|
LAIQUANGNAM
BÀI CHÒI
Cổ bài di sản
nhân loại
Loạt bài viết nhằm tưởng nhớ đến người anh hùng
Đoàn Xuân Trinh, người con ưu tú của ḍng họ Đoàn, Đông Yên, Quảng Nam
vị quốc vong thân. Mật thám Pháp tra tấn Ngài đến chết tại Lao xá Hội An
năm 1930. Ngài là động lực khiến chúng tôi đeo đuổi việc giải mă di sản
tiền nhân này. Bài viết thay cho nén hương của người ly khách.
laiquangnam
Bài thứ ba
Dẫn nhập, đây là bài thứ ba
trong loạt bài di sản tiền nhân về đề tài BàiCḥi. Từ Bài Cḥi này
được viết liền, nó là một thuật ngữ nhằm mục đích phân biệt với tṛ
chơi Bài Cḥi như bạn đă thấy trên YOUTUBE khi gõ Bài cḥi Hoi An. Có
vài từ hay nhiều đoạn bạn chưa quen do bởi các ư tưởng này chúng tôi đă
đề cập kỹ ở hai bài viết trước tại các link (1, 2) trước đây.
I-Cội nguồn
BàiChòi**
Cái nôi của BàiChòi hay BÀI CH̉I THUẬN QUẢNG là đất Đông Yên. Một là,
đây là quê mẹ của các vị chúa lừng danh nhất thời chúa Nguyễn, Chúa Hiền
Nguyễn Phúc Tần. Vào lúc này bà góa bụa. Chúa Hiền yêu cầu lập một “cái
ǵ đó cho mẹ ta khuây khỏa với các cung nữ hầu cận”. Hai là, nơi đây là
nơi duy nhất của đất nước này đă ghi dấu những từ cổ của người Quảng
Nam. Nay còn tồn tại trên mỗi lá bài, đó là tên ID. Ba là, Người
dân nơi đây hiểu và lập được sự liên thông từ tên TÊN ID, tên ghi bằng
thứ chữ alphabet cổ xưa trên đầu mỗi lá bài sang tên dân gian
xuất hiện trong các câu hô thai có tên dân gian, tức
Nickname
hiện nay. Bốn là, thời điểm sáng tác vào ngay sau ngày có cuộc chiến
thắng đốt thuyền của người Hà Lan tại cửa THUẬN và vùng biển Cù Lao Chàm
thuộc địa phận đất Quảng Nam, lúc này vượng khí dân tộc lên cao. Sự
hưng phấn của quốc gia xảy ra khi có sự thay đổi chế độ chính trị hay
thay đổi người cầm quyền, hay sau một chiến công hiển hách, hoặc
khi có một biến cố đau lòng có thể thay đổi số phận của nhiều người,
lúc này quốc gia sẽ có nhiều khởi sắc và sáng tạo. Bộ bài ta đă ra đời
trong bối cảnh như thế. (3, 4)
Bạn ta c̣n lạ ǵ tính cách của sắc dân này. Sắc
dân liều mạng và thuộc tinh hay cãi/cải. Họ không bao giờ tự bằng
lòng với cái đang có, ngay cả tô ḿ quảng của họ thường ăn cũng đă
thể hiện một điều như thế. Mỗi nơi nấu một cách, tất cả đều hợp cách
sao cho được người ngợi khen ngon là được. Đó chỉ là món ăn chơi vậy mà
họ chưa hề dừng mọi sự cải thiện. Ước mong một xă hội tốt đẹp hơn.
Are you OK ? Ổn không ? Tốt hơn không ? Mọi thứ đẹp hơn không? ỔN,
nay là điều khiến họ ưu tư.
Như giọt nước tràn ly, lúc này xã hội đă quá sức tồi tệ, 1695- 1696.
Tại xã hội Đàng Trong, lúc đó có hai nhân vật dị thường cùng lúc
xuất hiện. Một là Chúa Minh Nguyễn Phúc Chu và hai là nhà sư Thích
Đại Sán từ Quảng Đông sang. Sự xuất
hiện của cặp đôi này khiến xã hội Đàng Trong đi vào một khúc
quanh lịch sử và khiến sự tồn vong của dân tộc bị vướng bẩn và bộ bài đã ra đời. Làm thế nào để
răn đe, để đưa ra lời cảnh báo khôn dại khi mà gia đình mình vẫn
muốn mình được sống? Dựng một xã hội tốt hơn, lý tưởng
hơn, dân thích vậy mà người Cầm quyền không thích. Người đời sau làm
sao thấy? Họ có thể tiếp tục được công việc truyền tín hiệu dại khôn
đến người cầm quyền? Và điều tất phải có là, tất cả đều ưu tư của
TIỀN NHÂN đều phải được thể hiện qua từng lá bài của bộ bài
này. Họ đã làm được.
Hạnh phúc được gọi là bền vững khi mà " Ai đó" cũng đều phải thấy
trong từng mỗi bữa cơm gia đình, niềm vui hiện ra trên khuôn mặt
rạng rỡ, nét tươi trẻ của người mẹ, người vợ, và của các đứa trẻ
thơ bên người chồng an lành sau một ngày mệt nhọc. Đó phải là ước mơ
cháy bỏng. Vậy cần phải lên tiếng.
Ai là người đại diện và Ai can đảm lên tiếng? Chỉ còn trông cậy vào
người Phụ nữ Lạc Việt.
Vậy nền tảng chinh là sự quan tâm của toàn xă hội khi
cùng nghĩ đến cuộc sống của người phụ nữ trong xã hội này.
Phải dẹp tận gốc cội nguồn các nỗi khổ đau của Người phụ nữ
là điều tiên quyết. Nguyên nhân chính là đâu ? Xã hội này do đám
người đàn ông cầm chịch. Nay là lúc cần chỉ tay vào tận trán của họ.
Họ là ai?
Tàu đô hộ ta hàng ngàn năm. Mọi người trong xã hội VIỆT đều bị
nhiễm bẩn Văn hóa Tàu. Lạ làm sao, chẳng
thấy có mấy Ai đã ưu tư về sự tác hại đó? Không. Nay là lúc dân ta phải thoát ra cái
Luật Tam Tòng. Cái học thuyết quỷ quyệt của Nho gia
phương Bắc.
“Thuận trời thì sống, nghịch trời là
chết“, nay biến
thành “Luật Cam Chịu”. Nó như vòng kim cô áp lên trán
người dân. Từ đó, ta đă tự hèn hóa thấy rơ. Cái ǵ cũng sợ. Nếu
2000 năm trước đây mà tiền nhân ta tự cho mình là khôn, tự thờ cái
“Luật Thuận Thiên”, cái ”Luật CAM CHỊU “ ấy th́ làm ǵ có cuộc khởi
nghiă của Hai Bà TRƯNG. Đất nước này e đă bị xóa sổ! Sao mãi mà chưa
đủ khôn. Nay có quá nhiều người Việt cam tâm làm trâu
ngựa cõng "hán"? sđd (3)
Vốn cam chịu, người phụ nữ LẠC VIỆT không hề chia sớt nỗi khổ với
cánh đàn ông; nay là chồng, là cha, là anh, là em của mình. Họ
nay đã can đảm bạch hóa. Con có khóc mẹ mới cho bú!. Người cầm
chịch, “nhà vua” là kẻ phải chịu trách nhiệm. Ông ta không sao
trốn hay chối cãi được. Ông ta cho dù có chết xuống mồ thì
nay, Họ cũng phải lôi đầu ông ta ngồi dậy mà nghe hạch tội. Luật “
Nghĩa tử là nghĩa tận“! Chết là hết! Sự tử tế này chỉ dành
cho người b́nh thường và người thân. Luật không hề bao dung cho người
đă từng nắm vận mệnh quốc gia. Bọn họ đă ăn trên ngồi chốc trên đầu toàn
dân tộc này th́ nay là lúc triệu tập họ phải ra hầu ṭa án lương tâm.
Đó là một sự răn đe cho thế hệ người cầm quyền mai sau. Nay, người
sống không thể đào mồ được thì….
? Hăy viết sách lịch sử,
không viết sách được thì hăy làm vài câu ca dao truyền khẩu. Cả
hai giải pháp vừa kể đều không ổn.
Tại sao? Do một số đông quần chúng
còn không biết chữ, nhất là giới nữ. Vậy, sự truyền bá kia ắt sẽ bị
giới hạn, người nghe do khó tiếp cận. Hỏng. Lối ra là làm bộ bài với
các h́nh vẽ ẩn dụ. Trước là trò chơi giải trí; sau là bia ghi
tội ác đời đời. Lời tố cáo tội ác sẽ được lắng nghe đến
muôn đời sau. Đâu có gì hay hơn bằng cách rỉ vào tai người, đúng
vào lúc mà các con người b́nh dân này và con trẻ cùng ngồi chơi
chung trong một chiếu bạc; vui trong ba ngày tết.
đó là thời gian để các điều kể trên của tiền nhân được thấm sâu.
II- Những điều chưa
biết về cấu trúc bộ bài ta & lá bài ta (2)
Không rời bỏ câu chào hỏi hằng ngày của người Lạc Việt, Anh
khỏe không?, OK chỉ có thể hiện thực nếu như Ai đó làm biến mất
thực trạng xã hội nhếch nhác hiện nay một cách triệt để
?
Có hai hình thức chấm dứt một ván bài. Một là cách chơi “TỚI”
có nghĩa là hết các lá bài rác trên tay. Khi mà mọi lá bài đều đã
được bắt cặp gồm hai lá bài giống nhau là hết rác. Hai là, “lật
bài so cựa” các loại kết hợp ba, bốn…. từ đó tính hơn thua,
chung chi tiền bạc bằng luật ĐÈ. Giá trị lớn đè giá trị
nhỏ. Các loại bài bạc của Tàu như Mă điếu, Kon p’ai, Đông Quan
Pai-Kwan Pai, tứ sắc, mạc chược đều là loại bài bạc có đủ cả
hai. Vượt lên trên điều đã có, BàiChòi còn được gọi là “Bài
ta” xuất hiện hoàn toàn khác biệt. Nó có cung cách thiết kế
vượt ngoài quy ước vốn đã có của hai loại bài bạc sừng sỏ
từ Tây là Xì ách sang đến Đông là Mã điếu, Mạc chược, tứ sắc.
. . .
Việc xây dựng phép chơi cao thấp, phức tạp, so cạ trong nghề đánh bạc
đều bị loại bỏ sạch. Các thủ thuật (số con bài nền ) x4 bị loại bỏ. Phép
chơi tới chỉ đ̣i hỏi cần chỉnh lại sự lặp lại một lần. (số con bài nền )
X2 là đủ. Hên xui là chính. Do v́ chọn phép chơi tới ( số lá bài nền)
X2, thế nên 60 lá bài là con số tối ưu. 60 là số chia hết cho 2, 3, 4, 5
và 6. Vậy số lá bài nền là 30, từ đó mỗi tuyến là 10
lá bài.
Không “ổn”, do v́ xă hội xấu xa này đang có hai loại đàn ông. Loại đàn
ông làm quan lưu manh và loại đàn ông lười biếng du côn. Họ làm cho
người phụ nữ cam chịu, bị thua thiệt. Sự bất ổn xảy ra trên ba
tuyến. Bộ Bài Ta chỉ có ba mươi lá bài nền và được phân đều cho
ba tuyến.
Bài Ta là từ chung chung để gọi cổ bài tới, bài trùng. Đó là một loại
bài khác, chúng tôi tạm gọi là GPC.
GP-card - Game Pseudo Card. Đây là thứ bài mà không có “bạc” nghĩa là không nhằm sát phạt ăn
thua, gây đau khổ cho chính người chơi và gia đ́nh họ. Và bộ Bài Ta chỉ
có một cách chơi duy nhất là tới. Tới là kết thúc một ván bài. Hên
xui may rủi như xổ số. Mọi ván bài đều có cùng giá trị để
chung tiền cho người thắng cuộc. Việc
thiết kế loại bài này rất đơn giản. Tuy nhiên, do vì cách chơi quá đơn giản thế nên, nó
chỉ hâp dẫn với các bà và đám trẻ con do bởi mau chán. Bọn
đàn ông không ham do v́ không ăn được nhiều tiền. Vậy mà nó đă tồn
tại đến mấy trăm năm. Tại sao thế ? Nó thật sự mang lại một niềm
vui cho người chơi bài dài lâu đến như thế? Tiền nhân ta đã
dùng giải pháp GHÉP TỐI ƯU.
