1

2

3

4

5

6

7

8

9

10

Kết

                                                 

 

CHƯƠNG BỐN

 

Trước khi nghỉ Tết, một vị giáo sư người Anh từ Sài G̣n ra Huế giảng một loạt bài về ngành “Động vật có xương sống”. Chúng tôi ghi bài khá vất vả, nhưng đỡ hơn thầy Thọ ở chỗ là Giáo sư có cours quay ronéo phát cho sinh viên. Chỉ có điều đáng lo là ông bắt mỗi sinh viên phải làm một bộ xương để cuối năm lấy điểm thực tập. Muốn được công bằng, ông tổ chức bốc thăm. Thu Tâm, Minh Hiền may mắn bốc trúng bộ xương cá và ếch, riêng tôi và Đoan Trinh trúng ngay phóc hai bộ xương… mèo.

Tôi về nhà lo sốt vó. Không phải tôi không biết làm, nhưng thật sự tôi không dám làm. Tôi không đủ can đảm bắc nồi nước sôi lên để thả vào đó một con mèo c̣n sống như tôi đă từng học trong lư thuyết. Ôi, loài mèo vốn dễ thương dịu dàng như một cô gái đẹp, tôi nỡ ḷng nào! Châu đến t́m tôi:

- Khanh yên tâm đi, anh sẽ làm cho em một bộ xương mèo tuyệt đẹp.

Ban đầu tôi mừng, rồi sau lại thắc mắc:

- Mèo đâu anh có? Đừng giết mèo nhà anh nghe, tội chết.

- Khỏi lo. Tụi trong pḥng Động Vật xách túi đi bắt trộm mèo thiếu ǵ, anh sẽ xin cho Khanh một con.

- Thôi, Khanh không dám luộc đâu.

- Anh sẽ luộc và làm hết cho Khanh.

Sáng chủ nhật, tôi đạp xe vô nhà cô Sâm. Chị Diệu Hương đang đổ bánh bèo. Tôi sà xuống:

- Hấp dẫn quá.

Chị Diệu Hạnh vớt tôm hấp ra rổ, bảo tôi:

- Khanh lột tôm giùm chị với.

- Chị làm tôm chấy hả, để em giă cho.

- Ừ, để chị đi rửa cái cối đă.

Cô Sâm từ nhà trên xuống:

- Phương Khanh qua chơi đấy à. Ở lại ăn bánh bèo nghe cháu.

- Dạ.

Cô đi ra vườn rồi quay trở vào, vẻ mặt đăm chiêu. Chị Diệu Hương bảo:

- Nó đi mất tiêu từ hôm qua đến giờ, hơi đâu mẹ kiếm.

- Chắc là nó lạc đâu đó.

- Vậy th́ nó sẽ về thôi.

Tôi hỏi chị Diệu Hạnh:

- Cô t́m ai thế?

- Con Minu.

Cô Sâm phân trần với tôi:

- Con Minu đi đâu không thấy về ăn cơm, đă hai ngày rồi. Cả thằng Phong cũng vậy, đi suốt đêm, đến giờ cũng biệt tăm biệt tích.

Minu là con mèo tam thể của cô tôi, nó bắt chuột rất giỏi nên cô thương lắm, bữa cơm nào cũng cho ngồi bên cạnh. Sự mất tích trùng hợp giữa anh Phong và con Minu, khiến tôi rùng ḿnh. Chả cần thông minh tôi cũng đoán ra. Con Minu đă được anh Phong hóa kiếp tại nhà Đoan Trinh, v́ đêm qua, nó đă sang nhà tôi mượn cái nồi lớn, có vẻ bí mật lắm.

Cô Sâm đến ngồi nơi tấm phản, thở dài:

- C̣n cái thằng Phong nữa. Con với cái, đi không thưa, về không tŕnh.

Chị Diệu Hương nói:

- Nó là con trai, hơi đâu mẹ lo.

