1

2

3

4

5

6

7

8

9

10

Kết

                                                 

 

CHƯƠNG KẾT

 

Tôi sinh con trai. Bé được ba kư và rất khỏe. Thu Tâm đ̣i làm mẹ đỡ đầu cho bé. Hoài là người đầu tiên tán thành cả hai tay. Ư tưởng kết nối Châu với Thu Tâm luôn thúc dục tôi, nhanh lên, Phương Khanh ơi. Phải t́m một dịp nào đó.

Không hẹn mà gặp, rất nhiều người thân yêu từ xa đến thăm tôi gần như cùng một lúc. Chị Phương Lan ở Cần Thơ, chị Diệu Hạnh, Minh Hiền làm một cuộc Nam tiến bằng xe đ̣. Hai người cho biết, chị Thảo Sương sẽ vào làm đầu bếp cho bữa tiệc đầy tháng của bé. Thằng Bách từ nông trường cũng biên thư hẹn về… nhưng quan tâm nhất là lá thư của anh Phong: “Phương Khanh ơi, anh và Châu sắp làm một chuyến công tác vào Sài G̣n, nhất định sẽ đúng vào ngày đầy tháng cu Nhóc…”.

Ngày đầy tháng của cu Nhóc. Tôi nhất định sắp chỗ cho Thu Tâm ngồi bên phía trái tim Châu, bờ vai anh lúc nào cũng b́nh yên vững chăi. Tôi sẽ nhường điểm tựa dịu dàng của tôi cho Thu Tâm.

Thu Tâm đến rất sớm, nhưng nó đành thất nghiệp khi chị Thảo Sương giành chức bếp trưởng, thêm vào hai phụ bếp là chị Diệu Hạnh và chị Phương Lan. Không chịu thua, Thu Tâm ra chợ mang về một mớ hoa đủ màu:

- Để tao trổ tài cắm hoa.

Tôi tắm cho bé, vừa mặc áo quần cho bé xong, đă nghe tiếng reo rất nhỏ của Thu Tâm ngoài pḥng khách:

- Anh Phong, anh Châu. Ôi bất ngờ quá, vậy mà nhỏ Phương Khanh không nói ǵ với em cả.

Anh Phong nói:

- Lâu quá mới gặp lại, Thu Tâm vẫn như xưa, chả có ǵ thay đổi.

- Em chúc mừng anh với Minh Hiền.

- Thu Tâm chúc muộn quá, thằng cu Tèo của tôi đă lên năm tuổi rồi. Thôi, Thu Tâm đừng kén chọn nữa, mau có con gái để kết sui gia với Minh Hiền là hợp lư nhất.

- Em già bắt chết, ai mà thèm yêu em.

- Đừng lo, Phương Khanh mát tay lắm, nó sẽ làm mai cho.

Tôi nghe ḷng vui vui. Vậy là Minh Hiền đă đưa lá thư của tôi cho anh Phong xem. Trước khi sinh bé, tôi có viết thư gửi ra Huế cho Minh Hiền, báo tin là tôi đă gặp lại Thu Tâm và nói lên ư định của ḿnh. Minh Hiền rất tán đồng.

Anh Phong lại nói:

- Ḱa Châu, sao ngồi im re thế. Nói chuyện với Thu Tâm đi chứ.

Giọng nói Châu hơi rụt rè:

- Tôi đang nh́n Thu Tâm cắm hoa. Thu Tâm cắm đẹp quá, chắc là Thu Tâm đă qua một trường lớp nào?

Thu Tâm cười:

- Trường lớp của em ở trong rừng ấy. Hồi làm việc ở trạm xá, em thường hái hoa rừng để cắm cho không khí tươi mát lên. Riết rồi trở thành chuyên nghiệp.

Cửa pḥng tôi bật mở, Hoài đưa anh Phong và Châu vào, Minh Hiền và Thu Tâm theo sau. Anh Phong khen:

- Cu Nhóc của cậu đẹp trai ra dáng quá.

Thu Tâm cúi xuống hôn lên bàn tay nhỏ xíu:

- Con trai đỡ đầu của em đó. Nói cho anh hay.

Minh Hiền vẫn chanh chua như thuở nào:

- Biết rồi, khổ lắm, nói măi. Mẹ đỡ đầu ạ, giờ tôi có ư kiến nhé, cháu tôi rất cần có thêm ba đỡ đầu, mà phải là ba Châu cơ!

Châu luống cuống. Hoài cười sảng khoái, anh bắt tay Châu:

- Chúng tôi rất hân hạnh. Anh Châu không từ chối chứ?

Anh bế cu Nhóc đặt vào ḷng Châu. Châu vụng về đỡ, Thu Tâm đưa tay ra:

- Coi chừng té, anh thật…

Ánh mắt Thu Tâm hướng về Châu đầy vẻ thiết tha. Tôi thoáng thấy Châu nh́n đi chỗ khác, không lư tâm hồn anh đă đóng băng rồi sao? Không, nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua đi. Thu Tâm c̣n trẻ đẹp, lại dịu dàng nhân hậu, t́nh yêu chung thủy của nó sẽ là ngọn lửa nồng nàn sưởi ấm trái tim Châu. Tôi tin như thế.

 

 

Viết xong 03- 09- 2003

THÙY AN

 

Trang Thùy An

art2all.net