Thủ thuật GHÉP TỐI ƯU là gì
? Người xưa họ đă ghép
tiếng cười và sự chọn lọc tên ID một cách tinh tế, cộng với dăm ba
nét vẽ “độc đáo” mà mình thoạt nhìn những tưởng là quái dị. Dựng
ngay lại hiện trường mà họ đang sống làm người chơi bài sẽ thấy
gần gủi với đời thường và yêu thích nó hơn. Qua đó, Người Xưa đă
lồng vào các đề xuất tối ưu thoát "hán". Tuyệt đối, Người Xưa đă chận
từ xa, họ không hề để cho bất cứ “Ai đó” muốn có một cải tiến nào đó để
có thể đưa bộ bài này thành một bộ bài sát phạt, xuất hiện trong dân.
Nghề cờ bạc không được phép phát triển.
Không ai ăn đậm và cũng không ai thua đậm khi chơi bài này.
III-Xây dựng một
lá bài và xây dựng từng tuyến bài.
III-1- Phần phác họa lý thuyết tổng quát
III -1-1a) Xây dựng lý thuyết một lá bài.
Dựng ngay lại hiện trường mà họ đang sống. Sau đó đưa ra giải pháp
tối ưu. Tuyệt đối không để cho bất cứ bộ bài sát phạt nào có trong dân.
Nghề cờ bạc không được phép phát triển.
Chọn lá bài hình thẻ xăm, do vì có các điều tối ưu. Quen mắt,
thân thuộc, dễ tìm vật liệu tre nứa, giấy bồi, dễ thực hiện
vả lại, khá giống thẻ các Xăm trong các đền chùa hay trước
mặt thầy bói, cuối cùng dễ gom trọn lòng bàn tay bài nhiều
lá bài Tới đã được phân bố cho tay chơi bài. Mỗi thẻ chia theo
chiều dọc làm bốn ô:
-Ô thứ nhất ghi tên gọi chính thức ID.
Chọn loại chữ alphabet, thứ chữ của ngày mai.
Phải thoát "hán".
-Ô thứ hai ghi chữ Hán.
Chữ Hán bắt buộc tồn tại trong thời gian chuyển mùa nhưng? và
tại sao? . Kín kẽ, Phải triệt ảnh hưởng của người “hán”
mọi lúc mọi nơi.
-Ô thứ ba là ô lớn
nhất, ghi hình vẽ hình ảnh nhân vật,
ô chính với vài nét vẽ đặc trưng nhưng không được gây nhầm lẫn.
-Ô thứ tư là ô tham khảo.
Ô này làm rõ những gì mà ô thứ ba thể hiện không đầy đủ về
ý hay về hình, khi ai đó có thể hiểu sai về
thuộc tính nhân vật.

III -1-1b) Xây dựng lý thuyết từng tuyến bài
Mỗi tuyến bài có mười lá bài. Lá bài đầu tiên luôn nêu thuộc
tính cho mọi nhân vật trong cùng tuyến đó. Đó là kiếp nạn mà
người phụ nữ Lạc Việt phải gánh chịu. Nạn có lớp. Lớp nhẹ và
Lớp nặng. Lớp “nhẹ” được TUYET nhắc nhở nhẹ nhàng. Cá nhân bị
bêu rếu có thể tự mình điều chỉnh được. Nó gồm các số mang
bậc [ 1, 2, 3] đến số mang bậc [4] là “biến cố”. Tại đây tạo ra
được một sự gãy khúc. Các số mang bậc [5, 6, 7, 8, 9] là lớp
cuối, bọn nó đă lún quá sâu. Vô phương chuyển hóa. Nhắc, nhắc
mãi. Mặt mo dẫu có dày cũng phải có lúc nhìn lại mình. Xã
hội này những ai có liên quan đến họ cần đặc biệt quan tâm.
Nhắc nhở cho đến cháu con mình cùng xóm giềng biết mà đề
phòng. Số 10 không xuất hiện. Nó dành cho một nhân vật “ đầu
sỏ“. Lá bài này phải có dấu hiệu riêng. Dấu đỏ được đóng vào
hình vẽ. Dấu đỏ là dấu ấn của nhà vua, là bùa công vụ do
các Quan Bờm cấp. Họ đã xây dựng ba tuyến Quan Bờm,
" ĐẦN ÔNG " và tuyến Người phụ nữ bất hạnh với nhiều đặc điểm
đặc trưng.
III -2) Xây dựng thực tế trên một lá bài,
một tuyến bài.
III -2 -1 ) Xây dựng thực tế lá bài thứ nhất, lá bài trọng điểm
Từ mục tiêu đã được phác họa, thiết kế áp sát trên lá bài
đầu tiên. Chọn ai làm đặc trưng cho bộ bài? Nó thuộc tuyến
nào? Có sáu yếu tố khiến họ phải xây dựng lá bài "trọng tâm"
này một cách nghiêm túc và minh triết.
A- “Hãy chăm sóc người phụ nữ trong chính gia đình mình. Họ là
những cánh hoa dễ vỡ. Họ đã từng là người từ mẫu của mình,
họ là mẹ các con mình”.
B- Cách đây 2000 năm, hai người phụ nữ đã khởi binh nổi dậy
đánh đuổi quân Tàu phương Bắc. Tàu đã có kinh nghiệm chiến
tranh trên dưới 1000 năm. Người phụ nữ đã dành độc lâp cho dân
tộc này được ba năm, mãi đến gần 1000 năm sau, người đàn ông
Việt mới làm được điều như thế một cách vững bền. Vậy,
hình ảnh người phụ nữ trẻ trung trinh phải được thể hiện như
thế nào để nét đẹp này hiện hữu?
C- Ngày nay, người phụ nữ Lạc Việt lại là người hay giấu dòng
nước mắt trong khi ngồi một mình. Bà ưu tư khi thấy chồng con
mình sao mà vất vả. Nếu chẳng may con bà, chồng bà bị bọn
Quan Bờm vu oan giá họa, dùng tay bọn sai nha đánh cho đến chết
"người phản kháng sự hà khắc" thì bà và đám con gái còn lại
lãnh đủ cho những ngày tăm tối trước mặt. Ai,
nay là bọn Người Việt ăn thịt người Việt? Tại sao lại bọn đàn
ông Việt có học đa phần lại làm thinh? Làm thinh vì lý do nào?
Họ là những ai? Nói mà chết cũng là người hữu ích cơ mà!
D- “Một dạ tuyết trinh, vì tổ quốc, vì bầy con mình, vì sự
vững bền của gia đình mình, vì hạnh phúc của cá nhân mình.
“KHỎE “ là âm trên đầu môi mỗi người Việt hằng ngày".
Kết hợp các ưu tư C & D, lá bài phải ghi lời của Họ. Họ phải
đại diện cho xã hội này lên tiếng cùng vị “lãnh chúa” trong
cái xã hội mà y cầm quyền. Lá bài này mang thuộc tính NỮ. Nó
phải là lá bài đầu tiên và duy nhất. Lá bài ghi lời nói với
nội dung “nhân danh người đă trưởng thành tôi xin thưa cùng.
. . Tử /Thái
tử rằng”,. . . . . . . , ba chữ thu gọn ”Đinh khẩu bạch” [丁口 白] đă được
chọn. Cụm từ được xếp gọn tại ô thứ hai. Che mắt. Kín kẽ. Nàng
nói gì vậy? Cảnh cáo gì vậy ?
E- Chọn lấy một cái tên chính thức để gọi lá bài này.
Tên không bị thay đổi theo thời gian và không gian.
Tên ID được chọn là “TUYET”,
không dấu. Đọc hiểu là Tuyết? Tuyệt? Trọn ý ?
F- thực hiện hình vẽ thể hiện nhân vật có ID là TUYET bên trên. Tên
này phải thể hiện đầy đủ hai thuộc tính, một là cao đẹp,
hai là nỗi đau đầu đời của người phụ nữ Lạc Việt.

*-Thể hiện phẩm chất cao đẹp
Tên ID TUYET. Đọc là Tuyệt.
Tuyệt là cái tốt nhất, cái hoàn hảo nhất, cái làm cho ta
bằng lòng nhất. Đọc là Tuyết thì hiểu trong tinh thần tích
cực này. Tuyết lúc này có mấy nghĩa? Tại Ô thứ tư, ô thuyết
minh, có vẽ mờ ảo một con kỳ lân chồm lên. Nàng thật sự là một con kỳ
lân xuất thế. Lân nhắc lại thuộc tính có trong tâm hồn người phụ nữ
của sắc dân Lạc Việt. Họ luôn là người xông ra phía trước khi dân tộc
này mấp mém bờ tồn vong. Năm xưa trong huyền sử, nàng chia 50/50 trách
nhiệm với chồng. Kỳ lân báo điềm lành cho tổ quốc. Chính ô này dẫn dắt
ngôn ngữ dưới tên ID “Tuyệt ”. Nếu đọc là “Tuyết”, khi nghĩa tích
cực. TUYẾT là trong sạch. Hơi nước trên trời cao gặp lạnh thành
bông tuyết rơi xuống trần. Còn gì đẹp hơn, sạch hơn tinh khiết
hơn và dễ vỡ
hơn. "Sương cân tuyết cốt” là cốt cách thanh cao. “Sạch như nước, trắng
như ngà, trong như Tuyết” (NCT). Đó là phẩm giá người phụ nữ Lạc
Việt. Thượng đế đã cho giống nòi này những người đàn bà hoàn
hảo. Đừng quên rằng họ có đại diện là người anh hùng đầu tiên
của dân tôc này, ghi rõ ràng trong sử sách. Đừng quên rằng họ
là người từ mẫu ngay lúc mình mới được sinh ra. Đừng quên rằng
khi khó khăn bị áp bức, họ hay ngồi khóc thầm, họ dấu niềm
đau trước mặt chồng hay con cái họ. Luật Cam Chiụ từ nho gia
Tàu qua ta nay khó bỏ. Chỉ có những người đàn ông đui mù mới
không biết việc gì đã xảy ra cho người người phụ nữ đã từng
gắn bó với họ. Lady first là vậy!.
**-Thể hiện lời phản kháng.
Tại sao có sự kháng cự? Do vì 9 nỗi khổ đeo bám. TUYET, nay
đọc là tuyết là từ tiêu cực. Nàng là người mạnh mẽ. ”đinh
khẩu bạch” sợ gì ai!. Bà muốn chuyển tải được các nỗi bất
hạnh của người phụ nữ Lạc Việt trong thế giới mà nàng đang
sống đến người cầm chịch quốc gia. Nói hoài, nói mãi, nói cho
đến khi câu chào, Anh khỏe không? Are you OK? Nói cho bỏ thói
CỘC, ĐỘC TÀI, GIA TRƯỞNG, CỬA
QUYỀN của bọn người đàn ông chịu ảnh hưởng văn hóa Hán tộc
khi ấy ắt sẽ hiện ra nét rạng rở trên môi mỗi thành viên trong
gia đình dân tộc Việt.
Khổ đầu tiên của người phụ nữ là nàng không may bị khiếm
khuyết ở vùng kín trong cơ thể mình. Phác họa cách điệu một
cánh hoa tuyết trông như một cọng rong rêu thật rơ nét, có nhánh, có
lá. Thế là đủ. Rong rêu là một hình ảnh tiêu cực khi con người
bị bỏ rơi. Khẩu ngữ Việt có câu than thân trách phận, “phận
bạc rong rêu”. Theo thời gian, từ hình ảnh “rêu” giông giống mấy
cộng “lông” trôi bềnh bồng. Biến nghĩa theo thời gian. Chính chữ
"hán" ở ô thứ hai có chữ bạch /白/ trong lời nói kết hợp với
“tuyết” chữ alphabet ở ô thứ nhất thành “bạch tuyết “. Trắng
như tuyết, nay mang nghĩa tiêu cực, biến sâu về cách dùng. Trắng
hếu!. Nickname “Bạch huê” xuất hiện. Ý đồ thứ hai đã thành công.
Bạch tuyết là gì ? Đó là nỗi đau đầu đời khó nói. Chỉ v́ ḿnh
thiếu mấy cái “cộng lông” nên hơi khác người ta!. Vì thuộc tính đội
"hán" các anh người đần ông nhà mình tin rằng “phụ nữ mà thiếu
rong rêu, xui đến chia lìa, ngóc cổ không lên!“. Ngoài ra,
Tuyết là một từ Việt cổ nay c̣n vết trong câu thơ của Lê Thánh Tông
thế kỷ 15.
Cắp cầm con Tuyết t́nh cờ đến
Bỏ nón chùi chân khặc khặc cười
(Hồng Đức Quốc Âm thi tập )
Tuyết đây là người ca kỹ xuất thân từ thanh lâu. Nàng không làm
“đĩ“, nàng chỉ đến để đàn và ca hát, hầu rượu giúp vui cho
các đại quan hay các nhà quyền quý giàu có mỗi khi họ có bè
bạn. Họ cần một người nữ có chút nhan sắc, chút “ chịu chơi”,
có chữ nghĩa để có thể thêm tay thơ trong việc xướng họa cùng
họ.
