|
Nghệ
Thuật Với Cuộc Đời

Trong một giây phút bất chợt đôi mắt của tôi
được đưa vào tác phẩm nghệ thuật hội họa, mà ba tôi đă có
trên tường từ lâu, cảm tưởng như sa vào một giấc mộng mị,
tôi chợt thấy gịng suối đang róc rách bên sườn đồi gập
ghềnh dốùc đá cheo leo, những rặng cây đang bám chặt vào
những g̣ đất đầy dẫy đá, dường như bị xô đẩy bởi ḍng nước,
nhưng không, đó là cảnh thiên nhiên thật hửu t́nh, có suối
reo, thác đổ, gió đưa cây là đà trên mặt nước.
Bên kia bờ suối có những ṿm cây lờ mờ ẩn hiện những đền
chùa không rơ ràng, cũng như thiền sư đang tĩnh lặng, thản
nhiên theo nhịp gió du dương trầm bỗng của ḍng suối, phải
chăng vũ trụ luân chuyển xoay vần, giả, thật, đều qui tụ về
nguồn cội, cái đến không t́m , cái đi không đến, v́ lẽ mà
tác giả đă ghi lại những ǵ ḿnh cảm nhận trong giây phút
nào đó, bằng không sẽ biến chuyển theo thời gian.
Có nhiều tác phẩm mới nh́n không hiểu hết được, mà cần phải
có thời gian mới hiểu được những ǵ mà tác giả muốn diển tả,
thoạt đầu chỉ là mờ mờ ảo ảo không rơ ràng của những màu
sắc, hầu lôi cuốn sự suy tư của khán giả thưởng ngoạn trong
một vài giây phút. Như tác phẩm “Hướng Về Quê Ngoại”, tác
giả ngụ ư, từ Việt Nam đến Mỹ Quốc nửa ṿng trái đất, sau
bao năm xa cách nỗi nhớ niềm thương cứ lẽo đẽo theo nhau như
h́nh với bóng, để biểu lộ về nét bút và màu sắc, tác giả
mượn giàn hoa và h́nh bóng làm khởi điểm bằng những màu sắc
đầy sự luyến tiếc nhớ thương, qua màu tím nhạt được ḥa lẫn
với những màu xanh lơ đủ dạng, với bóng dáng tác giả đang
hướng đến giàn hoa, vọng về quê ngoại xa ngút ngàn, và cũng
nói lên được sự t́nh tự quê hương dù ở phương trời nào, cũng
chỉ xa mặt, chứ không cách ḷng, ở điểm, cùng chung một nét
và màu sắc, nhưng có hai h́nh, xuôi và ngược, biểu hiệu nửa
ṿng trái đất, khán giả có đủ thời gian hầu mới thấy được
hai h́nh ảnh mơ màng đang hướng về giàn hoa, mà trong ḷng
cảm thấy nao nao, h́nh như lưu luyến những ǵ đă mất, đă qua
theo thời gian. Ngoài những ư nghĩ trên c̣n có rất nhiều
điểm tương đồng khác mà chúng ta có thể khám phá trong thời
gian thưởng ngoạn qua tác phẩm nghệ thuật của Hoàng Vinh.
Qua nhiều lần triển lăm trong các pḥng tranh đều có rất
nhiều khán giả, chăm chú một cách thích thú trước những tác
phẩm nghệ thuật, hầu như muốn t́m hiểu những ǵ mà tác giả
gởi gắm tư tưởng của ḿnh qua những đường nét và màu sắc, và
sau những lần triển lăm, lại có nhiều khán giả về tận nhà,
ngồi miệt mài ngắm tranh một cách thích thú rồi lại mua
những tác phẩm đó. Một hôm nọ đi làm việc ở hăng về, quay
quần vào buổi cơm tối xong, liền bảo chúng con đi với ba đến
pḥng triển lăm có rất nhiều họa sĩ, đến nơi, rất ư là đông
khán giả cũng như họa sĩ trong pḥng triển lăm, trong đó có
tranh Hoàng Vinh, và cũng là một tác phẩm được tuyên bố đoạt
giải thưởng, bởi lẽ trên mà khán giả thưởng ngoạn đứng
trước tác phẩm khá đông, để chiêm ngưỡng những đường nét
đặc biệt cũng như những màu sắc ḥa dịu trong tác phẩm nghệ
thuật của Hoàng Vinh, đó cũng là niềm vui chung cho pḥng
triển lăm.
Hoàng Vinh không nghĩ Hội Hoạ như là một nghề nghiệp, mà đó
là một thú vui, và được say đắm trong lúc sáng tác quên hẳn
cả thời gian, cha tôi cũng thường hay đề cập nghệ thuật là
nguồn vui vô giá, không ǵ thay đổi được, nó sẽ đem lại niềm
vui thoải mái cho cuộc đời, cũng như trong nền văn học nghệ
thuật.
Bản chính Anh Ngữ của Hoàng thị xuân
Thảo Ph.D
Hoàng Vinh chuyển Việt Ngữ
|