|
CHƯƠNG CHÍN
Đám cưới của anh Tùng và chị Uyên Chi tổ chức sau đám cưới tôi và Hoài tám tháng. Một đám cưới đặc biệt được nhiều người chú ư, thắc mắc đủ điều. Thứ nhất, anh Tùng là một chú rể không được b́nh thường v́ mang chân giả, lại được sánh vai bên cô dâu xinh tươi duyên dáng là chị Uyên Chi. Thứ hai, không ai hiểu được động cơ nào đă thúc đẩy chị Uyên Chi đến với anh Tùng? V́ tiền ư? Chắc chắn là không. Cuộc sống gia đ́nh tôi đơn sơ đạm bạc, trong khi ba má chị Uyên Chi có cả một vườn cây ăn trái ở Thủ Đức, lại c̣n làm chủ một nhà máy chà gạo ở Biên Ḥa. Dư luận xôn xao làm chị Phương Lan nóng mặt: - Đồ xấu mồm độc miệng, chúng nó th́ biết ǵ là t́nh yêu chứ. V́ không có con trai, chị Uyên Chi lại là con trưởng, nên sau đám cưới, ba má chị gọi anh Tùng vào Biên Ḥa coi sóc nhà máy và kiểm tra sổ sách, để ông bà được rảnh rỗi đi chơi đây đó. Vậy là, mặc cho ai bàn tán, đặt giả thuyết này nọ - đúng như thành kiến khắt khe của xứ Huế hẹp ḥi này - anh Tùng thản nhiên cùng chị Uyên Chi bước chân lên con tàu hạnh phúc, hành tŕnh xuôi Nam. Chẳng bao lâu, thằng Bách cũng theo anh chị vào làm việc tại nhà máy chà gạo, v́ không lên nổi Đại Học. Tôi rất mừng v́ nó đă sống tự lập được, nhẹ gánh bớt cho ba đă đến tuổi nghỉ hưu. Một lá thư anh Tùng gửi về đă làm cho ba mẹ suy nghĩ: “Kính thưa ba mẹ, Vợ chồng con gửi lời thăm ba mẹ, chúc ba mẹ sức khỏe dồi dào. Trong này, chúng con và em Bách vẫn mạnh. Sau đây, vợ chồng con có một chuyện muốn thưa cùng ba mẹ. Nguyên nhà máy của ba má con đang khuyếch trương nên rất cần người thân tín. Ba vừa mới về hưu nhưng con biết, ba chưa già, tính ba lại ưa thích làm việc. Do đó, ba má con có ư mời ba mẹ vào ở hẳn trong này, phụ ba má con trông coi công việc, trước là thắt chặt t́nh thông gia, sau là để ba mẹ khỏi phải xa cách cháu nội (tháng sau vợ con đă sinh). Ba má con rất chân thành, chúng con cũng đă có nhà riêng, xin ba mẹ đừng ngại. Trong này khí hậu rất tốt, chứ không khắc nghiệt như xứ Huế chúng ta, hoàn toàn thích hợp cho những người lớn tuổi. Chúng con rất mong được sống cạnh ba mẹ, hầu hạ ba mẹ trong lúc tuổi già. Phương Lan và Phương Khanh đă theo chồng vào Đà Nẵng sinh sống, hai đứa con trai của ba mẹ cũng đang sống rất xa Huế, ngày đêm trông ngóng ba mẹ, vậy ba mẹ hăy vào đây gấp với chúng con… Ban đầu, ba nói cứng: - Dù khí hậu xứ Huế có lạnh lẽo khắc nghiệt, tôi cũng không thể nào rời bỏ quê hương… Nhưng rồi, t́nh h́nh chiến sự ngày càng bi đát, lính đào ngũ mỗi lúc một đông, đến nỗi quân cảnh không thể nào kiểm tra xuể. Một số lính rời đơn vị về trốn chui trốn nhủi tại nhà, một số khác ngang tàng quen thói, coi trời bằng vung, thản nhiên đi nghênh ngang ngoài đường, đôi lúc c̣n say rượu quậy phá tưng bừng. Một lần nữa, cậu Khuê lại đưa ra giả thuyết sau một thời gian theo dơi t́nh h́nh chiến sự trên các đài ngoại quốc: “Đèo Hải Vân sẽ thay thế vĩ tuyến 17”. Những người có máu mặt ở Huế rục rịch bán nhà, trong số đó, có bà Thị và bà Tham Quế. Ba bắt đầu hoang mang. Đúng như lời anh Tùng đă nói trong thư, Huế không c̣n ǵ để cho ba lưu luyến nữa. Bốn đứa con của ba đă rời Huế từ lâu, chỉ c̣n người chị ruột là cô Sâm. Nhưng cô Sâm không cô đơn, bên cạnh cô c̣n có chị Thảo Sương, Diệu Hạnh, vợ chồng anh Phong… Sau nhiều đêm suy nghĩ, ông quyết định bán nhà, lấy vốn vào Sài G̣n ở với anh Tùng. Mẹ luôn phục tùng ba. Hơn nữa, sau ngày ngoại mất, mẹ rất muốn vào ở với hai người con trai mà theo ư mẹ, họ rất cần đến sự chăm sóc của mẹ. Bây giờ th́ chúng tôi không c̣n dịp ra Huế thăm lại mảnh vườn xưa, con phố cũ nữa. Nhà tôi, và cả nhà bác Tuân - cha mẹ chồng tôi - đă được bán rẻ để cùng xuôi Nam. Bác Tuân không vào Sài G̣n, ông xuống tận Cần Thơ, hùn vốn buôn bán với người em gái đă lấy chồng, lập nghiệp tại đó hồi trước hiệp định Genève. Hoài vẫn làm việc tại bệnh viện Duy Tân. Chúng tôi đă có một cháu gái - Bé Hoài Châu. Chị Phương Lan phản đối kịch liệt khi nh́n vào khai sinh của con gái tôi: - Em có điên không Khanh? Quả là em coi thường hạnh phúc em đang có. Hoài sẽ nghĩ thế nào khi biết rằng em vẫn c̣n nhớ đến con người ấy? - Hoài để em