Thói quen xấu nhất của người biên khảo là coi mặt đặt tên. Hình
vẽ mình không nhìn kỹ, săm soi, vội vàng cho là bí ẩn, ngô
nghê, trừ trường hợp sau; trên chiếu bài chỉ có toàn quý bà,
gặp lúc vui quý bà nói cũng trây lắm. "Ai đó" thấy cộng rong
rêu vẽ sao mà cũng giông giống cái HOA của nhà mình, tủm tỉm
cười. !. ? Trên lá bài tại ô thứ hai có chữ bạch. Ghép đọc
liền “Bạch tuyết“. Theo thời gian biến thành “bạch huê”. Cái nhìn,
HUÊ đầy tiếu lâm, họ cùng cất tiếng cười. Có khi cả ba bốn thế hệ
lệch tuổi tác cùng trong chiếu bạc, cùng cười vang mà không thấy sự
dung tục. Thực tế nhiều anh Hiệu nhà ḿnh né hô trực diện L hay C
thế nhưng các MỆ tại Cố đô HUẾ thì chả chút ngại ngùng. Người
b́nh dân trong ba ngày tết, lòng mở rộng, tên tục/Nickname vừa
xuất hiện này được cộng đồng chấp nhận với một nụ cười!. Tuyết là
trong, là trắng. Bạch tuyết là trắng hếu. Thế nên có lời hô thai như
vầy:
-Tiếc thay cây mía ngọt lại sâu
Tiếc con gái tốt mà cái bím bầu không lông
(từ BS. Hồ Đắc Duy)
Hay chị Hiệu Hội An hát câu với sự tự tin khi rút thể bài
TUYET:
Của ni là của để dành
Có mà Thái tử cũng đành đứng xa!.
. .
…+. tùy …. không khí mà dài ngắn thanh tục ….
Do việc Chúa Nguyễn Phúc Chu rước Thích Đại Sán qua, một giai
tầng mới thành hình. Nhiều “anh có ăn học” bấy giờ do v́ trượt kỳ
thi HƯƠNG, họ phải dùng vốn chữ Tàu ít ỏi để làm kế mưu sinh. Họ
hành nghề bói toán, họ lấy tử vi, họ đoán số mệnh, giải mộng,
suy đoán theo tướng số Tàu, Nàng bị ám ảnh do v́ cho là người thủ
phạm mang lại cái xui xẻo cho gia đ́nh chồng. Người ǵ mà hể gặp là
xui thấy bà cố!. Thế nên, Tuyết còn có nghĩa là thanh minh để
giải tỏa nỗi oan khiên. Nàng than thở, (4*)
Đâu v́ thiếu sợi rong rêu,
Đời ḿnh rước lấy hiểm nghèo thế ư?
Thời chiến tranh, lính tráng về thành phố sợ đá “sân xi măng”
nằng nặc đòi đá sân cỏ mượt, cho hên. Trời đất!
III-2-2) Xây dựng tuyến thực tế thứ nhất*
(* Tức là tuyến III trong bài viết trước đây )
“Người Phụ Nữ Bất Hạnh”. Tuyến này có ǵ?
Tuyến dành cho những AI
thường nhỏ giọt nước mắt cam chịu“

1-Lá bài ẩn dụ đầu tiên là TUYET. Và thuộc
tính của nó th́ Bạn ta đă biết ở trên.
Đa phần người Việt bình dân hiện nay hiểu đây là lá bài "BẠCH
HUÊ".
"Bạch Huê chỉ đại nạn thứ nhất (đầu đời) trong mười đại nạn của người
phụ nữ Đại Việt thời ấy. Trong tuyến người phụ nữ bất hạnh thì Tuyết là
người phụ nữ bất hạnh đầu tiên. Do nàng có chút khuyết tật v́ thiếu mấy
cộng lông dưới rún. Người Việt, cánh đàn ông có ăn học nay lậm văn hóa
"hán" cũng khá nhiều. Văn hóa này dạy người " ĐẦN ÔNG " phải săm
soi trong háng của họ trước khi lấy làm vợ. Phải có rong rêu, nếu
không có Rong rêu là mình và gia đình rước sự xui xẻo. Phẩm chất
của “nàng” như thế nào Bạn ta đã biết ở phần trên, phần mổ xẻ một lá
bài mẫu, lá bài Tuyết, nay tôi xin không nhắc lại
2-Lá bài thứ hai, tên ID là HAI. Nickname là BÀNH HAI, BÁNH
HAI
(5).
Tiếng Quảng Nam Bành Hai. Bành có nghiã là gì? Bành là động
từ có nghĩa là banh ra, là tách xa ra. Bành hai là tách làm
hai riêng biệt. Người chơi bài ngày nay thường đọc là “bánh”. Âm Bánh
có lẽ do trông mặt mà bắt hình dong. Ở đây là một khổ nạn, tiêu
cực. Xin gọi đúng tên là Bành Hai. Đó là sự chia lìa. Nguyên do là
có sự bàn ra tán vào của những người xấu miệng. Người này đã làm
hỏng cuộc hôn nhân lứa đôi của họ. Sâu xa nhất là từ “mụ âm ầm”. Mụ
ẦM phán, xung khắc tuổi tác “dần thân tị hợi”, “th́n tuất sửu mùi” … v. v.
…khiến thân nhân bên nhà chồng quợn. Họ khổ.
Tất cả cũng vì luật Cam chịu và từ văn hóa Tàu mà ra.
3-Lá bài thứ ba, Tên ID là Ba. Nickname là BÀNH BA hay c̣n gọi là BÁNH
BA.
Một người đàn ông có hai người đàn bà.
Bành Ba, hoặc Bánh Ba là đại nạn thứ ba. Hôn nhân như một miếng
bánh cho người đàn ông ham hố. Hạnh phúc lứa đôi nay buộc người
phụ nữ phải chia sẻ cho người thứ ba. Hoặc có trường hợp người phụ nữ cam
chịu làm lẻ. "Nỗi lòng ai có qua cầu mới hay, Kiều". Một xã
hội theo Tàu thuở ấy vẫn còn nhìn người phụ nữ một cách khắc
nghiệt. Khi người phụ nữ là góa phụ tuy còn rất trẻ, có khi
đầy sức sống, đẹp gái vậy mà nàng cũng khó mà lập gia đình
với một người con trai chưa vợ. Cô đơn, cô thế, mưa lâu thấm đất,
các ông nội Quan Bờm và đám Đỏ mỏ nhào vô giăng bẫy.
Bà Góa ! (5)
4-Lá bài thứ tư, Đại nạn thứ tư, tên ID là VOI,
Nickname DÁI
VOI
hay TỨ TƯỢNG.
Đây là lá bài thứ tư, lá bài chuyển hướng. Một biến cố trong đời
người phụ nữ. Dái voi là ǵ? Một là, Dái nghĩa đen là ǵ th́ Bạn ta
đă biết. Có chồng “dái voi” biết than thở cùng ai trong cái xã hội
khép kín ấy. Dễ ǵ nhả ra khi đêm về. Hành hạ nàng khi hắn muốn, cho
dù nàng có chịu hay không. Hành vi đó được xem như là bạo hành, là
hiếp dâm. Luật lệ đâu đủ kín mà đề cập đến chuyện “ nhỏ” mà
không nhỏ chút nào. Hai là, Nàng là nạn nhân của đám vô lại, đám
“ngũ đụm”. Nickname Tứ tượng là bốn con voi. Bốn con voi mà giày, mà
cày th́ còn ǵ vườn “Hoa liễu”. Nàng đă bị hiếp dâm tập thể. Bọn chúng
là con quan, bọn quỷ sứ, bọn côn đồ. Một đại nạn thảm khốc trong đời
người phụ nữ. Xem h́nh vẽ là Bạn Ta biết “mảnh vườn” của họ tan
hoang ra sao. Đây là lời than khóc và lên án nặng về xã hội do TỬ
điều hành. “Đinh khẩu bạch” rằng ông phải chịu
trách nhiệm.
5-Lá bài thứ năm, Đại nạn thứ năm, tên ID
là RÚN, Nickname là NĂM RÚN.
Lúc này đây, tuyến đã chuyển sang cung bậc nặng hơn. Đời người
phụ nữ trở nên nghiệt ngã hơn. Sau khi bị đám TỨ TƯỢNG hiếp, nàng
phải làm nghề bán thân nuôi miệng, tự mưu sinh. Là đứa con hiếu
thảo, nàng biết mẹ cha ḿnh sẽ rất buồn khi bắt gặp tại chốn lầu xanh.
Tại các làng quê thường có những cảnh gia đình mất con gái, cha
mẹ không biết con ḿnh đă đi đâu, tự nhiên mất tích. Họ nằm trong đám
người phụ nữ đã bỏ xứ, bỏ gia đ́nh, bỏ cha mẹ, bỏ anh chị em mà ra
đi. Nàng coi như mình đã chết!. Gạt lệ. Người từ mẫu, người
cha già thấy con lâu về lập bàn thờ nhang khói tiếc thương.
Cùng là phận người, nay mang thân làm đĩ, tối ngày phơi rún cho đàn
ông sờ sờ nắn nắn v. v. . . và v. v. . . . Cảm thương. Một xã hội của
những người người đàn ông điếm đàng!.
“Đinh khẩu bạch” rằng ông phải chịu trách nhiệm.
Bạn ta có biết trong đời sống của người phụ nữ Lạc Việt có một
âm lạnh người?, _âmTIỀN.
6-Lá bài thứ sáu, Đại nạn thứ sáu, tên ID là 6 TIỀN,
Nickname là
SÁU TIỀN.
Nàng quá nghèo. Mồ côi từ tấm bé, không người nương tựa, không ai
giúp đỡ lúc khốn cùng. Bán sức lao động tự thân là chính vậy mà, cũng
không tự nuôi nổi bản thân. Khi có người đàn ông nào đó
thương ḿnh, họ cũng không đủ tiền để nộp cheo cho làng,
một cái “ chuồng” để qua đêm cùng chồng cũng không.
7-Lá bài thứ bảy, Đại nạn thứ bảy, tên ID
là LIỄU, Nickname là BẢY
LIỄU, hay THẤT LIỄU.
Bảy là thứ bậc tiếp sau bậc sáu. Bảy là số đếm.
Thất cũng là bảy, đó là từ Hán Việt. Thế nhưng thất cũng là mất.
Nỗi khổ thứ bảy là thất liễu. Thất liễu là mất cái ngàn vàng. Nàng bị
"vùi hoa dập liễu” do hiện tượng áp bức từ một cái xã hội nhếch
nhác ấy. Người phụ nữ bị đàn ông có chức có quyền hăm hiếp, hay v́ lư
do nào đó khiến họ tiêu đời trinh nữ. Nàng hết cửa để có thể tự
chọn cho mình một tấm chồng tử tế, theo như ước nguyện. H́nh vẽ
đã mô tả trực diện. Tả chân, khá dung tục.
Tuồng như h́nh vẽ cho thấy có hai người đàn ông đang xâu xé một người
phụ nữ có nhan sắc?
LIỄU là Người đẹp khó giữ mình trong cái xã hội do TỬ cầm
đầu. Nàng đã bị đám quan lại bên này và đám bọn du côn bên kia
dày vò, rơi vào đám nào cũng chết!.
Người xưa dùng từ THẤT LIỄU, gợi cho ta tình huống tình cảnh
người con gái sinh trong một gia đình nghèo. Nàng là người có
trách nhiệm, có lương tri nay là lúc nàng phải hy sinh
cho các em
còn nhỏ dại. “Bán trinh vì chút gia đình. Nỗi đau con chịu hiếu
mình con thay”. Cao thượng thay. Đầu óc nàng ṃng ṃng Bạn Ta xem
hình. Việc đời khó đoán. Thuộc tính là con KỲ LÂN tại ô
thứ tư của lá bài TUYẾT cho thấy hành vi này. Toàn tuyến này đều
có cùng phẩm chất của lá bài đầu tiên là vậy
8-Lá bài thứ tám, Đại nạn thứ tám, tên ID
là 8 TIỀN, Nickname là TÁM TIỀN.