Cô Sâm trợn mắt:

- Con ǵ cũng vậy, có nhà không ngủ, cứ đi ngủ lang, ai mà chịu được.

Chị Diệu Hạnh cười cười:

- Con biết hôm qua nó ở đâu rồi.

Cô Sâm tḥng chân xuống, xỏ vào đôi dép:

- Ở đâu? Nói nghe coi.

- Ở nhà con bồ nó chớ ở đâu.

Chị Diệu Hương hỏi:

- Nhà con Đoan Trinh à?

- Chớ ai vô đó. Thứ đồ con gái thúi.

Tôi la lên:

- Chị Hạnh, Đoan Trinh là bạn em mà, sao chị lại nghĩ xấu cho nó thế.

- Em mà là bạn của Đoan Trinh kể cũng lạ thật. Em hiền quá, chơi ǵ lại với nó. Nó xỏ mũi thằng Phong cái một, thấy phát tức.

Chị Diệu Hương nh́n em gái:

- Chị không bằng ḷng Hạnh nói như thế. Hạnh phải khách quan chứ. Chúng nó yêu nhau mà.

- Nhưng em không chịu nổi cái gia đ́nh của Đoan Trinh. Thứ ăn cơm quốc gia thờ ma cọng sản.

Cô Sâm nạt:

- Mày im đi. Anh của mày cũng là cọng sản đấy. Mày có biết mẹ mày ngày đêm thương nhớ anh mày không.

- Vậy anh Hải th́ sao? Con cũng phải biết thương nhớ chồng con chứ.

- Ai cấm mày.

Chị Diệu Hạnh vứt đôi đũa xuống mâm, bỏ đi lên nhà trên. Cô Sâm nh́n theo ngao ngán. Chị Diệu Hương bảo tôi:

- Mặc kệ nó, cứ làm tiếp đi em.

Tôi vừa giă tôm vừa lan man nghĩ đến sự đối cực giữa anh Trí và anh Hải, chồng của chị Diệu Hạnh. Anh Trí hiện đang ở hàng ngũ bên kia, trong khi anh Hải là sĩ quan phía bên này, năm tháng hành quân liên miên, rất ít có thời gian gần gũi vợ con. Mối t́nh giữa anh và chị Diệu Hạnh rất đẹp. Hồi đó tôi mới học lớp tám, thường theo anh chị đi chơi trên chiếc xe Jeep cà tàng, có khi lên tuốt trên đỉnh đèo Hải Vân.

Có tiếng máy xe quẹo vào sân. Anh Phong về, chạy ngay xuống bếp, ôm vai cô Sâm như không có chuyện ǵ xảy ra:

- Chà, hôm nay cả nhà ḿnh ăn ǵ mà ngon thế. Bánh bèo tôm chấy à. Có làm chả không chị Hương?

Cô Sâm hất tay anh ra:

- Mày đừng có giả mù sa mưa.

Anh Phong buông vai mẹ:

- Có chuyện ǵ vậy mẹ?

- Mày đi đâu từ hôm qua đến giờ?

- Tưởng chuyện chi quan trọng, mẹ làm con hết hồn.

- Thôi đừng đánh trống lảng nữa. Mày đi đâu? Nói ngay.

Anh Phong cười ha hả:

- Con trực ở trường.

- Tối thứ bảy mà trực cái ǵ.

- Tối nào cũng là tối chứ, mẹ lẩm cẩm quá.

- Lẩm cẩm tổ cha mày.

- Con Phương Khanh nh́n ḱa. Mẹ đừng ca cải lương nữa. Dị lắm.

Anh Phong nhổm dậy, đến cạnh tôi:

- Tay em yếu quá, đưa anh giă cho.

Tôi nói nhỏ vào tai anh:

- Anh hóa kiếp con Minu rồi phải không?

Anh để ngón tay lên môi tôi:

- Suỵt. Em đoán việc như thần.

- Chết anh! Cô đi t́m con Minu từ hôm qua đến giờ.