toàn quyền đặt tên cho bé với điều kiện dùng tên Hoài làm chữ lót. - Nhưng tên của con bé không thể là Châu được. - Ai cấm em? - Đừng có điên. - Chính tay anh Hoài đă làm giấy khai sinh cho bé, anh ấy có nói ǵ đâu. - V́ Hoài không biết Châu. Nhưng nếu con bé mang tên Châu, dần dà Hoài sẽ biết. Chị lo cho hạnh phúc của em. Tôi có được hạnh phúc như chị Lan ngỡ không? Hoài là một người chồng tốt. Anh chăm sóc tôi từng li từng tí, nhưng chỉ trên phương diện chuyên môn của anh mà thôi. Ngoài ra anh ít chú ư đến những sở thích nhỏ nhặt của tôi, cũng như anh không biết an ủi động viên tôi mỗi lần tôi gặp những trở ngại trong công việc giảng dạy, những đối xử bất công của một vài đồng nghiệp không tốt… Sau những ngày trăng mật tương đối êm đềm, tôi thường một ḿnh khóc âm thầm trong bóng đêm, khi nhận ra rằng tôi không hề yêu Hoài, mà chỉ thương mến, kính trọng anh v́ những điều tốt đẹp anh đă dành cho tôi, cho những người thân thiết ruột thịt của tôi. Có những đêm đắm đuối trong ṿng tay nhau, tôi chợt hoảng loạn lên khi thấy Hoài bỗng biến thành Châu, đôi môi anh mơn man trên vùng ngực mịn màng, bàn tay anh vuốt nhè nhẹ bờ vai trần dịu mát, và tôi chơi vơi vào một giấc mơ tuyệt đẹp. Tôi thấy ḿnh bay về vườn trăng cũ, trăng soi lên triền áo Châu mầu sữa trắng ngần, trăng hôn lên mái tóc tôi xơa tràn ḍng suối nhỏ. Chúng tôi đứng bên nhau dưới bóng cây bích đào kỷ niệm, tay trong tay, môi trên môi, nồng nàn mê đắm, tôi nghe tiếng Châu gọi dịu dàng Phương Khanh, Phương Khanh. Tôi mở mắt, tấm nệm mềm mại ru tôi bềnh bồng. Tôi bàng hoàng thất vọng. Không, không có Châu. Châu đă hoàn toàn xa khuất nẻo đời tôi. Châu đă tàn nhẫn bỏ rơi tôi để đi về một phương trời hạnh phúc nào đó, nơi - không - có - tôi. Bên anh bây giờ chỉ có Thu Tâm, Đoan Trinh và hàng trăm người con gái mà tôi không hề quen biết. Nỗi hờn ghen luôn ṿ xé trái tim tôi. Càng giận anh tôi càng thương nhớ anh điên cuồng. Tôi cố yêu Hoài để quên Châu đi nhưng lạ thay, h́nh ảnh anh và Hoài cứ lẫn lộn vào nhau, nhất là trong những giây phút riêng tư vợ chồng. Nhiều lúc, tôi tự nguyền rủa ḿnh và cố sống sao cho xứng đáng với t́nh yêu của Hoài, nhưng tôi đành thất bại trong việc xua đuổi h́nh bóng Châu ra khỏi trái tim tôi. * Bé Hoài Châu vừa được mười lăm tháng. Đă qua thời kỳ mọc răng sữa đầu tiên nên trông bé khỏe mạnh, sởn sơ. Hoài rất vui khi thấy sự chăm sóc của ḿnh đă mang lại kết quả tốt đẹp. Có thể nói, hồi mới sinh, Hoài Châu là một trong những đứa bé èo uột nhất ra đời trong ngày hôm đó. Bé lên cân chậm, biếng bú, yếu đường hô hấp, đủ các thứ bệnh trẻ sơ sinh tập trung vào bé, hành hạ mẹ bé và làm cho ba bé mất ăn mất ngủ, suốt ngày quanh quẩn bên bé. Ngày thôi nôi, bé đă đứng được và bập bẹ gọi hai tiếng Ba Me. Hoài rất hănh diện, anh bảo tôi: - Có thế chứ, kẻo các bạn cứ cười vào mũi anh là cha bác sĩ mà để cho con bị suy dinh dưỡng. Chị Phương Lan và anh Thành th́ nhận xét, bé Hoài Châu càng lớn càng xinh, không khéo sau này c̣n đẹp hơn cả mẹ nó nữa. Sáng nay, tôi sửa soạn đi dạy như thường lệ. Vừa dắt xe ra cửa, tôi thấy Hoài từ bệnh viện quay về: - Em ở nhà đi, anh Thành vừa điện thoại bảo hôm nay không dạy dỗ ǵ được đâu. - Sao vậy anh? - T́nh trạng này cũng giống như hồi mùa hè đỏ lửa năm bảy hai. Dân tị nạn kéo vào từ khuya, ở tràn ngập tất cả các trường trong thành phố. Đưa xe anh cất vào cho. - Không, em muốn đến trường xem t́nh h́nh ra sao. - Cũng được, chờ một lát, anh sẽ đưa em đi. - Hăy để em đi một ḿnh. Không sao đâu. Hai dăy hành lang trường tôi đầy đặc người với những gương mặt lơ láo, đồ đạc lỉnh kỉnh. Thấy tôi, anh Thành ngạc nhiên: - Ủa, Hoài không nói ǵ với em sao? - Có, nhưng em muốn gặp anh, hỏi thăm cho rơ ràng hơn. Anh Thành nh́n quang cảnh lộn xộn trước mắt, lắc đầu ngao ngán: - Anh rất lo, Phương Khanh à. Vấn đề không đơn giản như hồi bảy hai đâu. Họ đang cầm chắc cái thắng trong tay. Tôi nói nhỏ: - Cậu Khuê nói là sẽ có một hiệp định Genève thứ hai, Huế sẽ là của họ. Anh Thành trầm ngâm: - Cậu ấy lúc nào cũng lạc quan. Tất cả miền Nam này sẽ là của họ th́ đúng hơn. Tôi chợt rùng ḿnh: - Rồi chúng ta