|
Lev Tolstoy
Bản dịch: Đỗ Tư Nghĩa
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16
~~ooOoo~~
CHƯƠNG XI
Khi tôi nhớ lại chính những tín ngưỡng [1] này đă làm tôi khó chịu ra sao, và chúng có vẻ vô nghĩa ra sao khi chúng được thốt ra từ cửa miệng của những người đă sống đời ḿnh ngược lại với những tín ngưỡng đó; và khi tôi hồi tưởng lại sự kiện rằng, cũng chính những tín ngưỡng này đă lôi cuốn tôi và có vẻ hợp lư [2] ra sao khi tôi thấy những người sống được nhờ dựa vào những tín ngưỡng đó – khi hồi tưởng như vậy, tôi nhận thức được tại sao trước đây tôi đă một lần quay mặt khỏi chúng và đă thấy chúng vô nghĩa, trong khi bây giờ tôi lại bị lôi cuốn về phía chúng và thấy chúng đầy ư nghĩa. Tôi nhận thức rằng, tôi đă lạc đường và tôi đă lạc đường như thế nào. Sự lạc đường của tôi không phải là do tư duy sai lầm cho bằng cách sống xấu. [3] Tôi nhận thức rằng, chân lư đă bị che khuất khỏi tôi, không phải là do những tư tưởng của tôi sai lầm, cho bằng đời tôi chính nó đă bị lăng phí trong sự thỏa măn những dục vọng, trải qua dưới những điều kiện đặc biệt [4] của chủ nghĩa hưởng lạc. Tôi nhận thức rằng khi hỏi, “ Đời tôi là cái ǵ?” và rồi trả lời, “ Một điều xấu,” tôi hoàn toàn đúng. Sự sai lầm nằm ở chỗ tôi đă lấy một câu trả lời mà chỉ áp dụng riêng cho chính tôi, rồi áp dụng nó cho cuộc sống nói chung; tôi đă tự hỏi đời tôi là ǵ, và nhận được câu trả lời : một sự xấu xa và vô nghĩa. Và đúng vậy: đời tôi, bị phung phí trong sự buông ḿnh vào cho những dục vọng, là vô nghĩa và xấu xa; và sự khẳng định rằng đời là vô nghĩa và xấu (chỉ nên) áp dụng cho riêng đời tôi, chứ đừng nên áp dụng cho cuộc đời nói chung. Tôi hiểu cái chân lư mà sau này tôi đă t́m thấy trong Phúc Âm, cái chân lư nói rằng người ta đeo níu vào bóng tối và trốn chạy ánh sáng, là bởi v́ những hành động của họ (là) xấu xa. Bởi v́ kẻ nào làm điều ác đều sợ ánh sáng và sẽ không dám mạo hiểm vào trong ánh sáng, v́ sợ rằng những hành vi của y sẽ bị phô bày. Tôi nhận thức rằng, để hiểu ư nghĩa cuộc đời, trước hết đời cần phải không xấu và vô nghĩa, và rồi người ta phải có sức mạnh của lư tính để hiểu nó. Tôi nhận thức tại sao tôi đă lang thang xung quanh một chân lư quá hiển nhiên như thế quá lâu; và rằng, để suy nghĩ và nói về cuộc sống của nhân loại, người ta phải nói và suy nghĩ về cuộc sống của nhân loại nói chung, chứ không phải về cuộc sống của một ít những kẻ ăn bám. Cái chân lư này vẫn luôn là chân lư, giống như 2 x 2 = 4, nhưng tôi đă không công nhận nó, bởi v́ khi công nhận rằng 2 x 2 = 4, tôi sẽ phải thừa nhận rằng tôi không phải là một người tốt. Và điều quan trọng và khẩn cấp hơn đối với tôi, là tôi phải cảm nhận rằng tôi là một người tốt, hơn là thừa nhận rằng 2 x 2 = 4. Nhưng tôi đi tới chỗ yêu mến những người tốt và ghét chính tôi, và tôi công nhận cái chân lư nói trên. Bây giờ mọi sự trở thành sáng tỏ với tôi. Giả thử có một tay đao phủ trải qua đời y trong việc tra tấn và chặt đầu người, hay một kẻ rượu chè tuyệt vọng hay một người điên, và họ đă sống héo ṃn trong một pḥng tối, đă khinh bỉ căn pḥng này nhưng lại tưởng tượng rằng họ sẽ lụi tàn đi nếu họ rời bỏ nó – cái ǵ xảy ra nếu những người này tự hỏi, “Cuộc đời là ǵ?” Rơ ràng, họ sẽ có thể gặp phải chỉ một câu trả lời độc nhất, rằng đời là điều xấu lớn nhất trong tất cả, và câu trả lời của người điên ấy sẽ hoàn toàn đúng nhưng chỉ đúng với riêng y. Cái ǵ sẽ xảy ra, nếu tôi là một người điên như thế? Cái ǵ xảy ra, nếu tất cả chúng ta, những kẻ giàu có và thông thái, là những người điên như thế ? Và tôi nhận thức rằng, chúng tôi quả thật là những người điên như thế. Tôi, nói ǵ đi nữa, là một người điên như thế. Chắc chắn, bản chất của một con chim là bay, kiếm mồi, xây tổ; và khi tôi thấy một con chim đang làm việc này, tôi hân hoan trong niềm vui của nó. Bản chất của con dê, con thỏ, con sói, là nuôi dưỡng những con non của nó và sinh sôi nẩy nở ; và khi