- Cứ xem như nó đi theo tiếng gọi của t́nh yêu. Em đừng nói với ai nhé. Phương Khanh, đêm qua anh với thằng Châu thức trắng đêm. Vui lắm.

Tôi tṛn mắt:

- Hôm qua Đoan Trinh qua nhà mượn cái nồi lớn, em biết anh đang ở nhà nó. Anh ở đó đến giờ à?

- Bậy, anh xách nồi qua trường chớ. Luộc một lúc ba con măo.

Tôi rùng ḿnh:

- Dễ sợ. Làm ǵ nhiều thế?

- Th́ làm cho em, Đoan Trinh và thằng Khôi, học cùng lớp với em đấy, em biết nó không?

- Biết. Nó cũng bốc trúng bộ xương mèo như em. Nhưng mắc mớ ǵ anh phải làm cho nó?

- Tại Châu đấy. Nó gạ thằng Khôi cho nó một con mèo, nó sẽ làm giùm cho bộ xương. Thế là thằng nhóc xách túi đi bắt trộm.

Chị Diệu Hương nói:

- Khanh để cho Phong giă, lên nhà lấy cho chị chồng dĩa.

Cô Sâm đứng dậy:

- Để tao lấy cho. Em nó qua chơi một bữa, đừng sai nó nhiều.

Tôi rửa tay, vào pḥng trong t́m chị Diệu Hạnh. Chị đang nằm trên chiếc ghế xếp, thẫn thờ nh́n ra cửa sổ.

- Chị Hạnh

 Chị không quay lại:

- Phương Khanh đấy à. Lại đây em.

Tôi kéo cái ghế nhỏ, ngồi cạnh chị. Chị cầm tay tôi:

- Phương Khanh à, h́nh như chị hơi vô lư với mẹ chị. Phải không em?

- Cô rất nhớ thương anh Trí, chị Hạnh à.

- Chị biết. Nhưng anh ấy tàn nhẫn lắm. Ảnh nỡ dứt áo ra đi, bỏ mẹ, bỏ vợ con… Chị Thảo Sương năm đó mới hăm mốt, thằng cu Thanh c̣n đỏ hỏn.

Tôi im lặng, không biết nói ǵ. Ngày anh Trí đi tôi c̣n quá nhỏ để ư thức được việc làm của anh là đúng hay sai. Cả gương mặt anh Trí tôi cũng không c̣n nhớ, chỉ mường tượng một dáng người tầm thước, thường ôm cây đàn guitare cùng bạn bè hát ḥ sau vườn nhàanh. Hồi đó, vườn nhà cô Sâm rất rộng, từ mặt tiền đường Âm Hồn ra gần tới chợ Xép. Sau này v́ sinh kế, cô cứ xén đất bán dần. Giờ chỉ c̣n một khoảng đất hẹp bao quanh ngôi nhà, nhưng cô không tiếc lắm v́ đă giữ lại được cây nhăn trước sân, một kỷ niệm ghi dấu quăng đời thơ ấu của anh Trí.

- Phương Khanh biết không, mẹ chị thật bất công. Mỗi lần anh Hải đi hành quân, mẹ chị sợ ảnh đụng phải anh Trí, mẹ thắp nhang, đi chùa, van vái tứ phương, cầu cho anh Trí b́nh an, mà không đoái hoài ǵ đến anh Hải. Trong một trận chiến, phe bên này thắng th́ bên kia phải thua, mẹ chị muốn anh Hải chết để anh Trí được sống…

Tôi ngắt lời:

- Chị lại nói bậy nữa rồi. Cô rất thương anh Hải.

Chị Diệu Hạnh ôm mặt khóc:

- Chị nhớ anh Hải, chị căm thù chiến tranh.

Tôi đặt tay lên vai chị:

- Chị không nên nằm đây một ḿnh. Xuống nhà chơi với em.