sẽ ra sao? Anh Thành ơi, chúng ta phải làm ǵ đây? - Để anh bàn với Hoài rồi hai vợ chồng dọn về nhà anh ở. Chỗ em gần phi trường, nguy hiểm lắm. Thôi em về đi, trưa anh ghé em. - Anh không về sao? - Anh và một số các thầy trẻ đang lo thu xếp chỗ ăn ở cho đồng bào. Phải cử người thường trực trông coi em à. Mới có vài tiếng đồng hồ không ai quản lư, năm cánh cửa sổ đă bị hạ xuống chẻ làm củi chụm. - Em có thể ở lại giúp ǵ không? - Các cô được miễn. Thôi về đi kẻo Hoài nó lo. Tối hôm đó, anh Thành mượn được một chiếc xe tải nhỏ. Anh cùng chị Phương Lan sang nhà bắt buộc chúng tôi phải dọn những đồ đạc cần thiết về chỗ anh chị. Theo như tin tức hành lang nghe ngóng được, anh Thành sợ phi trường sẽ bị pháo kích bất ngờ. Anh Thành và Hoài bàn nên mua vé máy bay cho tôi và chị Phương Lan vào Sài G̣n trước, nhưng chị Phương Lan không chịu, chị nói có chết th́ chết chung với nhau, giữa cơn dầu sôi lửa bỏng, ai lại chia đôi gia đ́nh ra bao giờ. Tin Ban Mê Thuột thất thủ làm cho dân chúng càng hoảng hốt thêm. Giá vé máy bay vào Sài G̣n tăng gấp đôi, gấp ba rồi gấp năm, mười, thiên hạ vẫn ùn ùn kéo đến hăng Air Việt Nam chen lấn nhau để giành một chỗ ngồi bay về miền đất hứa. Anh Thành hỏi: - Bây giờ Hoài và Phương Khanh tính sao? Chúng ta là hai gia đ́nh nhưng cùng chung cha mẹ. Anh chị đă quyết định đi, nếu hai em đồng ư cùng đi, ngày mai, anh sẽ mua vé máy bay cho tất cả chúng ta. Tôi hoang mang: - Rồi chúng ta sẽ ra sao? - Giờ chúng ta chẳng khác ǵ kiến ḅ quanh miệng chén. Cứ vào tới Sài G̣n rồi tính tiếp. Hoài nói: - Anh mua vé cho mẹ con Phương Khanh đi trước. Có ǵ em sẽ dzọt theo sau. Tôi lắc đầu: - Anh không đi th́ em cũng không đi. Hoài trấn an: - Anh c̣n bao nhiêu bệnh nhân, làm sao bỏ đi được. Em và chị Phương Lan cứ vào trước cho ba mẹ yên tâm. Em đừng lo, không sao đâu, anh có rất nhiều bạn phi công, chúng nó sẵn sàng cho anh bám đuôi. Buổi sáng, anh Thành mang tiền đi rất sớm và cũng trở về rất sớm: Air Việt Nam không c̣n giải quyết vé nữa. Những người mua được vé từ ba bốn hôm trước vẫn chưa đi được, v́ phi trường gặp nhiều sự cố, giờ giấc lên máy bay cứ bị hoăn hoài. Đến chiều, gia đ́nh cô Sâm lại lục tục kéo vào ở đầy pḥng khách nhà chị Phương Lan. Anh Phong nói với Hoài: - Huế sắp mất rồi, thuyết phục lắm, mẹ anh mới chịu vào đây. Bà cứ đ̣i ở lại để gặp anh Trí. Cô Sâm khóc ṛng: - Chúng bây ác lắm, chúng bây muốn chia rẽ mẹ con tao. Chị Diệu Hạnh gắt: - Ḿnh đi là mong tránh lằn tên mũi đạn. Nếu anh Trí c̣n sống, ảnh sẽ đi kiếm mẹ, kiếm vợ con của ảnh, chị Thảo Sương vẫn chờ đợi ảnh mà, mẹ c̣n lo ǵ nữa. Cô Sâm đưa tay chùi nước mắt: - Lạy trời phật cho thằng Trí b́nh an trở về, cho gia đ́nh ḿnh sum họp, cho con Thảo Sương có chồng, cho thằng Thanh có cha. Chị Diệu Hạnh thở dài: - Chỉ có mẹ con tôi là cô đơn - Chị ôm mặt khóc - Anh Hải ơi. Anh Thành nh́n vợ. Chị Phương Lan hiểu ư, bước đến d́u chị Diệu Hạnh vào pḥng trong. Bé Hạnh Hoa đă mười ba tuổi chạy theo: - Mẹ ơi, mẹ đừng buồn đừng khóc nữa. Anh Phong nói với mẹ: - Con đă dặn rồi, mẹ đừng nhắc đến anh Trí trước mặt chị ấy, chị ấy tủi thân. Cô Sâm nín khóc hẳn, cô trợn mắt: - Mày lấy quyền ǵ mà cấm tao nhắc đến con trai tao - Cô quay sang Hoài và anh Thành - Hai cháu biết không, có một lần mở đài Giải Phóng, cô có nghe họ nhắc đến tên anh Trí, nó c̣n ở bên quân đội, làm đến thượng tá lận. Anh Phong chắp hai tay: - Lạy mẹ, xin mẹ làm ơn nói nho nhỏ, lúc này cảnh sát mật vụ đi đầy đường. Minh Hiền đem chiếc gối để trên đi văng: - Mẹ nằm nghỉ một lát cho khỏe. Cô Sâm than văn: - Ui da cái xe chi mà chật, làm mẹ găy cả lưng. Tôi bảo Minh Hiền: - Ḿnh ra sau nấu cơm đi. Cu Tèo níu áo Minh Hiền: - Con cũng nấu cơm nữa. Anh Phong kéo nó lại: - Tèo, đến với bà nội ḱa, đừng phá mẹ và cô Khanh. Chị Phương Lan đang vo gạo: - Chị làm xong đồ ăn rồi. Khanh đưa Minh Hiền vào pḥng nghỉ ngơi đi. Hai đứa nằm dài trên tấm nệm trải dưới đất. - Phương Khanh, có bao giờ mày nghĩ rằng… Đoan Trinh sẽ trở về không? Tôi thoáng nhớ đến h́nh ảnh Đoan Trinh với bộ bà ba đen xuất hiện trong nhà tôi hôm chiều mồng hai Tết năm ấy, ḷng không khỏi hồi hộp: - Ờ, có thể nó sẽ về… nhưng mặc kệ nó chớ, mày sợ à? Chị Phương Lan t́nh cờ bước vào, chị la: - Trời đất, sao em chồng lại gọi chị dâu bằng mày? Minh Hiền cười: - Em không muốn thay đổi, chúng em vẫn là bạn của nhau cơ mà. - Nữa, lại xưng em với tui, chi lạ chưa. Tôi làm mặt nghiêm trang: - Tóm lại, mặc cho anh Phong của chúng ta cưới Minh Hiền, nó vẫn là bạn của em nên phải gọi chị bằng chị… Chị Phương Lan xua tay: - Thôi, tôi đi dọn cơm đây, xin chào thua hai nàng. Minh Hiền tiếp tục câu chuyện bỏ dở: - Mày nói đúng, nó sẽ về… và tao sợ. - Sợ cái ǵ? Nó đâu có thù oán ǵ ḿnh. - Phương Khanh, mày có nghĩ rằng… anh Phong sẽ quay về với nó không? Tôi giật ḿnh. Một lư do chính đáng như vậy mà tôi không hề nghĩ đến. Ngày Đoan Trinh bỏ Huế ra đi, anh Phong đă khổ đau đến điên cuồng, và bây giờ, nếu nó trở về bên anh? - Phương Khanh, sao mày không trả lời tao? - … - Phương Khanh, nếu… nếu Châu chấu cũng quay về với mày th́ tính sao? Ôi! Tôi không muốn nghĩ đến Châu, hay nói đúng hơn, tôi không dám nghĩ đến anh nữa, cuộc đời chúng tôi đă rẽ hướng, nếu anh vẫn c̣n yêu tôi, vẫn chờ đợi tôi, th́ tôi sẽ xử sự sao đây? Không, tôi đă có chồng con, Hoài mang lại cho tôi một cuộc sống êm đềm, trong khi đó, t́nh yêu của Châu lúc nào cũng tràn dâng băo tố, sóng nước cuồn cuộn sẽ d́m tấm thân mong manh của tôi vào ḷng vực xoáy, tôi không thể chống đỡ, tôi không đủ sức đáp ứng được t́nh anh. Minh Hiền cầm tay tôi: - Theo tao nghĩ, lúc này đối với mày, Hoài vẫn cần thiết hơn Châu chứ? Tôi gật đầu: - Hoài là chồng tao, là cha của con gái tao. Không ai thay thế được anh ấy. - Tôi ôm lấy con bạn thân - Và mày cũng vậy Minh Hiền à, mày và anh Phong đă nên vợ chồng, cu Tèo đă gần bốn tuổi, nó chính là lớp keo bền chắc nhất gắn chặt tâm hồn của ba mẹ nó. Không việc ǵ mày phải sợ. - Đoan Trinh đă phụ anh Phong cũng như Châu đă phụ mày. Phương Khanh, tao không hiểu sao mày lại lấy tên anh ta đặt cho con bé? - Chị Phương Lan bảo tao điên, và bây giờ tao cũng cảm thấy như vậy. Nhưng mà thôi, nghĩa lư ǵ một cái tên. Chị Thảo Sương ló đầu vào pḥng: - Hai đứa ra ăn cơm. Tôi bỗng hỏi chị: - Chị Sương ơi, nếu anh Trí trở về, chị có giận anh ấy không? Chị cười: - Đừng có hỏi bá láp. - Em hỏi thật mà. Chị im lặng quay ra. Minh Hiền véo tay tôi: - Mày vô duyên quá. Huế mất. Phi trường Đà Nẵng bị phong tỏa, máy bay không thể cất cánh được. Anh Thành cuống lên theo nỗi hăi hùng của chị Phương Lan và tôi. Anh vào căn cứ Hải Quân t́m mấy người bạn nhưng họ đă nhổ neo đi từ khuya mất rồi. Thành phố Đà Nẵng trở nên hỗn loạn, bao nhiêu cảnh sát ở các ngă tư biến mất, đèn đỏ đèn xanh tắt ngấm làm xe cộ tông nhau hết sức tự nhiên chủ nghĩa. Đường sá ngập tràn áo lính, đám tàn quân đủ mọi binh chủng lang thang khắp mọi ngă đường, la hét ồn ào để quên đi nỗi sợ hăi, khiến những người yếu bóng vía đóng chặt cửa nẻo, t́m đường lánh nạn hoặc ngồi im thin thít trong nhà. Sau bữa cơm trưa, anh Phong bàn: - Chúng ta phải đi thôi. Đà Nẵng không thể cầm cự được đâu. Cô Sâm nói: - Tao không đi đâu hết, tao trở về Huế. - Trời ơi, mẹ điên rồi. - Tao rất tỉnh táo, tao muốn gặp con trai đầu ḷng của tao. Chúng mày đi đâu cứ đi, tùy thích. Tao ở lại với mẹ con thằng Thanh. Chao ôi, thằng Trí chắc là mừng lắm khi biết con trai ḿnh đang học Y khoa. Dạo nó đi, thằng bé c̣n đỏ hỏn. Chị Diệu Hạnh nhún vai: - Biết anh ấy có c̣n như xưa nữa không. - Mày im đi, cái miệng ăn mắm ăn muối. Tôi cảm thấy khó thở, vào giường nằm cố dỗ giấc ngủ trưa. T́nh thế này rồi không biết sẽ ra sao. Tôi hoang mang trăn trở, đầu óc quay ṃng ṃng. Hoài vẫn đi làm ở bệnh viện từ sáng sớm, đến giờ vẫn chưa về, chẳng biết ư anh ra sao. Đi hay ở? Chắc là đi. Cả ba mẹ tôi và ba mẹ Hoài đều đă vào lập nghiệp trong Nam, hẳn bây giờ các ông bà đang lo lắng cho t́nh trạng an nguy của chúng tôi. Tôi nghe tiếng anh Thành ở nhà ngoài. - Sao em về trễ thế Hoài? - Tụi bác sĩ và y tá bôn tẩu hết, chỉ c̣n lại vài thằng. Lính bị thương chở về chật kín. Một ḿnh em không kham nổi. Phương Khanh đâu rồi anh? Chị Phương Lan nói: - H́nh như nó bệnh, Hoài vào pḥng xem thử coi. Hoài bước rất nhẹ đến bên giường, anh sợ làm động giấc ngủ của tôi. Nhưng tôi đă mở mắt nh́n anh, chưa bao giờ tôi cảm thấy cần anh như lúc này: - Anh Hoài, em sợ lắm. Hoài qú xuống, áp má vào trán tôi: - Có anh luôn ở bên em, em đừng sợ ǵ cả. - Em mệt lắm. Hoài hôn lên mắt tôi: - Để anh xem sao. Hoài đeo ống nghe vào, anh khám rất kỹ, rồi sau đó, anh chích cho tôi một mũi thuốc khỏe. Có tiếng gơ cửa pḥng, anh Thành gọi: - Anh vào được chứ? - Anh cứ vào. Theo sau anh Thành là chị Phương Lan, chị đến ngồi bên giường, cầm lấy tay tôi mân mê đầy vẻ thương yêu. Hoài kéo ghế cho anh Thành ngồi: - Có chuyện ǵ không anh? - Anh đă liên hệ với một đứa học tṛ của anh. Cha mẹ nó có tàu đánh cá, tối nay họ sẽ vào Sài G̣n bằng đường biển và cho chúng ta theo. - Chúng ta? C̣n gia đ́nh cô Sâm th́ sao? - Cô không chịu đi. Hơn nữa, nó chỉ dành cho chúng ta bốn chỗ mà thôi. Chị Phương Lan vuốt tóc tôi: - Phương Khanh dậy sửa soạn đi em. Chúng ta sẽ vào với ba mẹ và anh Tùng. Không biết nên buồn hay vui, sự lo âu đă làm tôi tê dại mọi cảm giác. Tôi uể oải ngồi dậy và thấy căn pḥng quay tṛn. Tôi bíu lấy vai chị Phương Lan. Hoài đưa tay đỡ tôi, anh ôm đầu tôi tựa vào ngực anh. Chị Phương Lan hỏi: - Nó bệnh ǵ vậy? Có sao không? Hoài nói nhỏ: - Chắc là chúng em không thể đi đường biển được, v́ Phương Khanh đă có thai. - Anh hôn lên tóc tôi - Anh chưa nói cho em biết, bé Hoài Châu sắp lên chức chị rồi. Chị Phương Lan xoắn những ngón tay vào nhau: - Làm sao bây giờ. Tôi cầm tay Hoài lắc mạnh: - Em muốn đi, ở lại đây em sợ lắm. - Phương Khanh, hăy nghe anh, cái thai không chịu đựng được trên đường biển đầy sóng gió đâu. - Hoài nói với anh Thành - Anh chị cứ đi, chúng em sẽ trông nhà giùm cho. Có thể mai mốt đây, cô Sâm và các anh chị sẽ về lại Huế. - Hai em không đi cũng đúng thôi. Cần phải giữ ǵn sức khỏe cho Phương Khanh. Nhưng c̣n hai chỗ trống, thật là uổng. Em hỏi xem vợ chồng anh Phong có đi không? Cuộc bàn luận rất chớp nhoáng. Mặc cho sự ngăn cản của cô Sâm, anh Phong quyết định lấp vào chỗ bỏ trống của vợ chồng tôi. Anh Thành cho biết kế hoạch, tàu đánh cá của người học tṛ anh sẽ khởi hành từ băi biển Mỹ Khê. Đúng chín giờ tối nay, mọi người tập trung trước trường Thọ Nhơn, nó sẽ cho xe lam qua đón. Chị Diệu Hạnh bưng mâm cơm lên: - Ăn vài miếng mà đi cho chắc bụng, các em. Chị có làm thêm cơm nắm muối mè mang theo đây. Cô Sâm khóc: - Trời ơi, tôi không thể nào tưởng tượng được các người lại liều mạng đến như vậy. Các người cũng phải biết thương con của các người chứ. Thằng Tinô, thằng Tèo có tội t́nh ǵ. Thanh lên tiếng: - Bà nội nói không đúng đâu. Chú Thành và chú Phong ra đi cũng v́ tương lai mấy đứa nhỏ. Nếu c̣n chỗ, cháu cũng đi. Cô Sâm càng khóc to hơn: - Ôi, mày nói cái ǵ thế thằng con bất hiếu, mày không muốn gặp mặt cha mày à? - Hai mươi năm nay, cháu chỉ biết mẹ Thảo Sương của cháu mà thôi. Chị Thảo Sương la con: - Thanh, không được nói quàng xiêng như thế. Xin lỗi bà nội ngay. Thanh đanh mặt lại: - Con nói vậy không đúng sao. Hai mươi năm qua, từ một cô gái xinh đẹp, mẹ trở thành một thiếu phụ mỏi ṃn. V́ con, mẹ đă bỏ qua biết bao lần hạnh phúc đến với mẹ. V́ con, mẹ đă bỏ mặc cho tuổi xuân buông trôi. Nếu có ba về, ba cũng không thể đền bù được cho mẹ những ngày thanh xuân ấy. Cô Sâm trừng mắt: - Mày đừng có buộc tội ba mày chứ. V́ chiến tranh giữa hai phía, ba mày không thể về với gia đ́nh được - Cô dịu giọng - Thanh à, cháu chưa biết đấy, ngày xưa ba cháu yêu mẹ cháu nhất trên đời. Thanh thở dài: - Dù sao, mẹ cháu cũng đă ngoài bốn mươi tuổi rồi. Chị Diệu Hạnh đến bên Thanh: - Thôi cháu à, những vết thương của chiến tranh bao giờ cũng đau xót khôn cùng. Cô th́ không bao giờ gặp lại chú Hải nữa, Hạnh Hoa mất cha từ thuở lên mười… Anh Phong kéo ghế ngồi vào bàn ăn: - Xin mọi người đừng nói đến những nỗi đau nữa, càng thêm rối trí chớ chẳng ích ǵ. Bây giờ trước mắt, gia đ́nh em và gia đ́nh Thành sẽ đi. Những người ở lại hăy giữ b́nh tĩnh, chị Sương và chị Hạnh chăm sóc cháu Hoài Châu cho Phương Khanh, Hoài trấn an cô giùm anh. C̣n Thanh, cháu cũng là một người đàn ông rồi, nên xử sự cho đàng hoàng, đừng