Như đã đề cập bên trên, âm “Tiền” luôn là nỗi ám cho các cô gái sinh
ra trong gia đ́nh nghèo khó. Ách nạn quá nghèo lần thứ nhất là Sáu
tiền, nay là ách nạn thứ hai TÁM TIỀN. Nỗi khổ bậc tám. Mẹ cha nàng
v́ nghèo khó, mang con bán gả cho chỗ có tiền. Ngày xưa các anh " ĐẦN
ÔNG " thường sinh ra trong các gia đ́nh giàu có. " ĐẦN ÔNG " luôn là
mối lo cho cha mẹ anh. Cha mẹ muốn anh ta có một người vợ hiền thục,
các bà mẹ này tiếp cận với cha mẹ nàng sau giai đoạn quan sát. Mưa
lâu thấm đất, nhiều hứa hẹn và cha mẹ nàng ép gă cho nhà giàu để hy
vọng con ḿnh được sung sướng. Ngày ấy cha mẹ đặt đâu con ngồi đó. Nào
hay, khi ván đă đóng thuyền, nàng trở thành người đầy tớ cho nhà chồng,
dưới dạng vợ của một công tử nhà giàu. Tất cả đều do việc tiếp nhận
văn hóa Hán tộc mà ra. Nạn tảo hôn. Người phụ nữ cô thế cam đành
chịu chết một đời nếu như nàng không sinh cho đám nhà giàu ấy một
đứa con trai. Đội "hán" hoài không thấy nặng cái đầu
hay sao các cụ?
9-Lá bài thứ chín, Đại nạn thứ chín, tên ID là XE,
Nickname là
CHÍN XE hay CHÍN GHE (6)
XE có nghĩa là SE, từ se xuất hiện trong từ
se sắt. H́nh vẽ từ nền lá
bài 6 Tiền, giữa xâu có chiếc đũa siết chặt các đồng tiền lại với
nhau. Có hai trường hợp, một là, nàng là con gái lớn, cha mẹ ốm đau
không có chút tiền lo thuốc thang. Hai là, lấy chồng vạn đ̣, sống
trong khoang ghe, rày đây mai đó. Nàng quá đỗi cô đơn, không người tâm
sự hiểu ḿnh. Di dịch chỗ ở thường xuyên. Nàng bị tách rời khỏi bè bạn,
thân nhân trên bờ. Nỗi ḷng biết tỏ cùng ai.
“Lỡ khi trở gió tắt đèn,
Biết ai nhờ cậy khó khăn lúc này,
Mẹ già như chuối chín cây,
Khuya hôm đau yếu, Bến này khóc khan “
( hô thai, lá bài 9 GHE, hay 9 XE )
. . Nỗi khổ lớn nhất của đời người là không người chia sẻ tâm tư. Ai
lại không có lúc rối trí, bấn cùng, huống gì họ là người phụ nữ
vạn đ̣. Sống là chia sẻ tâm tư, phần chia sẻ này có nhu cầu gấp bội so
với các nhu cầu khác của loài người. Tiền
nhân ta đã xếp nó vào bậc khổ đau thứ chín là vậy.
10-Lá bài thứ mười. Đây là ác quỷ.
ÂM ẦM.
Riêng cõi âm. Như đă
tŕnh bày ở trên, không có lá bài thứ 10, chỉ có lá bài đặc biệt có dấu
đỏ. Đây chính lá bài tối cao điều khiển âm binh.
ẦM là tên ID, Nickname là ÂM ẦM.
Kẻ tai ác sinh ra từ văn hóa Tàu. Người Việt rước về và dung
dưỡng. Người thật mà phán về thế giới cơi âm. Xạo sự. Thực tế
đây là kẻ sống nhờ vào yếu tố tâm linh do mê tín. Thế giới ÂM ẦM hoạt
động sau cánh cửa màu đỏ của đền miếu hay của chùa chiền trong cánh
Phật Hán. Từ khi nhà sư Thích Đại Sán sang ta th́ sự mê tín dị đoan
càng tăng cao. Ngay cả Chúa Minh-Nguyễn Phúc Chu cũng bị lụy huống ǵ
người dân ít học hành. Chính Âm Ầm là kẻ gây ra sự khổ đau cho người
phụ nữ, từ hành vi coi tướng số, bói vận mệnh, dương sao hạn,
lấy tử vi.
Thế nhưng trong xã hội do TỬ cầm đầu,
TỬ có dấu đỏ là h́nh duy
nhất đủ toàn thân, chính ông là VUA, là người trực tiếp xử dụng
người có học là đám Quan Bờm. Chính ông xử dụng luôn đám côn
đồ thất học, du côn; ông cấp cho người cầm đầu bọn sai nha này
dấu đỏ, đó là BỌN ĐỎ MỎ. Chưa đủ, ông thò tay quản lý luôn “
quyền lực cõi âm “, tâm linh, tôn giáo. ÂM ẦM thực ra là người
của TỬ chứ chẳng ai khác !
III-2-3) Xây dựng tuyến thực tế thứ Hai
(* Tức là tuyến II trong bài trước đây)
-Tuyến "Bọn Đần ông" hay “Bọn sai nha, du côn hớn hở”

Toàn TUYẾN này là những người đàn ông có thuộc tính lười biếng.
Xưa nay kẻ làm biếng thường chọn con đường tay sai ngoại bang hay cho
các Quan Bờm. Con đường tiến thân lên dần, tội ác tăng dần. Mô
tả anh từ lúc là anh thiếu niên ăn cơm cha mẹ dần dà leo lên
thành là kẻ chỉ huy bọn đầu trâu mặt ngựa,
bọn làm sai nha đắc lực cho triều đình mục nát do TỬ cầm
chịch.
1-Lá bài ẩn dụ đầu tiên, ID là ĐƯỢNG,
Nickname NHỨT
NỌC, NHẤT NỌC,
NỌC ĐƯỢNG hay NỌC THƯỢC.
Tục danh là C.
ĐƯỢNG là gì? Đây là từ chỉ sự làm biếng “Thầy chạy”. Tục ngữ Quảng
Nam có câu “Đường đượng như chó liếm cối”. Đó là hình ảnh con chó
chìa cái lưng dài ṣng sọc dọc theo bên trong cối đá. Đầu chó gầm
vào đáy liếm, chân chó vắt trên miệng cối. Chó mong được chút chả
sống còn sót trong ngày giỗ chạp. Nhất là gì?
Nhất là số một. Trong tiếng Việt, nhất là từ được
dùng trong câu ao ước. Khẩu ngữ Quảng Nam có câu “Nhất mi rồi”.
Mi là số một. Nhất tṛ rồi ! c̣n có nghĩa là chú mầy được chăm sóc
kỹ. . Từ ID ấy sinh ra cái Nickname là NHẤT NỌC. Nọc là gì? Nọc là “cái cọc đàn ông“. Ta có
từ “Heo nọc”. Vậy anh Nhất Nọc chỉ sống nhờ vào cái Cọc của nó
ngoài ra chả tài cán chi. Tại Quảng Nam có câu chửi của người
trưởng thượng đứa con trai lười biếng trong nhà mình là câu ” Cái
thằng dài lưng mà làm biếng tổ cha! ”, hay câu nặng hơn, ”Tau
thấy mi không được cái chi hết, Mi được có mỗi cái con C thôi!”. “To đầu là dại, to dái là khôn “, đây là câu tục ngữ khôn dại
tại cái xứ chịu văn hóa Hán tộc. Anh to đầu chắc là óc anh
bự, anh khôn. Anh dại bởi anh đã để lộ cái khôn ra ngoài nên bị
“triệt“ ngay lập tức. Người Quân tử thường đoản mạng tại cái
xứ này, anh ngu anh không biết. Anh to dái, dái dấu sau cái
quần, không ai mà thấy trừ các phu nhân của các
Quan Bờm, khi họ “
ngựa“. “Q to không lo chi đói” là vậy. Câu cà rỡn,
nửa đùa nửa
thật. Từ đây từ Nickname NỌC THƯỢC xuất hiện. Thược là từ thu
gọn của cụm từ “dài thầm thược “, hay “dài thường thược”. Cái
khôn của bọn “to Dái” là cái khôn tàn bạo, mất lương tri. Vậy
là Toàn tuyến Đần Ông này ṭan là bọn mất dạy du côn. Phác họa
h́nh biểu trưng cho nhân vật này là “cái nớ “ của người đần ông.
Nay chọn làm vật biểu trưng cho toàn nhóm. Khi " Ai đó" thấy một
phần “Đầu gà, hột, hay cái Cọc hay toàn
thân nọc th́ hiểu hắn là ai và có những thuộc tính ǵ rồi.
2-Lá bài thứ hai, gian ác bậc hai, tên ID
là NGHÈO, Nickname là
NHÌ NGHÈO.
Nghèo không phải điều mà Tiền nhân ta mang ra bêu rếu. Người Xưa,
thương người như thể thương thân. Không xúc phạm người nghèo. Thế
nhưng, cái nghèo trong bộ bài ta này là do cái khí cốt làm biếng
của anh " ĐẦN ÔNG ". Vết ô nhục trong số 50 thằng con trai theo cha năm
xưa. Hình vẽ là “Nghèo” giơ xương bánh chè.
3-Lá bài thứ ba, gian ác bậc ba, tên ID
là GÀ,
Nickname BA GÀ.
BA là số đếm, là bậc. Thế nhưng “ba” trong Việt ngữ còn là một
prefix chỉ sự xấu xa. Ví dụ: ba Tàu là anh Tàu xấu xa. Ba hoa
là thằng người Hoa xấu xa (7). Phải là từ tích cực thế nhưng,
ba phải là từ tiêu cực. BA GÀ ắt là anh xấu xa. Anh này làm đâu
hỏng việc đó do bởi thoát thai từ khí cốt làm biếng của anh nọc.
Hình vẽ cái đầu của anh nhỏ xíu như cái đầu gà. Anh làm đâu
hỏng đó. Khẩu ngữ Quảng Nam “Đồ cái thằng Ba Gà “.
Câu này được dùng khi ta sai biểu ai làm một việc gì đó khá dễ mà
y làm hỏng việc.
4-Lá bài thứ tư, gian ác bậc tư, tên ID
là GIÓNG,
Nickname TỨ GIÓNG.
Lá bài thứ tư chuyển bậc
GIÓNG là nhóng. Do vì âm gi <==> nh. Tứ Nhóng là anh chuyên hóng
chuyện của thiên ha. Anh ngồi lê đôi mách. Quan Bờm dùng anh này
làm tai mẳt cho mình. Quan Bờm tỏ sự trung kiên với chế độ, lấy
điểm với cấp trên mà mình phục vụ thì thường họ dùng bọn này
để bắt bớ người có ý kiến chống lại chế độ. Anh sống bằng
nghề “ngậm máu phun người“, đưa người lương thiện vào vòng lao
lý. Bao nhiêu kẻ sĩ vì thiếu kinh nghiệm mà phải bỏ thân tại
chốn ngục tù từ bọn này. Hình vẽ là ”đôi gióng mây” láy
âm cho
Tên ID là GIÓNG. Từ h́nh ảnh công cụ để gánh gồng, mà nay cũng là
h́nh ảnh ẩn dụ cho công cụ Cùm Gông. Gióng /dóng gồm bốn giây mây…
5-Lá bài thứ năm, gian ác bậc năm, tên ID
là 8
GIÂY, Nickname là
NGŨ ĐỤN, hay NGŨ ĐỤM. (8)
Tại sao Tên ID là “8 GIÂY” mà Nickname là NGŨ ĐỤN? Đây là
lá bài tiếp theo Tứ Gióng. Do vì (4 gióng) X 2 = 8 giây, h́nh đồ họa
rất rơ. Tài hoa của Người sáng tạo là đã gợi ý để có được
một sự liên thông với đời sau. ĐỤM là gì ?
ĐỤN hay ĐỤM là tụm năm
tụm bảy, lập băng nhóm côn đồ. Đây là cánh tay nối dài của bọn Quan Bờm
“thất dọn” mà Bạn Ta sẽ gặp ở đoạn dưới. Hình vẽ hai h́nh “tứ
gióng” được chồng lên nhau khó thấy thế nên,
tiền nhân ta đã ghi tên ID là “8 GIÂY”= (4 giây của chiếc gióng x2)
như là một sự gợi ý qua h́nh.
6-Lá bài thứ sáu, gian ác bậc sáu, tên ID
là 6 HỘT,
Nickname là SÁU HỘT.
HỘT là gì ? Hột là rượu. Khẩu ngữ Quảng Nam “Cha mày mới sáng
mà đã có năm ba hột rồi!“. Đó là câu than thở của người vợ
hiền khi thấy chồng mình ghiền rượu.