Chị đứng lên, thở một hơi dài:

- Để chị đi đón bé Hạnh Hoa, nó ở bên bà nội.

- Em đi với chị nhé.

- Ờ, cũng gần đây thôi. Thấy d́ Khanh, chắc bé mừng lắm.

*

 Cây mai vườn nhà tôi nở muộn. Sáng mồng hai Tết mới hé những nụ hoa đầu. Ba nói măi:

- Nhà có ba đứa con vô tích sự, biểu lặt lá từ hôm rằm mà có đứa nào thèm nghe đâu.

Mẹ bênh:

- Ông làm như ai cũng rảnh ấy. Gần Tết, tôi và con Phương Lan may hàng không kịp, con Phương Khanh và thằng Bách th́ bận học hành.

- Học ǵ. Tụi nó nghỉ từ hôm đưa ông Táo.

Ba la cũng đúng. Từ lúc vị Giáo sư người Anh trở lại Sài G̣n, chúng tôi được chơi tà tà cho đến khi nghỉ Tết. Bộ tứ chúng tôi nay ở nhà đứa này, mai ở nhà đứa khác, bày ra mọi tṛ vui hát ḥ, đấu láo, đi chụp h́nh, xem xi nê…Và, có một lần, tôi lén tụi nó, đi chơi riêng với Châu. Đó là buổi sáng hăm chín Tết. Hai đứa đạp xe lên Ngự B́nh ăn bánh bèo. Trong chiếc quán tranh dưới hàng bạch đàn, bên con dốc thoai thoải, Châu đă tâm sự cho tôi nghe về cuộc đời anh. Ba anh là người Hà Đông, vào Đà Nẵng lập nghiệp từ hồi Pháp thuộc. Ba gặp mẹ, hai người xây dựng gia đ́nh được ba năm th́ Cách mạng mùa Thu bùng nổ, khi đó anh vừa được hai tuổi. Ba anh đi theo kháng chiến. Mẹ đem anh về quê ngoại nương náu đợi chờ. Nhưng ba đi măi, cuộc chiến tranh khốc liệt đă kéo ba vào cơn lốc triều dâng. Tuổi xuân của mẹ qua đi trong nhọc nhằn lam lũ, cuốc đất, trồng lúa… kiếm hạt gạo nuôi đứa con trai duy nhất bơ vơ. Ngày đ́nh chiến, ba không về, thay vào đó là tấm giấy báo tử. Mẹ không c̣n nước mắt để khóc nữa. Nghe lời người chị ruột, mẹ dắt anh lên thành phố, kiếm việc làm nuôi con ăn học. Nhờ chịu thương chịu khó, mẹ dành dụm được một số tiền, mua căn nhà nhỏ, mở tiệm tạp hóa cho đến ngày hôm nay. Hiện anh sống với mẹ và d́, người chị ruột của mẹ anh.

Châu cầm tay tôi:

- Nếu mẹ và d́ thấy em, chắc là họ thương lắm v́ trông em thật dịu hiền.

- Em cũng b́nh thường như các bạn của ḿnh thôi.

Châu cười:

- Ba cô bạn của em ấy à. Cho phép anh được phê b́nh nhé. Minh Hiền th́ lém lỉnh khỏi nói, Đoan Trinh không thật ḷng, chỉ có Thu Tâm là tạm được nhưng hơi ṭ ṃ.

Nghĩ đến t́nh cảm của Thu Tâm dành cho Châu, tôi hỏi:

- Nó ṭ ṃ ǵ thế?

- Anh ở trọ sát nhà Thu Tâm, thấy cô ấy cứ muốn biết đời tư của anh.

- Biết đâu nó có ư tốt.

Châu đẩy những chén bánh bèo trắng muốt về phía tôi:

- Thôi không nói đến nữa. Em ăn đi, bánh c̣n nóng nè.

Tôi nh́n hàng thông xanh mướt óng ánh nắng vàng:

- Khí hậu thật dễ chịu. Đúng là mùa xuân. Hy vọng mồng một trời không mưa.

- Rất tiếc là anh không được ăn Tết với em. Anh hẹn với mẹ hăm chín về mà giờ này c̣n ngồi đây. Chắc mẹ trông lắm.

- Anh nên vào chuyến xe trưa. Đừng kéo dài nỗi mong đợi của mẹ anh mà tội.

Suốt buổi chiều hôm ấy, tôi nghĩ măi đến sự chờ mong cùng thân phận của những người đàn bà trong thời chiến mà nghe ḷng xao xuyến không yên. Nỗi đợi đằng dặc vô cùng, niềm nhớ bảng lảng khôn nguôi. Bây giờ tôi mới thấy thấm thía mấy câu thơ của bà Đoàn thị Điểm:

Cùng trông lại mà cùng chẳng thấy

Thấy xanh xanh những mấy ngàn dâu.

Ngàn dâu xanh ngắt một mầu,

Ḷng chàng ư thiếp ai sầu hơn ai.

Cô Sâm và chị Thảo Sương cùng mong ngóng một người đi. Họ nén buồn, hy vọng qua hai năm, anh Trí sẽ trở về. Nhưng không, anh đi năm Ngọ và bây giờ thêm một năm Ngọ nữa trôi qua, anh vẫn biền biệt phương trời. Thằng Thanh, con trai anh mới ngày nào c̣n bồng ngửa, giờ đă mười ba tuổi, chỉ biết mặt bố qua tấm h́nh nhỏ xíu trong album kỷ niệm. Chị Thảo Sương là một nàng dâu đáng nể phục. Ngày anh đi, chị hứa với anh sẽ săn sóc mẹ già em dại, và chị đă làm bổn phận vẹn toàn. Chị học nghề làm bánh mứt của cô Sâm. Các chị Diệu Hương, Diệu Hạnh lớn lên cũng theo nghề mẹ. Có một thời, hàng của cô Sâm bán chạy như tôm tươi. Nhà có của ăn của để. Nhưng rồi sau đó cô đau một trận thập tử nhất sinh, hết cả tiền bạc, phải cắt dần đất vườn bán mới chữa dứt được bệnh. Bây giờ, nhà cô vẫn c̣n làm bánh nhưng có nhiều chỗ cạnh tranh nên không c̣n đắt hàng như xưa nữa.Tuy nhiên, cô vẫn lo được cho các con một đời sống tương đối đầy đủ, không kể mỗi tháng phải đóng phần hụi chết cho anh Phong để anh được ở lại trường giảng dạy, khỏi đi lính, chết uổng thân. V́ anh Trí, cô Sâm không thích những người đi lính như anh Tùng, anh Hải. Hồi chị Diệu Hạnh yêu anh Hải, cô phản đối kịch liệt, sau có ba đứng về phe chị, kiên nhẫn thuyết phục cô, ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác… cuối cùng cô mới cho phép anh chị làm đám cưới. Ông trời cũng cay nghiệt, xui anh Hải rơi nhằm cái đơn vị ǵ mà cứ đi hành quân liên miên. Chị Diệu Hạnh cô đơn trong nỗi chờ mong da diết, không biết ngỏ cùng ai. Tôi đứng giữa, thương cô Sâm và các chị, thương cả anh Hải lẫn anh Trí, nên lúc nào cũng cầu mong cho họ được hạnh phúc b́nh yên.

Pháo nổ từ vườn nhà bên cạnh ḍn dă vọng sang, kéo dài rất lâu. Chị Lan từ trong nhà đi ra:

- Đúng là dư tiền dư bạc đem ra đốt chơi.

Tôi nằm dài trên đi văng:

- Mai mốt đám cưới chị, ba đốt phong pháo dài năm thước.

- Ai nói em thế? Làm như nhà ḿnh cao lắm ấy. Chỗ nào treo được phong pháo dài như vậy, chỉ chị coi nào.