làm cho bà nội buồn nhé. Đúng tám giờ tối, họ khởi hành. Chị Phương Lan dắt Tinô, Minh Hiền nắm tay cu Tèo đi theo anh Thành và anh Phong. Trên vai hai người đàn ông là bốn túi xách, túi lớn nhất đựng thức ăn và nước sôi để nguội. Đường đêm im vắng, lạnh lùng. Những người ở lại bồn chồn không yên. Chị Diệu Hạnh bảo con: - Hạnh Hoa vào pḥng ngủ với em Hoài Châu đi con. - C̣n sớm mà, mẹ cho con ngồi chơi một lát. Không ai ăn nổi, nồi cơm c̣n y nguyên. Cô Sâm nói: - Thôi, dọn hết đi. Cơm này để mai chiên ăn, khỏi nấu cơm mới. Chị Thảo Sương chồng bát đũa vào mâm: - Cứ để đó con dọn. Mẹ đi ngủ cho khỏe. - Ngủ chi được. Cái radio mô rồi, đưa cho mẹ. Chị Diệu Hạnh chắp hai tay: - Con lạy mẹ, giờ phút này mẹ không nên nghe đài Giải Phóng, rất nguy hiểm. Cô Sâm nạt: - Cứ đưa cho tao, tao muốn biết tin tức của thằng Trí. Thanh nháy mắt với chị Diệu Hạnh rồi đến bên cô Sâm: - Cháu quên đem cái radio vào rồi, bà nội à. - Mày nói thật hay giỡn đó? - Cháu quên thật mà. Cô Sâm nổi sùng: - Đồ u mê ám chướng. Tao đă nhắc đi nhắc lại cả chục lần, vậy mà vẫn quên. Sinh viên ǵ mà ngu như… Hạnh Hoa từ ngoài cổng chạy vào: - Cháy, cháy bà ngoại ơi, mẹ ơi, chú Hoài ơi. Cả nhà ùa ra cửa. Xa xa, phía bờ sông, một vùng trời rực lửa, từng cụm khói cuồn cuộn bay lên, đen ng̣m. Thanh hỏi: - Chú Hoài, chú có thể đoán ra chỗ nào bị cháy không? - Phía đó có cơ quan viện trợ Mỹ USAID, không lư nó bị? Chúng ta đâu có nghe tiếng pháo kích. - Có thể họ đang hủy hồ sơ trước khi rút? - Để chú lấy xe đi một ṿng xem sao. Tôi níu lấy Hoài: - Không, em không cho anh rời em đâu. Em sợ lắm. Chị Thảo Sương kéo tay Hoài: - Không ai được đi đâu hết. Thanh đâu? Hạnh Hoa đâu? vào nhà ngay. Một lát, có tiếng đập cửa dồn dập: - Anh Thành ơi anh Thành. Hoài hé cửa nh́n: - Bác Tuấn, có chuyện ǵ không bác? Anh Thành cháu đi rồi. Bác Tuấn, ở gần nhà, lách ḿnh vào, cầm tay Hoài lắc lắc: - Anh cậu đi rồi sao cậu không đi, cậu ở lại đây làm ǵ? Tôi cũng sắp đi đây, định qua rủ anh Thành cùng đi một thể. - Sao bác đi trễ thế? - Tại bả với mấy đứa con cứ chần chừ măi, giờ thấy Mỹ rút, bả mới cuống lên. - Bác định đi bằng ǵ? - Cứ lên cầu Đờ Lát tập trung trên xà lan, sẽ có tàu lớn kéo vô Sài Ṣn. Vợ chồng cậu có đi không? Hoài lắc đầu: - Vợ cháu bệnh, đi không được. Chúc bác đi b́nh an. Bác Tuấn nói nhỏ: - Nay mai Đà Nẵng sẽ mất thôi. Tôi dặn nè, nhớ dấu cái bằng bác sĩ cho kín, kẻo họ bắt đi làm công tác cứu thương th́ bỏ tía. Thôi, tôi đi đây. Suốt đêm, cô Sâm không ngủ. Tôi nghe tiếng dép cô lê quanh quẩn trong pḥng khách. Hẳn ḷng cô đang nôn nao dữ dội lắm. Tôi trở ḿnh. Hoài ở bên cạnh tôi, hơi thở anh đều đều, b́nh thản. Bé Hoài Châu cuộn tṛn trong ḷng anh, bàn tay bụ bẫm nắm hờ vai áo anh, rèm mi bé cong, đôi môi chúm chím như nụ hoa hồng. Hạnh phúc của tôi thật đơn sơ và dịu dàng, tôi không mong ước ǵ hơn. Nhưng bây giờ, ḷng tôi đang dấy lên một nỗi lo sợ mơ hồ. Lịch sử sắp sang trang, biết chúng tôi có c̣n được làm việc để nuôi con không? Bất giác, tôi để tay lên bụng, thương cho đứa con sắp ra đời trước một tương lai mịt mờ, vô định. Ầm… ầm… Đất trời như rung chuyển. Bé Hoài Châu giật ḿnh khóc thét lên. Hoài thức giấc, ôm chặt bé vỗ về. Tôi th́ thầm: - Anh Hoài, ngày mai ḿnh phải làm hầm trú ẩn thôi. Hoài nhếch mép: - Trú ẩn làm ǵ nữa, chậm lắm là chiều mai, họ sẽ vào đến thôi. Tôi run rẩy: - Trời ơi, không biết các anh chị đi có lọt không? - Em cứ tin đi, lọt hay không cũng vô ích, chế độ miền Nam sắp cáo chung rồi. Tôi co rúm người lại: - Rồi chúng ta sẽ ra sao, em sợ quá anh Hoài ơi. Hoài đưa tay vuốt nhè nhẹ tóc tôi: - Người ta sống được th́ ḿnh cũng sống được, không việc ǵ mà em phải sợ. Ngoài khung cửa sổ, trời đă hừng đông. Mùi nhang thơm phảng phất làm tôi tỉnh hẳn người. Tôi ngồi dậy, bước ra pḥng khách. Cô Sâm, khoác ngoài chiếc áo dài lam, đang ngồi xếp bằng trên đi văng, tay cầm bó nhang nghi ngút khói, mắt cô nhắm nghiền, miệng lâm râm niệm Phật. Chị Thảo Sương và Diệu Hạnh đă thức dậy, ngồi nói chuyện sau bếp. Thấy tôi đi ra, chị Thảo Sương trợn mắt: - Đang có thai, em nên tĩnh dưỡng, dậy sớm không tốt đâu. Tôi ngồi