Bà đành chịu trận và cất tiếng than thở với các con của
mình. 6 HỘT là anh say sưa
suốt. Anh rất dễ bị bọn quan bờm chiêu dụ làm tay sai cho chúng. Cấp
chút ít tiền cho bọn ngũ đụm để chúng chè chén cùng nhau. Tin tức
từ bọn đó mang về
7-Lá bài thứ bảy, gian ác bậc bảy, tên ID là SƯA.
Nickname là BẢY SƯA.
SƯA là gì? Khẩu ngữ Quảng Nam sưa hay thưa cùng nghĩa, ví dụ rào
thưa. Sưa là THƯA, là không kín. Anh là kẻ là hời hợt,
dễ tin
điều quan hứa xạo. Do vì khí cốt của tuyến này là làm biếng,
bụng dạ thưa rích, tức là sống bừa bãi. Khẩu ngữ Quảng Nam,
”chồng con chi mà thưa như cái rổ rách, thưa rích” Có nghĩa là Vợ con
thì chả lo, làm được bao nhiêu tiền là đổ vào các buổi nhậu cùng với
đám ngũ đụm và quan trên, việc nhà khoán trắng
cho vợ con.
8-Lá bài thứ tám, gian ác bậc tám, tên ID là GIẦY.
Nickname là TÁM GIẦY.
Giầy hay dầy, dày cùng nghĩa. Có hai ư. Một là, Dầy hiểu như trong
từ dày mỏng. Tiền bạc khó khăn với vợ con, nhưng dùng cho băng đảng, lót
ổ thăng quan tiến chức th́ giỏi. Cũng có khi ngữ cảnh là trong lá
bài là đám đầu trâu mặt ngựa này đông nghẹt, đáng sợ cho xã
hội mà mình, cánh nữ, đang sống. Hai là, giầy là đạp lên trên. Ví du
“giày xéo”. Đám này đạp lên đồng bào ḿnh mà đi, bất chấp sự khổ đau
của họ. Đám này quan bờm cần là ra tay tém dẹp, đàn áp đồng bào ḿnh
không nương tay. Thế nên tội ác ở mức tám.
9-Lá bài thứ chín, gian ác bậc chín, tên ID là GỐI, Nickname
là CHÍN GỐI.
CHÍN là bậc. Thế nhưng chín cũng có một nghĩa khác như trong từ
“chín sống”. GỐI là danh từ chỉ chiếc gối nhưng nghĩa bóng
là ước mơ. Anh ở trong tuyến " ĐẦN ÔNG " thế nên là anh làm biếng.
Anh làm biếng nhưng ước mơ rằng ḿnh sẽ có ngày được tin dùng, được chỉ
huy bọn vô lại, lên chức cao hơn, chức MỎ, đỏ mỏ. Tục ngữ có câu “,
Không sợ kẻ tiểu nhân, chỉ sợ kẻ tân tòng”. Thông thường khi kẻ
muốn “ phấn đấu“ để gia nhập sâu vào hệ thống thường lập công bằng một
hành vi ǵ đó có thể là bỉ ổi bất chấp đạo lý, hại người. Ngoài
ra 9 GỐI c̣n có nghĩa khác. Gối nghĩa bóng là ước mơ. Chín gối
có khi là kẻ ước mơ chăn gối với người phụ nữ mà chính họ
không ưa y. Chính vì vậy mà y tìm cách tiếp cận bằng dụ dỗ,
hăm dọa hay hãm hiếp, không ăn được thì chỉ cho quan anh. Lá bài
TỨ TƯỢNG, hay DÁI VOI, trong tuyến người phụ nữ bất hạnh là
nỗi khổ thứ tư khi bị bọn quan lại hay đám sai nha này hãm
hiếp. Rơ ràng người phụ nữ có chút sắc trong cái xă hội đó thường khó
giữ “liễu”. Thất liễu là một đại nạn trong tuyến người phụ
nữ bất hạnh.
10-Lá bài thứ mười, gian ác bậc mười,
tên ID là MỎ, Nickname là ĐỎ MỎ.
Anh vô lại, cầm đầu đám đần ông này. Đồ họa vẽ anh có khí cổt là anh “ba
gà”, có đế là đám “ngũ đụm”, do có “dấu đỏ” đóng ngay miệng, cộng với sự
du côn vốn có, anh là đại họa của xã hội. Xã hội nào cũng vậy, khi
thằng chúa trùm du côn vô học mà có “dấu đỏ”, tức giấy chứng nhận
chính thức của nhà cầm quyền lận lưng là lúc đồng bào lắm tai ương.
Anh này có quyền sinh sát, dân khổ như chó. Đồ họa vẽ anh Đỏ mỏ đi lên
từ cốt Ba Gà, và từ các chức cầm đầu đám du côn gọi là ngũ đụm, nay là
anh có miệng ăn miệng nói. (9)
III-2-4) Xây dựng tuyến thực tế thứ Ba
Tuyến "Quan Bờm", bọn có ăn học chữ Hán.
Toàn TUYẾN này là những người đàn ông có được mẹ cha cho ăn học.
Nhưng học để cốt ra làm quan. Chữ nghĩa là cần câu cơm duy
nhất. Ngoài chữ ra, anh không có một nghề tay trái nào khác. Anh
chọn đường khoa bảng làm kế sinh nhai, độc đạo. Xưa nay một khi
kẻ có ăn học mà đội Hán thì gây ra lắm tai ương cho dân lành.
Anh làm giàu nhanh chóng bằng thủ thuật
Quan Bờm do v́ tiếp cận
trí khôn Hán tộc. Con đường làm tay sai cho ngoại bang hay cho các
TỬ cướp thời cơ là điều khả dĩ. Con đường tiến thân lên dần
dần, thang tội ác tăng dần dần. Đồ họa mô tả anh từ lúc “CHÚ
HỌC TRÒ “ đội khăn đóng, sau lột khăn, thay mũ phường tuồng, che
QUẠT MO xấu xa do sợ bị đồng bào nhận diện. Từ TRÒ là anh
thiếu niên ăn cơm cha mẹ dần dà leo lên thành là kẻ chỉ huy bọn
đầu trâu mặt ngựa, bọn làm sai nha đắc lực cho triều đình mục
nát do TỬ cầm chịch. Tài năng chính của toàn tuyến là “ thủ
đoạn đục khoét. Hốt của người, đạp lên nỗi đau của đồng loại mà làm
giàu "

Các đường đi nước bước này được phác họa một cách cụ thể để
mọi người cùng nh́n ra sự thật. Hãy
nhìn rõ chân dung của bọn người đã cai trị mình!.
Các hình vẽ trên lá bài làm thoát ra cái ư “cái dị dạng của người
có ăn học ở Đàng Ngoài” một cách cụ thể hơn những gì mà bài
ca” Thằng Bờm có cái quạt mo” còn quá
kín kẻ (10). Bộ bài ta
đã chừa ra và không hề nhắc đến các nhân vật có học đáng
kính trọng như là tướng lãnh, nhà nho, thầy thuốc, thầy giáo
và những kẻ sĩ, người ở ẩn và người
lao động chân chính.

TUYET dùng chữ Hán để bày tỏ sự phẫn nộ. ẦM dùng chữ Hán
như là loại bùa chú. Và TỬ dùng chữ
"hán" như là công cụ để giữ chặt ngai vàng. Trong hình vẽ tiền
nhân ta kín đáo ghi chữ dụng [用] một cách lờ mờ. Thế nhưng
trong đó cũng có “mầm” của chữ
súy [甩] với cái đuôi cách điệu, cố ý không khi
mà dụng có nghĩa là mang ra mà dùng và súy là “ vứt đi “*
(11)
Nay Chúng ta lần lượt đi vào chi tiết từng tên nhân vật
1- lá bài thứ nhất, tội đồ bậc nhất, ID
là TRÒ,
Nickname là NHẤT TRÒ.
Đây là lá bài đầu tiên của tuyến Quan Bờm. Ý nghĩa, Mẹ
Cha lo cho
anh con trai trong gia đình được ưu tiên đi học, con gái ở tuyến
sau. Anh c̣n rất ngây thơ thế nhưng, "hán" đă tṛng lên đầu anh. Lúc
này đây cái quạt mo chưa úp lên mặt. Nhận diện, Tṛ ăn mặc nghiêm
túc, đầu đội khăn đóng, nét mặt hồn nhiên, vui. Tại ô thứ hai,
chữ nhất [一], được cố tình làm đế cho chữ thập [十] ngã nghiêng
bên trên. Mơ hồ là chữ sĩ [ 士], chao đảo. Điều này đã là điều
xác quyết niềm tin, cho dù chú học trò này có học cho đến
sói đầu đi đâu chăng nữa th́ kiến văn thu thập của anh ta cũng
không hơn cái hiểu biết của một anh “nông dân”. Một chữ "hán"
khá rõ nét là Điền Kiến. “điền” 田 / 佃 & kiến 見”. Từ mang nghiã
miệt thị quá rõ ràng. Người sáng tạo đã lược bỏ bộ nhân
đứng trong chữ điền thứ nhất 佃 cốt làm rơ chữ điền thứ hai [田],
lấy âm “điền”, có khi hiểu xa là “cục đất “.
”
Ḥn đất mà biết nói năng
Th́ thầy địa lư hàm răng chẳng c̣n”(12).
Do vì các nhân vật trong
toàn tuyến đi sau anh Trò thế nên, các Quan Bờm đều rất DỐT. Do
vì kiến văn của một anh có cái đầu là “cục đất”
2-Lá bài thứ hai, gian ác bậc hai, ID
là ĐẤU,
Nickname là NHÌ BÍ.
ĐẤU là tên một v́ sao h́nh cái đấu đong, đựng rượu. Thấy đó mà không sao
dùng được việc ǵ. Anh nghĩ nay mình đã được học “ba chữ thánh hiền“
nhưng nếu mình không tham chánh thì việc học sẽ vô ích.
Học để làm ǵ? Học có phải là cái “ cần câu cơm”. Anh “Bí” rị. Mặt anh
nay đã có cái cái quạt mo trùm lên. Nhanh quá!
Nét lưu manh và hắc ám của một Quan Bờm tương lai đã bắt đầu
lộ diện.
3-Lá bài thứ ba, gian ác bậc ba, ID
là QUĂN,
Nickname là TAM QUĂN.
QUĂN là xoắn vào. Xoắn là ôm chặt lấy. Trên đầu anh đội Hán ở giai
đoạn ba này là nay văn hóa "hán" đang là kim chỉ nam trong cuộc
sống của anh. Học chỉ để ra làm quan. Anh có thể là một anh Tập ấm.
Con quan th́ lại làm quan. Ô thứ tư là cơn trốt. Nhanh lên! Cố mà
nối gót theo cha. “Hạnh phúc thay cho dân tộc này khi có con các quan
nay được tiếp tục làm quan để phục vụ đất nước!” (sic)
4-Lá bài thứ tư, gian ác bậc bốn, ID
là HƯƠNG, Nickname là TƯ
HƯƠNG, TỨ CẲNG.
Anh học trò đến giai đoạn này, nay phải quyết định “ba chân bốn
cẳng”/ Tứ Cẳng, Mau lên, lẹ lên. Khẩu ngữ đất Quảng Nam câu có “ba
chân bốn cẳng”, có nghĩa là làm lẹ lên, mau mau lên, trễ rồi. Anh phải nỗ
lực cho kỳ thi Hương. Hình vẽ ở ô thứ tư là trường thi Hương ngày
xưa. Một khi có cái bằng cử nhân lận lưng, làm quan đời đời giàu có,
cả giòng họ anh nhờ.
5-Lá bài thứ năm, gian ác bậc
năm, ID là TRỢT, Nickname là NGŨ TRỢT, còn gọi là “NGỦ
TRƯA”. Đôi khi còn gọi “TRÁN TRỢT”
NGỦ TRƯA là ngủ dậy trễ. Khẩu ngữ Quảng Nam là “trưa trật”,
"trưa trợt“, "trưa quang" là đã quá trễ rồi. Anh được bổ nhiệm về văn
phòng quan anh. Vai trò của anh là Quan sai vặt. Rảnh việc, anh chỉ
ăn và ngủ thế nên gọi anh là Quan ăn, Quan ngủ. Anh thường thực
hiện vai tṛ môi giới giữa Quan và dân oan. Có anh, quan anh còn tự
biện minh, còn có chỗ để đổ thừa cho thuộc cấp nếu như việc ăn
bẩn bị đổ bể. Từ đây, anh quan sát việc làm của quan anh. Được
ngồi vào chỗ có ăn. C̣n xa. Ngoài ra anh còn có tên
Nickname “TRÁN
TRỢT”. Trong trường hợp này, từ TRÁN TRỢT mang nghĩa tíêu cực. Từ “trán trợt” dùng để chỉ người đàn ông “thông minh” và lắm
thủ đoạn, mưu mô, dân cần đề phòng. Tại ô thứ tư có trời mây, sao
v. v. …, chỉ công việc chính của anh là xem thiên văn, bốc quẻ, coi
ngày tốt xấu, định giờ xuất hành,
ngày khởi việc cho quan anh.