- Em nghe ba bàn với anh Thành, và anh ấy gật đầu lia lịa muốn găy cần cổ.

Chị Lan la:

- Phương Khanh, ngày Tết ăn nói phải giữ mồm giữ miệng chớ. Coi chừng… đó.

- Coi chừng chi? A, chị sợ em ê sắc phải không? Khỏi lo đi, ế càng khỏe. Ngó chị Diệu Hương và chị Diệu Hạnh, ai sung sướng hơn? Chị Diệu Hương sống độc thân khỏe re, c̣n chị Diệu Hạnh ngày nào cũng nhớ mong anh Hải, nhan sắc xuống dốc thảm hại, c̣n phải lo nuôi con nữa chớ, cả năm không xem được một phim hay.

- Lư luận như mày có ma nó nghe.

- Chị lại không giữ mồm giữ miệng rồi. Sao ngày Tết, chị nói đến chữ ma?

Anh Thành chở người em trai phóng xe vào cổng, dừng ngay dưới gốc mai, khiến gương mặt chị Lan tươi rói. Anh tắt máy, bỏ ch́a khóa vào túi rồi bước vào nhà nh́n chị Lan, âu yếm:

- Ba mẹ đâu? để anh chúc thọ.

- Ba mẹ đi thăm bạn bè rồi. Anh và Hoài ngồi chơi, để em lấy mứt.

Nh́n qua tôi, anh nói:

- Chúc Phương Khanh năm nay thi đậu dự bị nhé.

Tôi ṿng tay:

- Cám ơn anh Thành. Sao anh không mừng tuổi em?

- Có chứ - Anh rút trong túi áo ra một phong bao ĺ x́ màu đỏ - Em không nhắc anh quên đấy.

- Sao anh quên khôn vậy?

Chị Lan tằng hắng, trừng mắt nh́n tôi. Anh Thành cười:

- Anh muốn nhường cho Hoài mừng trước, v́ Hoài đă chuẩn bị từ lâu rồi.

Hoài vui vẻ bước đến bên tôi. Anh đặt vào tay tôi một chiếc hộp nhỏ bằng hai ngón tay ẩn hiện những đường vân như dợn sóng.

- Chúc Phương Khanh đạt được mọi ước mơ.

- Cám ơn anh Hoài. Em có thể mở hộp ra ngay bây giờ chứ?

- Phương Khanh cứ tự nhiên.

Quà tặng của Hoài là món trang sức cài áo có h́nh hoa hướng dương, nhụy mang những hột sa phia lấp lánh, cánh hoa làm bằng vàng 18K chạm trổ rất mỹ thuật. Hoài nói rất nhỏ:

- Phương Khanh là mặt trời, hăy cho phép anh làm hoa hướng dương nhé.

Anh Thành kéo chị Lan đi đâu mất tiêu. Tôi bối rối:

- Anh Hoài, anh… ăn mứt đi.

Hoài ngồi xuống, tự nhiên cầm một hạt mứt sen bỏ vào miệng:

- Mứt ngon quá. Phương Khanh làm phải không?

Tôi đă lấy lại b́nh tĩnh:

- Đâu có. Em chỉ biết nếm thôi.

Hoài gật gù:

- Nếm cũng là một nghệ thuật đấy.

Hoài cầm một miếng mứt bí đao tỉa h́nh rẽ quạt lên ngắm nghía:

- Đẹp quá. Chắc là tác phẩm của cô Sâm?

- Sao anh biết?

- Hồi c̣n nhỏ, cô Sâm đă nổi tiếng làm bánh mứt khéo nhất thành phố Huế, ai mà không biết.

- Cô em bây giờ già rồi, nên truyền nghề lại cho mấy người con gái.

- Tháng trước theo anh Thành vào thành nội thăm cô, anh có gặp các chị ấy. H́nh như chị Diệu Hương có một lần được giải nhất cuộc thi nữ công gia chánh? Anh đă thấy h́nh của chị trên báo.