xuống cạnh hai chị: - Pháo kích suốt đêm như vậy, em không ngủ được. - Không biết hôm nay t́nh h́nh ra sao. Từ rạng sáng đến giờ không c̣n nghe pháo kích nữa. H́nh như tiếng nổ từ phía phi trường. Chị Diệu Hạnh châm lửa vào ḷ dầu: - Chắc bao nhiêu máy bay trên đó tan nát hết rồi. Chị Sương ơi, thế nào anh Trí cũng về, lời đầu tiên, chị sẽ nói ǵ với anh ấy? Tôi cười thích thú: - Hôm trước em đă phỏng vấn nhưng chị không trả lời, giờ chị Diệu Hạnh cũng thắc mắc giống em, chị không được im lặng nữa đó. Chị Thảo Sương đứng dậy, với lấy cái chảo lớn bắc lên ḷ: - Chiên cơm phải đập tỏi cho nhiều mới ngon. Chị Diệu Hạnh đẩy chị ngồi trở lại: - Thôi đừng đánh trống lảng nữa, nói đi. Tôi dục: - Nói đi chị Sương. Chị sẽ nói ǵ với anh Trí? Hay là chị ngă vào ḷng anh ấy mà không nói câu nào? Chị Diệu Hạnh nh́n tôi: -Phương Khanh đừng tưởng tượng nữa, để cho chị ấy giải đáp thắc mắc. Chị Thảo Sương thở dài: - Chị không biết phải nói ǵ nữa… Chị đă già rồi. Chị Diệu Hạnh rót dầu phụng vào chảo: - Anh Trí cũng già vậy, chị không nên mặc cảm điều đó. - Nhưng anh ấy là đàn ông. - Đàn ông hay đàn bà cũng là con người cả. Theo em, chị vẫn c̣n trẻ và đẹp. Tôi nhắc: - Chị sẽ nói ǵ hở chị Sương? Hay là chị đọc bốn câu thơ của bà Đoàn Thị Điểm: Xin v́ chàng cởi bào xếp giáp, Xin v́ chàng giũ lớp phong sương. V́ chàng tay chuốc chén vàng. V́ chàng điểm phấn đeo hương năo nùng. Chị Thảo Sương cười: - Phương Khanh hay thật, đúng là cô giáo dạy Văn. - Chị lầm rồi, em dạy môn Vạn Vật chớ bộ, nghĩa là ngày nào em cũng cho học tṛ làm quen với tim gan phèo phổi. Chị Diệu Hạnh đưa cho tôi nắm tỏi: - Nhờ cô giáo lột vỏ rồi đâm giùm tôi chiên cơm chút coi. Chị Thảo Sương đưa tay đón lấy: - Đưa chị làm cho. Phương Khanh lên nhà trên đi, mùi tỏi phi sẽ làm em khó chịu đấy. Chị bảo chị Diệu Hạnh: - Phương Khanh không ăn được cơm chiên đâu. - Không sao, nhà c̣n ḿ gói, để em làm cho nó một tô. Hoài ăn mặc chỉnh tề, vào bếp t́m tôi. Tôi ngạc nhiên: - Anh đi đâu vậy? - Anh vào bệnh viện xem t́nh h́nh thế nào. Tôi hoảng hốt chạy theo anh ra sân: - Không, em không cho anh đi. Chị Thảo Sương bảo tôi: - Phương Khanh, để cho Hoài đi, không sao đâu. Các bệnh nhân đang cần Hoài, đừng ích kỷ như thế. -Em… sợ họ bắt anh ấy đi mất. Hoài ôm vai tôi: - Họ nào? Sao em giàu tưởng tượng thế. Thanh bước ra ngồi sau xe Hoài: - Cô Khanh đừng lo, để cháu gác đờ co chú Hoài cho. Rồi nó bảo Hoài: - Chú cho cháu đi một ṿng thành phố nhé. - Chú phải vào bệnh viện làm việc. - Vậy th́ chú cho cháu mượn xe. Chị Thảo Sương nhíu mày: - Thanh không được làm phiền chú. Hoài cười: - Không sao đâu chị. Cho nó đi chơi một bữa, trưa chị nhớ nhắc nó vào đón em. Khoảng một giờ là em xong ca. Thanh về rất sớm. Mặt nó tái đi. Nó hấp tấp dựng xe bên hiên rồi vào nhà, ngồi sững trên ghế. Cả nhà xúm lại hỏi: - Thanh, cháu đă thấy ǵ vậy? Nó nói rất nhỏ: - Cháu đă thấy… họ. Họ mặc quần áo lính màu cứt ngựa mới tinh khôi, giống như vừa mới lấy trong xưởng may ra. - Họ… họ đi mấy người? - Đông lắm. Họ đứng chật cả mấy chiếc G.M.C. Chiếc nào cũng treo một lá cờ nửa đỏ nửa xanh, giữa có ngôi sao vàng. Lá cờ rộng bằng bốn cái cửa sổ nhà ḿnh lận. Chị Diệu Hạnh bồn chồn: - Vậy là họ đă đến Đà Nẵng. Không biết Phong và Thành đi tới đâu rồi. Thanh nhún vai: - Chỉ có trực chỉ ra biển Đông mới thoát được. Vô Sài G̣n là một thất sách. Cô Sâm năy giờ đứng nơi nhà ngang, vén màn bước ra: - Thằng Thanh ăn nói như vậy mà sao chúng mày cứ há miệng ra nghe, chẳng đứa nào la nó một tiếng. Chị Thảo Sương đến d́u cô ngồi xuống ghế, đối diện với Thanh. Chị nhỏ nhẹ: - Thưa mẹ, cháu Thanh có nói câu ǵ hỗn láo đâu. - Trời đất, con cũng bênh nó nữa sao. Ba nó sắp về, nó chẳng tỏ vẻ mừng rỡ lại c̣n giở giọng phản phúc. Thanh nh́n bà nội: - Cháu mà phản phúc à? Cháu chả hiểu bà nội nói ǵ. Giọng cô Sâm xúc động: - Cháu sắp gặp lại ba cháu, cháu à. Thanh b́nh thản nh́n lên trần nhà. Chị Diệu Hạnh đập vào vai nó: - Đi đón chú Hoài rồi về ăn cơm. Cô Sâm đứng lên: - Mẹ muốn về Huế ngay bây giờ. - Xe đâu mẹ đi? Ít nhất là một tuần nữa, đường mới thông. Cô ra sau lấy nón đội lên đầu: - Mẹ ra đường một