6-Lá bài thứ sáu, gian ác bậc
sáu, ID là XƠ, Nickname là “LỤC RẾ”, LỤC TRẠNG.
Tại sao anh là XƠ? Xơ là chai mặt. Bạn Ta nhìn người xưa vẽ trên
đầu anh có cái Rế. Rế ở quê chúng tôi đan bằng tre là cái gá
để nồi niêu lên trên. Các dụng cụ nhà bếp đan bằng tre tại quê
tôi là rổ rế. Rế là cái đế đỡ nối cơm, nồi cá kho. Sáu
là lục. Thế nhưng tại đây số đếm lại trở thành một
động từ “Lục”, như trong nghĩa của từ lục soát, lục lọi. Rế
và Chạn cùng là dụng cụ trong xó bếp. Anh từ đó có tên là
“Lục Chạn”. Do vì âm” ch <=>tr “ nên tên anh biến thành Lục Trạng.
Quan Bờm nay với kiến thức “điền kiến“, sức hiểu biết của một
anh nông dân, là cái thấy của một cục đất thế nên cho dù anh lận cái cử nhân
hay cái tiến sĩ, anh cũng chỉ là kẻ giỏi nói phét, nói trạng là
giỏi mà thôi. Anh nay được bố trí gần quan anh, tại ô thứ tư
hình vẽ đầu hai lá cờ tại công đường,
nơi đây anh nằm trong ban tham mưu cho quan anh Thất Dọn.
7-Lá bài thứ bảy, gian ác bậc
bảy, tên ID là DỌN*, Nickname là THẤT NHỌN.
Tại sao lại là DỌN ? Nguyên do là dân vùng Bình Trị Thiên âm “d"
biến thành âm "nh”. Họ nói “cái thằng do dỏ“ thay cho “cái
thằng nho nhỏ”. Nay anh chính thức lên ngồi tại công đường. Anh là
quan xử án. Bạn Ta xem tại Ô thứ tư, có hình hai lá cờ bắt chéo.
THẤT NHỌN là viên quan bẻ cong công lý. Quan Bờm này không cho
người dân được nói lời minh oan, biện hộ hay phản biện. ”Miệng
nhà quan có gang có thép”. Hàm hồ. Quan buộc tội người bằng
sự ngụy tạo hay bằng các đòn tra tấn chết người, Quan xóa tội
tra tấn nạn nhân đến chết mà đàn em gây ra bằng các biên bản ngụy
tạo. Nạn nhân tự treo cổ chết trong phòng giam. Tránh đòn đau,
nạn nhân đành phải tự nhận tội, lúc này quan nháy mắt để Quan
Bờm tay em là “NGŨ TRỢT “ gợi ý cho thân nhân nạn nhân phải
biết cửa sau ở đâu mà lo đút lót, hòng cứu thân nhân mình.
Trong ngôn ngữ mắng chửi Dân Quảng Nam có khẩu ngữ là “Đồ con
ḍn!”. Tiếng chửi này khá nặng. Từ miệt thị nặng hơn kêu quan
chức bằng Thằng. Đó là một phản ứng của cha mẹ ngay khi đứa bé
tỏ vẻ hỗn hào, căi lại với kẻ bề trên. Nay, dân lành gọi
anh là Quan
Ḍn, anh là viên quan mất dạy khi ăn nói hỗn hào với đồng bào
mình khi anh ngồi xử án hay thi hành lệnh cưỡng chế với dân lành.
8-Lá bài thứ tám, gian ác bậc tám, ID là BỒNG,
Nickname
là BÁT BỒNG.
Bồng là ôm vào lòng. Quan Bờm ở cấp thứ tám. Bát Bồng là
viên quan tham vơ vét đến tận cái lư hương của người dân oan vô tội.
Tại ô thứ tư có vẽ hình cái lư hương. Hễ quan vét đến cái lư để thờ
cha mẹ của người dân, là quan biết người dân này không còn gì
quý trong nhà để “chung chi“ thêm. Đóng hồ sơ.
Kết thúc vụ án.
9-Lá bài thứ chín, gian ác bậc chín, ID là THẦY,
Nickname là CỬU THẦY hay THẦY CHÙA.
Tại sao gọi là Thầy? Một là, Anh là Quan Bờm nay đã về hưu sau
khi ở lâu trong ngành. Anh lưu manh đến bậc Thầy (master). Thầy (master)
là người đă từng là quan bờm cấp lớn. Anh đã rất rành các trò bỉ
ổi, giỏi hạch sách. Nay anh làm mai mối hướng dẫn cách đưa hối lộ cho
người cần ăn, cho người nhà nạn nhân. Anh dạy cách nhận hối lộ cho
các viên quan mới như Tư Hương, Ngũ (ngủ) Trưa, Ngũ Trợt, Lục
Trạng,. Các quan này được anh dẫn dắt thành quan “Thất Nhọn” mà
không bị trừng trị. Họ khéo che chở cho nhau. Hai là “Thầy”
/Thầy Chùa cũng thuộc vào đám ấy. Nhiều vị quan về hưu nay hay nói
chuyện Phật pháp. Trong màu áo cư sĩ, Quan THẦY giao du với
Thầy Chùa. Thế nhưng, trong BÀICH̉I, Cửu Thầy chính là nhà sư Thích
Đại Sán, hay đám Thầy Chùa người Việt tại THÀNH PHỐ Hội An sầm
uất nhất của Đàng Trong vào thời ấy. Đừng ai nghĩ rằng anh ta sám
hối. Lần này anh a thần phù dịch kinh sách Phật giáo bậy bạ do Tàu
ngụy tạo. Anh thổi luồng gió độc vào Phật giáo Đại Việt nhập thế
vốn có từ thời Lý Trần mà anh vốn không mấy am hiểu. Tội ác hủy
diệt văn hóa giống ṇi để lại di hại lớn gấp nhiều lần so với lúc anh
làm Quan Bờm, lúc anh áp bức người.
Anh này là đối tượng khiến Nàng TUYẾT phải lên tiếng. Dưới
mắt nàng, chính đám “Thầy Chùa" này chứ không ai khác đã “phá
nát quốc gia” này. Họ phá gia phong, phong tục tập tính tốt của
dân tộc này. Quan Bờm từ bậc tám trở xuống chỉ ăn về của cải
của dân, cá nhân lãnh đạọ. Thầy chùa chỉ biết chữ Hán lờ mờ.
Anh thường mỉa mai "Nôm na cha mách qué", hay thường chê bai phong
tục Việt và cách hành xử của người Việt trong việc thực hiện
nghi thức cúng kiến (13). Thầy chùa nay chính là người phá nát
quốc gia ta từ cội nguồn. . Đã để lại sự di hại cho nhiều đời
sau. Anh nhờ có ăn học chữ Hán, đọc sách Tàu nên anh dễ dàng kết
cấu với người Tàu. Tàu vốn gian ác ở bậc Thầy ( master ) đối
với dân tộc này. Chính vì vậy mà tên ID TỬ,
chúa Minh xuất hiện (14).
10-Lá bài thứ mười, gian ác bậcTỐI CAO, ID
là TỬ, Nickname là THÁI TỬ ( xin xem h́nh TỬ
ở cuối bài )
TỬ là ǵ ? Tử trong ngữ cảnh của bộ bài ta là
Thái Tử, tức là kẻ sắp lên
cầm quyền khi vua cha chết. Tử cũng c̣n có nghĩa là người đáng kính,
là
người có quyền hành thực tế tối cao trong đế chế của họ. Trong bộ bài ta,
Tử chính là người điều hành cái “ nội các “ của ông gồm có bọn
Quan
Bờm
và bè lũ sai nha. Vào thời điểm đó th́ Chúa Minh Nguyễn Phúc Chu là
nhân vật quyền uy to nhất, ông là Chúa, vậy Tử là chính ông. ( 15)
Người Xưa đă phẫn nộ về
cách hành xử và Đội Hán thái quá của Chúa
Minh Nguyễn Phúc Chu. Chúa đă ban chỉ dụ: "Nước ta phép tắc dân t́nh vốn
bị khiếm khuyết, nay được lăo ḥa thượng v́ chúng ta mà lấy lễ pháp của
Trung Hoa chỉ dạy, nay đem khắc trước phủ để văn vơ bá quan theo”. Rơ
ràng Người Xưa muốn nhắc cho ông rằng “cách ông hơn 700 năm Lý Thường
Kiệt viết “ tiệt nhiên phân định tại thiên thư“ NQSH. Gần hơn, chỉ
cách ông chừng 300 năm, Nguyễn Trãi tuyên bố trước quốc dân qua
Bình Ngô Đại Cáo: “Như nước Đại Việt ta từ trước,
vốn xưng nền văn
hiến đă lâu, Nước non bờ cơi đă chia, Phong tục Bắc Nam cũng khác; Từ
Triệu, Đinh, Lư, Trần bao đời xây nền độc lập; Cùng Hán, Đường... ” NTT
dịch. Như thế đám quan văn trong triều đình của ông học
hành chữ Hán đề làm gì? Học để làm tay sai và vòng tay cúi đầu
trước nhà Thanh, trước người Hán sao? Lúc này dưới tay ông có danh
tướng Nguyễn Hữu Cảnh phụ giúp việc binh, nên ông được tiếng.
Trách gì nàng TUYẾT, "Bạch Huê", không đứng lên cảnh cáo ông. Và
họ đă hài tội đám rước THẦY CHÙA Tàu về và phát triển tại Đàng Trong.
Ông không hề hay biết rằng đă có một thứ đạo Bụt nhập thế đời Lư Trần
đưa lời thề mặc định hộ quốc, hộ pháp,
hộ gia ( 16).


IV- Kết luận
"GOOD MORNING!" đă tạo ra Bộ Bài Tây,
"Nị Xực Phàn?" đă tạo ra bộ Bài Tàu Mă
Điếu và Nan đề “Anh khỏe không?”, Anh "ỔN" không?, Are you OK?
đă tạo ra bộ Bài Ta. Vào lúc này đây, Người Việt đã có số dân
gần 100 triệu. Có đến 4 triệu Cánh Chim Việt xa xứ ngày ngày
đậu CÀNH NAM trông về tổ quốc ḿnh lòng rất đỗi ngậm ngùi. Cho dù nay Họ
đang định cư đâu đó tại các quốc gia văn minh nhất nhân loại, thế
nhưng, bài toán "Are you OK?" vẫn luôn làm cho ḷng họ buồn phiền.
Bất ổn từ đâu ra? Một là, hướng tấn công từ bên ngoài, kẻ thù phương
Bắc trăm phương ngàn kế. Dân tộc họ trước sau một ḷng đều muốn nuốt dân
tộc mà họ gọi xách mé là bọn Man, bọn Mán. Trong sách của nhà sư
Thích Đại Sán cũng viết như thế. Không nuốt được bằng các cuộc chiến
tranh tiêu hao, bằng giải pháp lấy thịt đè người th́ họ vẫn c̣n vô
số các thủ đoạn khác học từ tiền nhân
của họ. Hai là, Họ tấn công vào
ngôn ngữ nguồn, tấn công trên chữ viết của người VIỆT. Chữ Hán đă trói
trí thức Việt Nam vào "hán". Họ đang lấn từng tấc đất trong cuộc
chiến quyền lực mềm. Ba là, truyên truyền bằng sự rỉ vào tai người đàn
bà cơ khổ qua miệng các ông thầy bói. Họ là ông chủ tiệm thuốc có vợ
Việt, là các anh ít học hay là bọn quan lại Đội Hán, là ông thầy chùa
đồng bóng. Họ cho chữ Nôm là “nôm na cha mách qué”.
Tiền nhân ta không
vừa, đã mỉa mai bằng thứ chữ Hán trên mỗi lá bài như Bạn Ta đă
thấy. Luật Cam Chịu của Nho gia với lời dạy “Thuận trời th́ sống, nghịch trời th́ chết”, “luật tam ṭng” đă làm hèn đi dân tộc này, các
luật trên đă giữ người phụ nữ trong nhà. Trong sách
Hải Ngoại Kư
Sự, Thích Đại Sán có chê sự hồn nhiên và gần gủi lứa đôi trong đời
sống hằng ngày của người VIỆT. Sự xuất hiện lá bài
THẦY có tên Nickname
là THẦY CHÙA và lá bài ÂM ẦM là một minh chứng cho việc tròng Hán một
cách lâu dài này. Nay nhìn mỗi lá bài, chúng ta tự hỏi còn
những lời dạy khôn dại nào nữa hay không?