chúng làm điều này, tôi xác tín một cách chắc chắn rằng, chúng hạnh phúc và rằng đời chúng là hợp lư. Vậy th́ con người nên làm cái ǵ? Y nên kiếm sống theo cách hệt như cách của loài thú, nhưng với một khác biệt độc nhất : rằng y sẽ tiêu vong nếu y làm việc đó một ḿnh – y phải sống đời y không phải cho chính y mà cho tất cả. Và khi y làm điều này, tôi xác tín một cách chắc chắn rằng y hạnh phúc, và đời y là hợp lư. Thực ra, tôi đă làm ǵ trong suốt 30 năm của cuộc sống ư thức của ḿnh [5] ? Tôi đă không những không sống đời tôi v́ tất cả mọi người, mà tôi thậm chí c̣n không sống nó cho chính tôi. Tôi đă sống như một kẻ ăn bám,[6] và một khi tôi đă tự hỏi tại sao tôi sống, câu trả lời tôi nhận được là: không v́ cái ǵ cả. Nếu ư nghĩa của cuộc sống con người nằm ở cái cách mà nó được sống, vậy th́ tôi – kẻ đă sống 30 năm, nhưng không sống cuộc sống mà lại hủy hoại nó – một kẻ như vậy, làm sao có thể nhận được câu trả lời nào khác hơn là câu trả lời này, rằng đời tôi là vô nghĩa và xấu xa? Quả thật nó là vô nghĩa và xấu xa. Cuộc sống của thế gian diễn ra theo ư chí của một ai đó; [7] cuộc sống của thế gian và chính cuộc đời chúng ta th́ được phó thác cho sự chăm sóc của một ai đó. Nếu chúng ta hy vọng hiểu biết cái ư chí này, vậy th́ trước hết chúng ta phải hoàn thành nó ; chúng ta phải làm cái mà chúng ta được yêu cầu phải làm. Và nếu tôi không chịu làm cái mà tôi được yêu cầu phải làm, th́ tôi sẽ không bao giờ hiểu là tôi được yêu cầu phải làm cái ǵ, càng ít hiểu là tất cả chúng ta được yêu cầu phải làm cái ǵ, và cả thế gian phải làm cái ǵ. Nếu một người hành khất trần truồng và đói được đưa ra khỏi ngă tư và dẫn vào trong một lâu đài tráng lệ – ở trong một khu vực có hàng rào bao quanh để – được ban cho thức ăn và thức uống. Và sau đó, nếu y được lệnh phải di chuyển lên xuống một cái đ̣n bẩy, th́ hiển nhiên là trước khi xác định tại sao y được đưa tới đó để di chuyển cái đ̣n bẩy và cái cấu trúc của cái ṭa nhà có hợp lư hay không, người hành khất trước hết phải điều khiển cái đ̣n bẩy. Nếu y điều khiển nó, rồi th́ y sẽ thấy rằng nó làm vận hành một cái bơm, rằng cái bơm đưa nước lên, và rằng nước chảy vào một khu vườn. Rồi y sẽ được đưa từ cái khu vực có hàng rào và được giao cho một công việc khác, và rồi y sẽ thu hái trái cây và bước vào trong niềm vui của người chủ nhà của y. Khi y vươn từ những mối quan tâm thấp lên cao hơn, càng ngày càng hiểu nhiều hơn về cấu trúc của cái toà nhà và trở nên một phần của nó, th́ y sẽ không bao giờ nghĩ đến việc hỏi tại sao y có mặt ở nơi đó, và y sẽ không bao giờ có lư do ǵ để phiền trách người chủ của y. Cũng như thế, nhân dân lao động, những người giản dị, thất học, mà chúng ta xem như là những con thú – họ thực hiện cái ư muốn của chủ mà không hề phiền trách ông ta. Nhưng chúng ta, những kẻ “khôn ngoan”, tiêu thụ mọi thứ ông chủ cung cấp mà không làm cái ông yêu cầu chúng ta làm; thay vào đó, chúng ta ngồi trong một ṿng tṛn và suy tưởng về việc tại sao chúng ta nên làm một cái ǵ đó quá ngu xuẩn như là việc di chuyển cái đ̣n bẩy lên xuống. Và chúng ta đă đụng phải một câu trả lời. Chúng ta đă phát hiện ra rằng, hoặc là người chủ là ngu xuẩn hay là ông ta không hiện hữu, trong khi chỉ có chúng ta là “khôn ngoan”; chỉ chúng ta cảm thấy rằng, chúng ta là những kẻ vô tích sự, và rằng chúng ta phải bằng cách nào đó loại bỏ chính ḿnh. [1] Beliefs. [2] Reasonable. [3] Tôi chưa hiểu rơ ư của Tolstoy. Theo đạo Phật, th́ “tâm ư” chỉ đạo cho hành động. Phải chăng, “tư duy sai lầm”, đă dẫn Tolstoy đến “ cách sống xấu xa” ? ( ĐTN). [4] Exceptional. [5] My conscious life. [6] Ư tưởng này cho thấy “ mặc cảm tội lỗi” của Tolstoy đối với nhân dân lao động. Nhưng thế nào là “kẻ ăn bám”? Đó là kẻ chỉ hưởng thụ mà không lao động. Nói cho thật công bằng, th́ Tolstoy đă đóng góp nhiều cho văn học thế giới, sao có thể gọi là “ kẻ ăn bám” được! ( ĐTN). [7] Thượng đế? ( ĐTN).
|