lát, các con cứ ăn cơm trước đi. Thanh trở về một ḿnh. Tôi lo ngại: - Chú Hoài đâu? - Chú ấy đầu tắt mặt tối từ sáng đến giờ, nhiều ca mổ lắm, bác sĩ dzọt hết chỉ c̣n lại ba người nên không ai rảnh tay được. - Nó hạ thấp giọng - Bệnh viện đă được họ tiếp thu rồi. Chú dặn cô đừng lo, mà cháu cũng đừng vào đón nữa. Có thể tối chú sẽ nhờ người bạn chở về. Cô Sâm xô mạnh cửa, mặt mày tươi rói, giọng rất vui: - Có xe rồi. Ba giờ chiều nay, chúng ta sẽ về Huế. - Xe của ai vậy mẹ? - Xe của Bộ đội chớ ai. Cái anh đội trưởng thật là tốt. Thấy mẹ hỏi thăm xe đi Huế, anh ta mời gia đ́nh ḿnh đi luôn. Ảnh dặn ba giờ chúng ta có mặt tại trụ sở Phường. Thanh vọt miệng: - Con không đi, con là đàn ông, phải ở lại bảo vệ cô Khanh. Chú Hoài ở măi trong bệnh viện, chắc ǵ đă về. Tôi hốt hoảng muốn khóc: - Trời ơi, ai cũng đi hết, c̣n lại ḿnh Khanh, Khanh biết làm sao đây. Chị Diệu Hạnh cầm tay tôi: - Chị và Hạnh Hoa sẽ ở lại với em. Cô Sâm trợn mắt: - Chúng mày giở tṛ ǵ thế? Định để cái thân già này về Huế một ḿnh chắc? Sao chúng mày ác vậy? Chị Thảo Sương dịu dàng: - Xin mẹ bớt nóng. Con sẽ đi với mẹ. - C̣n thằng Thanh? - Thanh ở lại với Phương Khanh là đúng. Chờ Hoài về xem thử công việc ra sao, cháu nó về sau cũng không muộn. - Không lư con Diệu Hạnh cũng… Thanh nói với chị Diệu Hạnh: - Cô nên về cùng bà nội. Cháu lo cho cô Khanh được rồi. Kiếm không được xích lô, Thanh giúp mẹ và bà nội mang hành lư, đi bộ ra trụ sở Phường. Chờ Thanh trở về, tôi bảo: - Cháu đem xe đi đón chú Hoài xem sao. - Người ta không cho kẻ lạ vào bệnh viện. Nhưng cô đừng lo, xong ca chú ấy sẽ về ngay. Suốt buổi chiều và tối hôm ấy, tôi bồn chồn ngồi đợi Hoài, vừa sốt ruột vừa lo lắng. Thanh tự tay nấu cơm, đút cho bé Hoài Châu ăn. Nó luôn trấn an, làm cho tôi yên tâm được phần nào dù đêm đó Hoài không về. Sáng, Thanh dậy thật sớm, không đợi tôi dục, nó chạy xe vào bệnh viện rồi trở về ngay. Hoài chỉ gửi cho tôi mấy gịng chữ trên tờ giấy kẻ ô nhàu nát: “Phương Khanh, Chiều nay, anh bắt đầu một khóa học tập trung, địa điểm sẽ loan báo sau. Rất buồn v́ anh không thể về nhà từ giă em và con được. Em hăy xếp cho anh những vật dụng cần thiết sau đây…và gửi cho anh cả cái túi nhỏ đựng giấy tờ. Hôn em và con. Hoài.” Tôi thắc mắc nh́n Thanh: - Chú Hoài đi học cái ǵ thế? - H́nh như là học chính trị. Tất cả các bác sĩ quân y đều phải đi học. Cô yên tâm, nhiều lắm là một tuần thôi. Tôi lo lắng: - Cháu ở đây với cô và em Hoài Châu nghe. - Cháu sẽ ở bên cô cho đến khi chú Hoài về. - Nếu… ba cháu về? - Ba cháu sẽ vào đây t́m cháu. Nhưng… cháu không tin là ba cháu c̣n nhớ đến mẹ con cháu. Hơn hai mươi năm rồi c̣n ǵ. Bảy ngày trôi qua, Hoài vẫn bặt tăm. Thanh chở tôi đến Bệnh Viện t́m nhưng không gặp, người tiếp quản Bệnh Viện cho biết, lớp học chính trị dành cho các bác sĩ được tổ chức ở một nơi khác nhưng ông không thể tiết lộ được. Những ngày tiếp theo, ḷng tôi rối rắm chẳng yên. May mà cái thai không hành tôi nữa, tôi ăn được, cố gắng ngủ cho đẫy giấc để giữ ǵn sức khỏe. Không biết đến bao giờ Hoài mới về với tôi? Gia đ́nh bác Tuấn láng giềng, sau mười ngày lênh đênh trên xà lan giữa biển, đă trở về với làn da bỏng rộp, thở không ra hơi. Vợ con bác ngất ngư phải đưa vào trạm y tế, những người c̣n lại th́ nhức đầu sổ mũi, xất bất xang bang. Chỉ có bác Tuấn là không hề hấn ǵ, nên bác đi khắp xóm, kể lui kể tới cái chuyện bác nằm trên xà lan ngoài biển suốt một tuần, xem như đó là một chiến công lừng lẫy. Lâu lâu, bác lại tắc lưỡi: - Cái tụi Hải Quân thiệt là vô hậu, cứu không cứu th́ thôi chớ. Ai đời chúng kéo cái xà lan hàng trăm người ra tới biển th́ vứt mẹ nó ngoài đó, mạnh thằng nào thằng nấy chạy. Báo hại tụi dân đen dang nắng dầm mưa, may nhờ Bộ đội Giải phóng ra kéo vào, không th́ cũng biến thành heo quay hết. Hoài vẫn bặt vô âm tín. Thanh phải về Huế để đi học lại theo thư nhắn của chị Thảo Sương. Trường tôi cũng kêu gọi giáo viên đến sinh hoạt, nhưng tôi không c̣n ḷng dạ nào rời xa bé Hoài Châu. Rồi miền Nam được giải phóng hoàn toàn, tôi đóng cửa nhà gửi ch́a khóa cho bác Tuấn, ôm con bước lên chiếc xe đ̣ đầu tiên vào Sài G̣n.
|