần giảng nghiệm viên, Phương Khanh à.

Tôi nghe thoáng trong không gian, tiếng thông reo vi vu, tiếng gió lùa trong khe lá và cả tiếng mưa rơi tí tách ngoài ngôi miếu cổ, giọng hát Châu ngày nào vẫn c̣n đầm ấm trong tim: “Chưa gặp em tôi vẫn nghĩ rằng, có nàng thiếu nữ đẹp như trăng…” Tôi mơ màng:

- Em rất nhớ Huế.

- Ngoài ấy c̣n cô Sâm, c̣n Phong, c̣n Minh Hiền… thế nào Phương Khanh cũng có dịp về lại quê xưa.

Tôi cố nén tiếng khóc:

- Anh về Huế luôn sao?

- Anh cũng chưa biết, ra đó rồi hẵng tính. - Anh nh́n vào tôi, ánh mắt thật bao dung - Phương Khanh gắng giữ ǵn sức khỏe nhé. Nghe bác gái nói, tháng sau em đă sinh rồi, ngày đó, có thể anh không có mặt ở Sài G̣n, nhưng anh thật sự yên ḷng khi Hoài đă về cùng em. Anh ấy là bác sĩ, đầy đủ khả năng chăm sóc cho vợ con. Anh chúc em luôn luôn hạnh phúc.

Tôi chớp mắt:

- Em rất hạnh phúc. Anh Châu, anh Hoài đă có việc làm.

- Bệnh viện quận chỉ là chỗ làm tạm thời thôi, rồi đây Hoài sẽ… - Châu lại nh́n tôi - Ḱa, sao Phương Khanh khóc?

Tôi không dấu được ḷng ḿnh:

- Em… buồn v́ anh sắp đi.

Châu qú xuống bên tôi, lấy khăn lau nước mắt cho tôi:

- Cám ơn em, Phương Khanh.

Anh đứng dậy, để chiếc khăn vào túi áo trước ngực:

- Bảy năm qua, anh vẫn nhớ măi màu hoa đào.

Tôi cười buồn:

- Em đă hăm bảy tuổi rồi. Và anh cũng không c̣n trẻ nữa, em muốn anh t́m được hạnh phúc cho riêng ḿnh.

Châu nhún vai:

- Việc ǵ đến, sẽ đến. Phương Khanh đừng lo.

 

Trang Thùy An

art2all.net