|
Nghệ Thuật Hội Họa
Nghệ thuật hôi họa là cả
kho tàng quí báu vô cùng tận của vũ trụ, được bắt nguồn từ
tâm thức và cấu tạo bởi thiên nhiên, qua nhiều hình thức mà
người họa sĩ phải phối hợp giữa thiên nhiên và tâm trí của
mình, để biến chuyển hòa hợp theo sắc thái nội tại của tâm,
lẩn với thời gian mà chúng ta đối diện trước cảnh vật, từ đó
sẽ xuất hiện những hình thể những đường nét kỳ dịu được lân
loang trong tư tưởng, rồi nẩy sinh ra nguồn cảm hứng đưa đến
sáng tạo.
Trong
nguồn cảm hứng về nghệ thuật sáng tạo là cả chiều sâu bao la
vô tận trong ký ức của con người và thiên nhiên không bị
giới hạn, từ đó nẩy sinh ra muôn ngàn ý nghĩ trong tư tưởng
mà chúng ta có thể chọn lựa . Khi cơn gió thoảng chạm vào
làn da mát nhè nhẹ, cỏ cây xao xuyến cảnh vật trở nên huyền
ảo mờ nhạt, thì chính đó là một tác phẩm hiện hữu, nếu tâm
chuyển thì màu sắc sẽ bộc lộ theo tiềm thức, được hòa lẩn
trong khoảng thời gian mà ta đã thâu nhận, mỗi một chúng ta
đều là Thi Sĩ, Họa Sĩ, chỉ cần tâm tĩnh lặng hồn thơ sẽ lai
láng, cảnh vật trở nên uyển chuyển dịu dàng với chiều sâu
bao la không cùng tận của kho tàng vô giá. chỉ cần môi
trường thích hợp thì tác phẩm được tung ra sẽ là tuyệt tác.
Trong
cái đẹp không riêng cho hoa đẹp, người đẹp, cảnh đẹp, mà bất
luận ở đâu cũng đều có cái đẹp riêng biệt, tùy thuộc vào
người đối diện, khi thì mang lại tinh hoa tươi sắc để biến
chuyển cảnh vật trở nên thơ mộng tuyệt diệu, của ánh sáng
ban mai đang điểm tô cho các loài hoa bướm, hoặc mang đến
một nổi niềm thương nhớ đang thẩn thờ trong rừng hoang lá
rụng, thì đó chính là cái đẹp mà mổi một đều cảm nhận theo
bản năng sẵn có của mình. Nghệ thuật không riêng cho họa
phẩm hội họa, mà là bao hàm tất cả mọi nơi và mọi hình thức.
Trên nền trời xanh áng mây trắng đang lửng lờ theo gió uyển
chuyển nhiều hình dạng khác nhau, tùy theo sự nhận xét và
suy luận của mổi một chúng ta, rồi đưa vào bố cục của một
khía cạnh nào đó sẽ cho ta một tác phẩm, hoặc cánh chim đang
bay trong bầu trời ảm đạm sẽ đưa cho người thưởng ngoạn nghĩ
đến sự biến chuyển của bầu trời, cơn gió sẽ tung ra cuốn hút
tất cả những gì không bám chặt, đều tung bay đến một vùng
mới xa lạ, hay một trận mưa to đổ xuống làm tươi mát tất cả
các loài thảo mộc, để rồi đơm hoa nẩy lộc tươi thắm cả vùng
bao la bát ngát. Những cánh hoa đẹp đang vươn lên trong vùng
xanh tươi, không phải đương nhiên mà là ấp ủ từ lâu của các
loại phân bón với sự kết hợp đủ mọi hình thức để trở thành
tinh tú của loài hoa, cũng như màu sắc tươi đẹp không thể
nằm lẻ loi, mà được chồng chất trên những màu sẩm tối để
biến dạng và làm nổi bật những màu trong sáng. Đưa người
thưởng ngoạn đến một vài giây phút sững sờ và thích thú,
trước sự uyển chuyển của màu sắc mà tác giả đã gởi gắm qua
những tác phẩm nghệ thuật, với khung cảnh lộng lẫy của phòng
tranh, tưởng chừng như khoảng không gian bao la trùng điệp,
với ánh sáng phối trí mờ ảo của mổi một tác phẩm, đủ ẩn hiện
cho những hình thể chính yếu mà tác giả đã định sẵn, hầu lôi
cuốn khán giả đến một cảnh giới huyền diệu để tạo môi trường
rung cảm, từ đó nẩy sinh ra muôn ngàn cái đẹp để đi sâu vào
chiều hướng thưởng lãm nghệ thuật .
Những
hình thể và màu sắc được chuyển tiếp theo nhịp điệu, để biểu
lộ chiều sâu thăm thẳm, hoặc kéo lại cận kề làm biến dạng
nhiều góc cạnh đưa giới thưởng ngoạn vào tiềm thức mộng ảo,
hay thực tại tùy theo nhịp độ rung cảm của mổi một khán giả,
và đem lại hình ảnh cho ta một lối nhìn từ gần đến xa, và
được bắc nhịp liên tục bởi những khối màu hòa hợp chồng chất
lên nhau tạo ra nhiều hình thể, và được phân biệt bởi những
đường nét thẳng góc hay vòng cung làm cho dịu dàng và nổi
bật những đặc điểm mà tác giả muốn diễn tả, bố cục cũng là
điểm chính yếu cho sự cân xứng, để biểu lộ hình thể mạch lạc
được cân đối hay chéo góc, tùy theo sự tạo hình mà tác giả
đã dụng tâm để đưa người thưởng ngoạn vào chiều sâu của tác
phẩm, và cũng là trọng tâm của đề tài, mổi một tác phẩm đều
có sự liên hệ vào môi trường cảm hứng mà tác giả bắt gặp
trong lúc đam mê sáng tác.
Nghệ
thuật hội họa là tiềm năng của con người được thu nhận qua
ánh sáng thiên nhiên và được biến chuyển không ngừng trong
trạng thái tri giác bản ngã, mà chúng ta có thể nắm được giá
trị tối cao do giác quan thu nhận, trong lúc đam mê quên cả
vũ trụ nhân sinh, thả hồn chu du theo lãnh cung màu sắc, và
được biến chuyển qua nét bút, rồi lan dần trên khung vải mà
ta đối diện, thì đó chính là chân giá trị của tác phẩm nghệ
thuật, và là niềm vui cho người sáng tạo, cũng như người
thưởng ngoạn. Cho nên khi thưởng ngoạn, đứng trước một tác
phẩm cần phải có thời gian để hội nhập vào thế giới màu sắc,
với chiều hướng uyển chuyển theo sắc thái nội tại giữa môi
giới thưởng ngoạn với tác phẩm, hầu mới cảm nhận được sự ẩn
hiện mà tác giả đã gởi gắm tiềm thức của mình qua những hình
thể, đường nét, màu sắc, từ đó mới thấy thú vị và say đắm
trong vườn hoa nghệ thuật .
Hoàng Vinh
|