- Dạ, hồi năm ngoái, vào dịp lễ Hai Bà Trưng. Chị ấy khéo tay lắm.

Tiếng pháo nổ từ xa râm ran…

- Khanh đă xuất hành chưa?

- Sáng qua em đă đi chùa.

- Vậy hôm nay anh mời em, chúng ta đi dạo một ṿng nhé.

Tôi ngập ngừng:

- Em ghét ra đường ngày Tết lắm, tụi con nít đốt pháo quăng loạn xạ, cứ giật ḿnh hoài.

- Vậy th́ chúng ta đi xi nê. Ở Châu Tinh đang chiếu một phim Pháp hay lắm, Catherine Deneuve đóng vai chính.

- Em… đi không được, em phải ngó nhà.

Giọng Hoài trở nên buồn:

- Phương Khanh, sao lúc nào em cũng từ chối mọi đề nghị của anh vậy. Em ghét anh lắm phải không?

Đôi mắt Hoài nh́n tôi thật tội nghiệp. Tôi nói:

- Nhà không có ai, em nói thật mà.

Chị Lan từ ngoài vườn đi vào:

- Hai em đi chơi đâu cứ đi. Chị trông nhà cho. Sáng nay anh Thành và chị ở nhà chờ ba mẹ về.

Chị nh́n tôi với ánh mắt đồng t́nh, khích lệ. Chị cũng như anh Tùng, ba mẹ, kể cả cô Sâm đều mong muốn tôi trở thành bà bác sĩ. C̣n tôi th́ không. Tôi chỉ yêu Châu. Dù Châu học thấp và không được hào hoa phong nhă như Hoài, nhưng tâm hồn chúng tôi có chung một tần số rung cảm. Gần Châu, tôi thấy rất vui, một ngày không gặp Châu, tôi nhớ nhung ray rứt. Từ chiều hăm chín Tết đến nay, tôi cảm thấy như thiếu hụt một cái ǵ. Chúng tôi không c̣n thở chung bầu không-khí-Huế nữa, Châu đă vào Đà Nẵng ăn Tết với gia đ́nh. C̣n lại ḿnh tôi, hết ra lại vào, giúp mẹ và chị Lan vài công việc lặt vặt như nấu nước, pha trà… để quên đi nỗi buồn xa Châu.

Chị Lan dục:

- Phương Khanh, vào thay đồ đi.

Không thể từ chối được, đành phải đi chơi với Hoài thôi. Tôi chọn chiếc áo dài lụa hồng in hoa mai lan cúc trúc. Chị Lan khen:

- Mầu áo thiệt hợp với nước da của Khanh.

Anh Thành đứng nơi ngưỡng cửa, trầm trồ:

- Chùm hoa bích đào ngoài kia đang ghen tức với Phương Khanh đấy.

Hoài đến cạnh tôi:

- Anh sẽ đưa em đi một ṿng thành phố.

Tôi lắc đầu:

- Ḿnh đi bộ loanh quanh đây thôi.

Chị Lan nói:

- Hay là hai người ra chùa Diệu Đế xin xăm đi. Xem thử t́nh duyên gia đạo ra sao.

Tôi đỏ mặt, ngúng nguẩy. Hoài bảo:

- Vậy ḿnh đi xi nê nhé.

Chị Phương Lan đi ra sau, gọi:

- Phương Khanh, chị nhờ cái này coi.

Tôi theo chị vào bếp. Hai mắt chị trợn dọc v́ tức giận:

- Mày hành hạ thằng em của tao vừa thôi chứ. Tao lạy mày, mày đừng làm tao mất mặt với anh Thành.

- Ai biểu chị chọc em.

- Đi ra mau, cô nương.

Trong rạp xi nê, tôi cố tỏ ra vui vẻ với Hoài, nhưng nhất định không cho anh cầm tay tôi.

 

Trang Thùy An

art2all.net