Lẽ nào chỉ có ngần này!.
“Nghĩ đến nhau là đă thấy nhau”. Tiền nhân ta đă cho tên ID.
Nickname từ đó mà sinh ra. Từ Nickname, dung tục, nảy nở độ sâu, thế hệ
sau lần ra lời dạy khôn dại ngày càng sâu. Ngôn từ mẹ đẻ luôn có sức
sống, trong ḷng chính dân tộc ḿnh, ngày càng đa dạng hơn,
từ đó “sự ngộ ra” cũng cao hơn.
Nay xă hội đă đổi thay. Thuộc tính quư của dân tộc đă thay đổi kể từ sau
khi Gia Long (17) cầm quyền. Dân lú dần và đất nước này bị nô lệ lần nữa.
Có khi vong quốc không chừng ở ngay trước cửa nhà trong nửa đầu thế kỷ
này!. Có nhiều yếu tố khác phát sinh làm từ “
ỔN “ ngày càng trở nên
phức tạp và cần phải được bổ sung thường xuyên. Trước mắt, người góp
một tay, v́ thế hệ tuổi TEEN VN trong thế kỷ 21 này.
Học theo Tiền nhân
ta, bước một, là kể tội ác của người cầm đầu TỬ, đội Hán, vọng Hán một
cách không khoan nhượng.
Bước hai, là nêu ra các bước thực tế làm
triệt tiêu 20 nhân vật vốn đã tồn tại lâu nay trong xã hội
Việt, khiến cho dân tộc này mãi mãi không sao thoát Hán.
Bước ba
là triệt hạ thần nhân ngoại bang do Hán tộc bịa ra đang thờ trong
các đền chùa lăng miếu Việt Nam (18).
Đến chùa Phật Hán là gặp ngay
Già Lam Bồ Tát. Là người VIỆT, chúng ta hiểu họ đă gởi Quan Công vào
chùa VIỆT, với lời dạy “ Thân tại Tào tâm tại Hán “,
" Hăy mau mau
lập bang hội để khống chế dân bản địa như anh em ta đă làm”. Lưu
Quan Trương, từ tay trắng lập nên nhà Hậu Hán. Vô duyên, vô lư và
cực gian ác! Lý ra đây là chỗ dành cho Thần nhân VIỆT. Cầm cây nhang,
khách khấn trước tượng thánh Đức Thánh Trần Hưng Đạo, người VIỆT
có khi c̣n nghĩ về, lúc thế giới này rên xiết dưới gót giày
quân Nguyên thì người Việt lại ba lần đánh tan quân xâm lược, cho
dù đất nước này nhỏ hơn nhiều về tài và nhân lực. Giúp nhau nhắc nhớ
lời di huấn của Người Xưa. “…Quân giặc cậy vào trường trận, ta cậy ở
đoản binh, đem đoản binh chống trường trận là việc thường trong binh
pháp…. Khi giặc tràn sang như gió như lửa th́ ta có thể chống cự được, thắng được nếu như trên dưới một ḷng. Nếu giặc dùng cách chiếm cứ dần
như tằm ăn dâu, không vơ vét của dân, không mong đánh được ngay th́ ḿnh
phải dùng tướng giỏi, tùy cơ mà ứng biến, trên dưới một ḷng, th́ mới có
thể chiến thắng được. Phải khoan sức dân làm kế rễ sâu gốc vững, ấy mới
là thượng sách, không có ǵ hơn được. ” THĐ. Việc Ngài lệnh cho con rễ
ḿnh là Phạm Ngũ Lăo phải diệt cho bằng được ác quỷ Phạm Nhan đội
lốt người năm xưa. Y chết rồi mà vẫn đeo bám sát hại người VIỆT.
Y bám đáy quần người phụ nữ LẠC VIỆT là điều cần được nhắc nhở luôn
miệng.
Bạn Ta nay đă theo hết ba bài viết về bộ bài ta của laiquangnam.
Nay xin đừng hiểu lầm thêm lần nữa rằng, bộ bài ta lập ra chỉ để
dành cho cánh phụ nữ và trẻ em
để mẹ con họ hú hí với nhau khi rãnh rỗi. Bộ bài ta do chính
tiền nhân sáng tác không hề vay mượn và sao chép của ai. Không
phải là bộ bài dùng để đánh bạc.
Nó nhắc nhớ nhân vật TUYET cất
lời dơng dạc: “Đinh khẩu bạch” [丁口 白] ; “Tôi nhân danh người đă trưởng
thành, tôi xin thưa cùng. . . Tử /Thái tử rằng nếu Ngài trị nước bằng cách dựa trên đám
Quan Bờm, chữ nghĩa
th́ dốt nát, kiến văn không hơn cục đất. Học chỉ để cốt ra làm quan mà
'Hốt’ của cải. Học để biết cách cấu kết với bọn côn đồ, vô học, lười
biếng, biến chúng thành bọn sai nha để đàn áp chồng con chúng tôi,
hăm
hiếp chúng tôi. Mặt khác TỬ c̣n dung dưỡng đám Thầy Chùa truyền bá Phật
Hán mọi nơi. Rằng xă hội của ngài hẳn phải bị diệt vong”.
Cao ngạo gác
ngoài tai, chúa Nguyễn ở Phương Nam đă tan ră sau gần hai trăm năm tồn
tại. Thế nhưng được người Tàu phía nam giúp đỡ, cháu con họ “ cướp được
nước“, quốc gia này tự ḿnh Hán hóa. Một ô nhục khác đè lên. Một lần
nữa, TUYẾT sẽ lại đứng lên. Bài khôn dại ở tầm cao này c̣n, là người
VIỆT phải tự biết xấu hổ. Lời dạy cho người VIỆT nay cũng chính là kinh
nghiệm sống của một sắc dân đang cố thoát "hán" mà chưa sao thoát nổi.
Nay thế giới đă bắt đầu thức tỉnh trước nạn Đại Hán đang biến tướng ở
một dạng thức khác. Chờ xem thế giới đổi thay. Lady First.
Are you OK ? OK sẽ là lời tự tin người VIỆT nhé.
Thân ái,
Laiquangnam
June 16, 2018
V ) Sách và link tham khảo
** Từ
Bàicḥi viết liền là thuật ngữ chỉ bộ bài ta trong tṛ chơi Bài
cḥi tại Nam Trung bộ. Bài Chòi viết rời là một dạng kịch nghệ
như bạn thấy trên Youtube. Sau hai bài đó, bài thứ ba này cho bạn
ta thấy phong cách sáng tạo của tiền nhân ra sao, từ đó mới đi
đến kết luận rằng các bộ bài Tàu trừ bộ bài Mã Điếu thời
Minh, các bộ bài mà chúng tôi đã nêu trong bài thứ nhất đều
hoàn toàn sao chép của người VIỆT chúng ta.
Xin Bạn ta đọc hai phần này trước nếu có thể để hiểu thêm được sự Tài
hoa của Tiền nhân ta:
BàiCḥi
1 @1-
http://www. art2all. net/tho/laiquangnam/baichoi/baichoi_disannhanloai/
lqn_baichoi_cobaidisannhanloai_baithunhat. htm
Bài chòi, Bài thứ nhất, Làm quen với bộ bàicḥi, BàiCḥi Thuận Quảng
của tiền nhân ta. Phần này nhằm giới thiệu cho Bạn Ta những gì
mà lớp trước và hiện nay hiểu biết về Bài cḥi. Hiện tượng
nay có quá nhiều bộ bài Tàu giông giống của ta. Do nay, Quyền
lực mềm là sức mạnh mọi quốc gia, điều này sẽ dẫn đến sự phủ
nhận sự sáng tạo của tiền nhân chúng ta nếu như chúng ta ngày
nay chậm tay. Bạn Ta đă kinh ngạc khi thấy bộ bài do Bình Định
vẽ lại tại link này ?
2 @2-
http://www. art2all. net/tho/laiquangnam/baichoi/baichoi_disannhanloai/
lqn_baichoi_cobaidisannhanloai_baithuhai. htm
Bài hai, BàiCḥi Thuận Quảng. Thủ pháp Thiết kế một cỗ bài. Bộ BÀI TÂY, Bộ
Bài TÀU, Bộ BÀI TA. Bài thứ hai Bạn ta làm quen với cách sáng tạo
một cỗ bài ăn tiền. Lần này nhằm giới thiệu cho Bạn Ta những gì
mà lớp trước và hiện nay quen lối biên khảo chỉ biết quy chiếu
Hán tộc làm cột trụ chân lư. Họ thiếu hiểu biết về cách thiết
kế một bộ bài trên thế giới này từ Tây sang Tàu. Thói quen quy
chiếu về những gì mà Tàu đă có mà không biết xuất phát điểm cũng
như thời gian xuất hiện như thể các bộ bài Tàu Kon P’ai và biến tướng
của nó trong cộng đồng hoa kiều ở các nước ĐNA chả hạn ; rồi từ đó
cho rằng bộ bài ta cũng có kết cấu Văn Vạn Sách và ba lá Bài
Yêu như họ. Đó là sự sai trái mà bấy lâu nay không ai lên
tiếng phủ nhận. Và họ đã sai lầm khi lấy sản phẩm của người sao
chép ( Tàu) làm gốc rồi so sánh ngược với sản phẩm gốc của người
sáng tạo (VIỆT).
3) Thích Đại Sán, Hải Ngoại Kư Sự, NXB KHXH 2015
Xã hội Đàng Trong thời Chúa Nguyễn Phúc Chu đã được nhà sư
Thích Đại Sán mô tả khá kỹ trong tác phẩm trên của ông. Đây
là nguồn sử liệu quư giá để tôi vững tin những nhân vật mà bộ bài ta mô
tả là có thật. Những nhếch nhác, lẫn
cái xấu xa của nhà cầm quyền đương thời về việc các quan bợ đỡ xin nhà sư Thích
Đại Sán nói giùm với chúa Minh hay đoạn nhà sư Thích
Đại Sán gỡ tội cho đồng hương
của ông phạm pháp. Nếu là kẻ cướp ngôi, có chữ
ĐIỆN [电] giúp ta
hiểu tên TỬ là ai. Nếu TỬ ngu muội th́ chữ SÚY [甩] giúp ta hiểu ta
phải làm ǵ với ông. Đó là lư do mà chữ Hán trong lá bài mờ ảo, không
rơ ràng ?
Chúa Minh ban chỉ dụ: "Nước ta phép tắc dân t́nh vốn bị khiếm khuyết,
nay được lăo ḥa thượng v́ chúng ta mà lấy lễ pháp của Trung Hoa chỉ
dạy, nay đem khắc trước phủ để văn vơ bá quan và người dân biết (.
. . )".
Nhớ xưa, cách ông hơn 700 năm, Lý Thường Kiệt viết “
tiệt nhiên
phân định tại thiên thư“. Gần hơn, cách ông gần 300 năm, Nguyễn
Trãi tuyên bố trước quốc dân qua Bình Ngô Đại Cáo “ “Như nước
Đại
Việt ta từ trước, Vốn xưng nền văn hiến đă lâu, Nước non bờ cơi đă
chia, Phong tục Bắc Nam cũng khác; Từ Triệu, Đinh, Lư, Trần bao đời
xây nền độc lập; Cùng Hán, Đường.
. . ” NTT dịch.
Như thế đám quan văn trong triều đình của ông
học hành chữ Hán đề làm gì ? Học để làm tay sai và vòng tay
cúi đầu sao? Sở dĩ ông mở cõi là nhờ dưới tay ông có danh
tướng Nguyễn Hữu Cảnh phụ giúp việc binh, trách gì nàng TUYẾT, "Bạch Huê" đă đứng
lên cảnh cáo ông.
Và đă nêu THẦY CHÙA tội ác đứng vào bậc gần tối cao, bậc chín.
Chúa Minh, ông chính là nhân vật TỬ trong bộ bài. Tại sao? Tại
u mê. Chính vì biết chữ Hán láp nháp, đọc kinh Phật qua lỗ
mũi của người Tàu với mớ lý luận tối như hủ nút. Ông lạc vào
mê cung, lú lẫn cuối cùng nhờ Thầy Tàu qua giảng thêm cho, sđd
(3). Qua tác phẩm của ông, chúng ta thấy hiện tượng bắt lính tàn
bạo, hiện tượng tham ô, hiện tượng quỵ lụy ông này. Nhà sư Thích
Đại Sán chơi bùa phép của cánh phù thủy, cầu âm binh cũng như ông miệt thị dân tộc ḿnh khi chúa Minh tặng cho ông các phẩm vật
chạm trổ tinh xảo. Ông nhận quà nhưng ông chê là phong cách “mán’, tức là dân tộc của chúa Minh. Chúa Minh vẫn không hề lấy thế làm phiền
c̣n ghi lời tán tụng về bộ sách của nhà sư Thích
Đại Sán. sđd (3)
4) Tổ tiên của ông là Chúa Hiền Nguyễn Phúc
Tần lúc mới 17 tuổi đă đánh tan hạm đội HÀ LAN tối tân hơn, mạnh hơn tại cửa Thuận An và khu vực Cù
lao Chàm, Hội An. Vượng khí dân tộc lên, xin đọc lại lịch sử trận chiến
thắng oanh liệt này:
http://www. art2all. net/tho/laiquangnam/baichoi/lqn_baichoi_baitoi_phan2_28may15. htm
4*(5) chữ TUYẾT có nhiều nghĩa, tùy theo ngữ cảnh khi nói và vị trí của
nó trong câu. Tuyết, lấy âm. Chỉ có chữ quốc ngữ alphabet mới
là tên ID. Chữ Hán [雪]
không biểu thị cho tên ID. Nó chỉ giữ vai trò che dấu “ý đồ“ mà
người xưa muốn gởi đến cho thế hệ mai sau mà thôi. Tùy theo ngữ
cảnh, do v́ nó là từ ĐƠN nên có thể có các nghĩa như sau
:
4*. 1- Tuyết là danh từ chỉ trạng thái vật lư của nước.
Mưa gặp lạnh rơi xuống từng hạt như thủy tinh trắng.
4*. 2- Gọi thay cho một số sự vật màu trắng; mang hàm nghĩa là trắng, độ
trắng của Tuyết khác với từ Bạch, ví
dụ “da nàng như tuyết”.
4*. 3- là tính từ mang nghĩa là “Trong sạch, cao khiết”, tuyết cách
“Sạch như nước, trắng như ngà, trong như Tuyết”, Nguyễn Công Trứ:
4*. 4- là Động từ: Rửa sạch, biểu minh,
lau, chùi. Ý này không thấy người VIỆT dùng.
(theo Triều Chửu, Nguyễn Quốc Hùng, Trần văn
Chánh ).
5) BÁNH HAI, có nơi gọi là HAI LÁT, TRƯỜNG HAI, có nơi gọi là
NHÌ BÁNH, có
lúc gọi là NHÌ XE;
và BÀNH BA, c̣n gọi là TRƯỜNG BA. Nhiều người Huế gọi là "TRẠNG
BA, " là ông Trạng đỗ ba khoa. Hệ thống nào ? Sự mạch lạc ra sao ?
Không thấy ai giải thích.
6) Tên ID là XE. Có tên Nickname là Con CHÍN XE. Tôi không hiểu v́ lư
do nào mà người B́nh Định gọi là CHÍN CU. Ngày nay nhất loạt các anh
hiệu đều hát “con Cu nó ăn đậu ăn mè, chớ ăn chi của chị mà chị đè
con Q tôi”. Có lẽ do v́ dung tục gây cười cho nên được chuộng chăng?
Trong trường hợp này th́ XE là se sắt như chúng tôi đă giải mă. Vui thi
có vui, nhưng dưới mắt chúng tôi đây là một sự lạc điệu. Ngày
nay, quyền lực mềm là tài sản quốc gia, là sức mạnh văn hóa quốc
gia, người khác chủng tộc Việt sẽ đánh giá văn hóa Việt qua quyền lực
mềm này. Việc dành giật lại Văn hóa cho dân tộc mình phải được
thấm vào máu của từng người Việt có được chút may mắn là mẹ cha
cho ăn học. Việc gọi đúng tên ID và Nickname là điều
tối cần thiết đối với các vị có thẩm quyền nhất là vào lúc này.
7) Ba hoa trước đây cho rầng do từ du nhập từ Pháp ngữ là “bavard”
là kẻ lắm mồm. Thế nhưng từ khi “BA” được hiểu trong ngữ cảnh
tiêu cực thì ba có nghĩa là sự xấu.
Ba Hoa là anh người Hoa xấu xa,
thuộc tính của người Tàu hay nói ồn ào tại chỗ đông người. Từ đấy từ
baHoa trở thành tính từ chỉ người ăn nói khoác lác, nói đại xạo,
khoe khoang.
8) Nickname là NGŨ ĐỤM, NGŨ ĐỤN.
Do các anh hiệu trông mặt đặt tên nên gọi đại là “SÁU
BƯỜNG” ( B́nh định
), hay có nơi c̣n gọi là con BẰNG ĐẦU (một vài vùng tại đất Quảng Nam).
Các tên có tên Nickname này không có giá trị ǵ về mức độ mô tả mức
thang tội ác tăng dần. Tuy rằng bường là
bằng thế nhưng, ta thấy ngay tên Nickname là SÁU BƯỜNG không hợp cách bởi phạm luật,
“trong cùng một tuyến không bao giờ có hai lá bài cùng một bậc bởi trong
tuyến đă có “6 HỘT”.
9) ĐỎ MỎ. Bạn ta xem h́nh. Chính nơi đây là một vết về sự Tàu sao chép
của ta. Người Tàu không sao chối căi được. Họ đă đóng đến hai con dấu
đỏ trên thân lá bài, mà không đóng ngay trên miệng Bộ bài Kon P'ai, Đồng
Quan Bài. Xem link sđd(1)
10) Bài ca Di sản “Thằng Bờm có cái quạt mo “cho thấy rằng lối
học của Bờm chỉ cốt ra làm quan. Tại câu kết chỉ rơ, “Phú Ông xin
đổi “nắm xôi”, Bờm cười “. Xôi là từ ẩn dụ chỉ miếng đỉnh chung. Bạn
ta sẽ đọc bài ca di sản cấp nhân loại, do người Đàng Ngoài dựng kịch
bản. Trong các kỳ tới mời bạn đọc bài do laiquangnam giải mă.
11) Trong toàn bộ bài ta cũng có ba lá bài khác có chữ "hán"
thế nhưng tiền nhân ta cho thấy mỗi người dùng thứ chữ này ở
một tầm cao hơn. Như thế việc học chữ Hán đã được
phân lớp.
12) Tôi dè chừng đây là sự mỉa mai về vốn chữ Hán của các anh
Quan Bờm này. Người Quảng Nam đă có hát câu hô thai
theo câu ca dao này.
nói lối
“…là con ǵ nó ra đây?”
“Văn chương dựng không đầy lá mít
Vơ th́ đá không bể nổi mảnh sành
Nghe vua treo bảng cũng xàng xành ra thi
Bảng đề không biết chữ chi,
Mài nghiên, mút bút có khi hết ngày. ”
Đây là đoạn anh Hiệu hát về con TR̉,
tuy nhiên, nếu là hô thai, tức hô đố nhau thay v́ mô tả th́ lại khác.
Tại câu thứ ba có chữ” đi thi”, vội đoán là “TƯ HƯƠNG”, tức “TỨ
CẲNG (Nickname). Thế nhưng tại câu thứ tư và năm th́ Anh thí sinh này
cắn bút “bí rị”, nên anh chính là “NHÌ BÍ “
(Nickname ), tức là lá bài “ĐẤU” (tên ID).
13) sđd(3). Thích Đại Sán ngay sau khi nhận phẩm vật quư của Chúa
Nguyễn Phúc Chu tặng, ông chê là sản phẩm của người Man thô
kệch không bằng Trung Nguyên. Việt ông gọi là Man,
man là bọn mọi rợ và Nhà Chúa theo lời ông, lệnh cho quan lại thúc dân
Đàng Trong theo đúng nghi thức cúng kiến và lễ nghi của Tàu.
14) Nhà sư Thích Đại Sán qua ta làm “thầy dùi” cho Chúa Nguyễn Phúc
Chu, khuyên chúa Minh nên thần phục Thanh triều chống lại Đàng Ngoài và
tổ chức xă hội theo Tàu, nên lấy Khổng - Đạo làm nền văn hóa tâm linh
bên cạnh Phật giáo đă được Hán hóa. Và việc này đã để lại di hại về
sau rất rơ ràng. Sách đă dẫn sđd(3).
15) Thế nhưng với tội ác Đội Hán như ta đă thấy ở đoạn trên, th́ người
xưa đă ghi lại h́nh chữ Tàu rất khó đoán. Nếu Bạn ta để ư th́ sẽ thấy
trong đầu anh ta cũng đă ẩn hiện chữ Tàu. Ẩn hiện một chữ SÚY, chữ
ĐIỆN. Tùy theo bối cảnh lịch sử, có thể nghĩ là chữ Súy, là chữ
Điện, là
chữ Dụng …. Súy [甩] là loại bỏ đi, hiểu xa hơn là “lôi đầu nó xuống,
phế nó đi”. Chữ Điện [电] là kẻ cướp thời cơ, nhanh như chớp. Chữ
Dụng [用]
là dùng, như trong từ ứng dụng, kẻ thực tế sai khiến, hiểu xa hơn là kẻ
sai khiến kẻ khác. Rơ ràng chỗ này tôi “nh́n khác bạn “ hay quá xa.
Các bạn có khi nh́n tốt hơn. Theo thời gian, có thêm data, chúng tôi sẽ
có lời giải đáp cụ thể. Ngu th́ chịu chớ. Mắc cở nỗi ǵ!
Thế nhé! vì hành trang tuổi TEEN Việt Nam.
16) Loạt bài Không Lộ thiền sư
http://www. art2all. net/tho/laiquangnam/lqn_ngonhoai_phan4_thuatngunguoixua. htm
Và
http://www. art2all. net/tho/laiquangnam/lqn_huuhuongnhulai. htm
17) Các tác hại của ông đă lan đến cháu ông từ Nguyễn Phúc Khoát đến
Minh Mạng, và đến đời Tự Đức th́ đất nước này đă rơi vào ṿng hèn
hạ.
Thu Tứ, Công tội nhà Nguyễn,
http://tuanbaovannghetphcm. vn/cong-toi-nha-nguyen/
Bài của anh Thu Tứ nhắc tội ác khởi đi từ thời Chúa Nguyễn Phúc Khoát.
Thế nhưng Nguyễn phúc Khoát chỉ mới là cháu chắt của Chúa Minh Nguyễn Phúc Chu. Chúa Minh tức là nhân vật TỬ trong bộ bài ta này.
Chính Chúa Minh đă đặt nền tảng rước Hán, quy Hán và Đội Hán nặng nề như
ta đă thấy bộ bài ta mô tả và đă được nhà sư Thích
Đại Sán mô tả kỹ
sđd(3).
18) Người Tàu đă ma lanh đưa ngay h́nh tượng Quan Vũ, v́ được một nhà
sư thời Tùy nhận làm đệ tử, ông đă giác ngộ
và đă trở thành Già Lam Bồ
tát. Ông trở thành ông ác, bảo vệ đạo pháp của Phật Hán.
Thực chất là
khi người Tàu lạy ông Quan Vũ hay ông Già Lam Bồ
Tát có nghĩa là vừa lạy
vừa nhớ câu của Tiền nhân họ ( người Tàu ).
C̣n chúng ta th́ mắc mớ ǵ
mà “Thân tại Tào, tâm tại Hán?". Họ nhắc nhau, rằng có đi đâu, có
ở đâu cũng phục vụ nước Đại Hán vĩ đại của
họ. Và rằng đủ ba người th́
lập “ ổ tam tam“, "lập bang hội để hỗ trợ, giúp đỡ lẫn nhau". Chính h́nh
tượng Quan Công này đă lấn áp h́nh ảnh Đức Thánh Trần Hưng Đạo trong vấn
đề cầu tự, xin phép người cơi âm giúp đỡ.
Tại Đền Ngọc Sơn giữa Hồ Hoàn Kiếm, Hanoi, tượng
Quan công để chánh điện hương khói uy nghi, trong khi Ngài Trần Hưng Đạo
lại ở hậu điện tối om. Có phải là điều ngu
không ? Người thiết kế không ai khác hơn là Nguyễn Văn Siêu. Câu
Văn như Siêu Quát vô tiền Hán, chính
là ông Siêu này.
Không biết nay đă thấy Tiền nhân ḿnh ngày xưa v́ “
dật dờ “ mà nay chịu khắc phục lỗi không hay lại “ Đội Hán muôn năm ?”
Hay là phải đợi ai đó viết bài hạch cái nhỏ nhen bỉ ổi của Quan Vũ theo
chính sử để " Ai đó" thấy rằng tư cách của Quan Công kém xa Đức Ngài
Trần Hưng Đạo của ta ?

www. art2all. net
|