Thạch Cầm

 

TIẾNG ĐÀN TRĂNG

 

1   2   3   4   5   6   7

 

 

2.

 

Về sau, những nhà nghiên cứu lịch sử huyền thoại, cổ tích ǵ đó đều khẳng định thời điểm ấy vào đúng tiết lập thu, năm nhâm ngọ. Thạch Sinh mang túi đảy, lang thang t́m ngoạn thạch, về đến Hà Tiên. Vùng đất tận cùng phía nam của đất Việt, do một người Hoa kiều tên Mạc Cửu mở mang, gầy dựng từ nhiều trăm năm trước. Mạc Cửu đă dâng Hà Tiên cho nhà Nguyễn để nương vào thế lực triều đ́nh tránh nạn đao binh của quân Xiêm. Và Mạc Cửu đă được hoàng gia ban cho tước Khai Trấn Quốc Công. Thạch Sinh đến Hà Tiên theo lời đồn đải đây là miền đất có nhiều loại đá màu đẹp đến nức ḷng người. Vậy mà bao ngày lặn lội qua lại trên vùng đất của quốc công Mạc Cửu, không vẫn hoàn không mảy may một viên đá nhỏ cho vừa mắt, nói ǵ đẹp ư.

 

Vào buổi chiều mà Thạch Sinh quyết định sẽ trở lại Kinh Thành ngày hôm sau, Sinh thơ thẩn đến vùng lăng tẩm họ Mạc. Đó là một triền đất thoai thoải, trải từ lưng đến đỉnh của ngọn núi thấp có tên là B́nh San, che chắn chính diện là thủy vị Đông Hồ, rồi đến hai ngọn Đại Tô Châu, Tiểu Tô Châu trong dáng hai con voi đang phủ phục án ngữ. Quả là một thế phong thủy giữ chắc cơ ngơi, vượng phất muôn đời con cháu. Khi Thạch Sinh đặt chân lên lưng núi, hoàng hôn đang dần sẩm màu,sương lạnh khói núi giăng vương vất. Sinh phóng tầm mắt gom lấy hết quang cảnh. Từ đỉnh cao của ngọn B́nh San, trải dài xuống thấp, rải rác đây đó những ngôi một to nhỏ, cái nào cũng được chăm sóc kỷ lưỡng, sơn vôi xanh đỏ tươi tắn từ thành mộ đến vóc bia. Không điểm một dấu rong rêu  thời gian, thể như ngôi nào cũng vừa táng xong. Sinh gật gù thú vị:

- Quả là con cháu họ Mạc thơm thảo. Bao trăm năm rồi mà người nay chẳng làm mờ mảy may dấu xưa.

Chẳng màng đến bóng chiều âm u, Sinh  bước quanh quất qua từng ngôi mộ, hồn nhiên xăm xoi từng tấm bia, lẩm bẩm :

- Xem nào...bà Mạc Mi Cô này là ai? Vợ công tước phải đề bia là phu nhân mới trang trọng… Quốc Công đâu phải là vua, vậy con gái quốc công th́ gọi bằng ǵ?

Chợt Thạch Sinh chăm chú vào một ngôi mộ nhỏ nhắn, đường nét lăng quách nhẹ nhàng thanh tú, bia có sen chầu, cổng có hạc đón.. Sinh khom người trước bia đọc thành tiếng:

- Mộ công nương Mạc Hoàng Khuyên…

Chợt đâu một làn gió nhẹ thốc từ dưới chân lên, Thạch Sinh khẻ rùng ḿnh, khói núi chừng lạnh hơn. Tay cầm thủ nh́n ngôi mộ, nghiêng đầu băn khoăn:

- Công nương…công nương Mạc Hoàng Khuyên là con hay em gái của Mạc quốc công ? Sinh thời chắc chưa có chồng mới gọi là công nương, nhưng hàng danh gia vọng tộc th́ có chồng cũng gọi là công nương được vậy !

 

Lại một làn gió nữa thoáng qua, nghe như tiếng thở dài. Thạch Sinh thần trí tự dưng thảng thốt. Tiếng thở dài thoáng trở cao vút thành tiếng huưt lạnh buốt xoáy vào tai, Sinh nghẹn hẳn hơi thở, nhịp tim chừng thắt lạt. mồ hôi lạnh đẫm ướt lưng áo. Tiếng huưt bỗng đổ hồi thành những tiếng chim xa xa  vọng lại. Từ dưới chân núi hiện ra một chấm đen nhỏ, lướt trên những tàn cây thấp rồi lướt lên cao dần, hiện rơ ra một cánh chim. Những tiếng huưt đang lảnh cao chợt trầm xuống, rồi lại cất lên, vang từng hai âm một, nối tiếp nhau, nghe như tiếng người gọi… khuyên hoàng ...hoàng khuyên…Thạch Sinh dơi mắt theo cánh chim càng lúc càng lên cao rồi mất hút trên đỉnh B́nh San. Sinh thở hắt ra, dợm quay lưn, bất chợt thấy trên ŕa đất ven mộ, lóng lánh một đốm sáng nhỏ…Hẳn động ḷng thú nghề, Sinh bước đến, cúi người nhặt lấy vật nọ. Đó chỉ là một viên đá đỏ b́nh thường, nhỉnh hơn hai ngón tay, h́nh tháp cụt, để đứng được hẳn trong ḷng bàn tay. Người săn đá ngắm nghía viên đá nhỏ nhoi, lại có đường nét của một ngọn núi cao, nét mặt giăn ra, cười nhẹ với chính ḿnh:

- Đẹp nhưng cô đơn. Lưu vật đất Hà Tiên, lăng Mạc Cửu. Ḿnh sẽ gọi viên đá này là Kỳ Duyên Ngoạn Thạch.

Thạch Sinh bỏ viên đá vào túi, rảo bước xuống núi. Trời sập tối hẳn. Cây cỏ trên núi B́nh San chợt ŕ rào nổi lên từng đợt chấm âm lan động xuống đến hai mặt Đông Hồ lẫn Tây Hồ làm dậy lớp lớp trùng sóng. Trời tuyệt nhiên không một hơi gió.

 

Khuya lắm rồi, trong nhà trọ,Thạch Sinh vẫn chưa ngủ được, cứ đăm đăm nh́n lên vách. Viên đá Kỳ Duyên đặt trên án thư kê bên giường, được ánh đèn chiếu hắt lên vách, in bóng một dáng núi hùng vĩ đang vươn nét cao đầy kiêu hănh. Sinh chợt ngồi bật dậy như có một tha lực nào đó vừa nâng hẳn lưng của tay cầm thủ lên. Sinh khơi cao ngọn đèn, cầm lấy viên đá trên tay săm soi và chợt tṛn mắt: ở một mặt viên đá, những vết màu hung đỏ lỗ chỗ, loang lổ như có ai đă chạm khắc rơ ràng h́nh một người nữ đang trong tư thế ngồi quay lưng lại. Dáng người nữ có mái tóc như được chít lại bằng một vuông lụa sắc vàng sẩm, thon thả tấm lưng ong nổi bật màu áo đen. H́nh nhân trên đá có một nét cánh tay phải chống lên đùi trong dáng ngồi nh́n ra một  hướng nào đó, dáng ngồi đầy vẻ trông đợi. Thạch Sinh cung tay nắm chặt viên đá lại, dụi mắt, thở sâu vài hơi, mở tay ra, nh́n lại thật kỷ. Không thể nào hoa mắt mà lầm được. Rơ ràng là h́nh nhân một người nữ. Sinh thừ người, đặt viên đá lên án thư, hạ bớt đèn, lắc mạnh đầu vài cái rồi ngă lưng xuống, chừng đă hết canh một.

 

Cánh cửa pḥng mở bung ra nhẹ nhàng cùng với một làn gió lùa vào, không gian bỗng thoang thoảng mùi hương kỳ lạ, cái mùi lạnh của cây cỏ đại ngàn pha lẫn vị nồng khét của đá, của đất… Rồi dáng một nữ nhân như trôi vào theo làn gió. Với vẻ ung dung, nữ nhân bước đến án thư cạnh giường, đưa tay khơi lớn ngọn đèn rồi lui lại vài bước chân, nh́n chăm chăm vào Thạch Sinh đang ch́m trong giấc ngủ, nhẹ nhàng cất tiếng:

- Thạch Sinh.

 Tay cầm thủ bừng tỉnh, nhướng đầu về phía tiếng gọi, ư muốn ngồi dậy nhưng tay chân như bị cột chặt vào giường đến tê dại.  Chập chờn qua ánh đèn leo lét là một thiếu nữ trạc đôi mươi với khuôn mặt đẹp kỳ ảo. Cái đẹp của những tia nắng sớm đang lóng lánh chiếu qua màn sương mai, ửng lên những tán hào quang rực rỡ. Dáng người như dáng ngọc trong trang phục của người Hoa, với kiểu cách có từ nhiều trăm năm trước. Cả xiêm lẫn y đài các một vẻ thâm trầm trong sắc áo đen nhung. Tay y ngắn lửng, xiêm dài kín chân, xẻ thấp một bên. Thêu nổi từ bâu đến ngực y,viền xiêm là những hoa văn rực một sắc vàng quyền quư. Mái tóc được chít kín bằng một khuôn lụa vàng, treo rủ những chuỗi hạt trai lóng lánh muôn màu nhưng như chỉ để làm nền cho đôi mắt đen láy sâu thẳm, đang nh́n thẳng vào Thạch Sinh, cái nh́n thăm ḍ đầy vẻ nghiêm khắc:

- Ngươi quên ta rồi sao ?

Thạch Sinh lắc đầu như thể muốn xua đi cảm giác choáng ngợp trước nhan sắc mê hồn kia, giọng cố khẳng định như ḿnh đang tỉnh táo:

- Cô là ai, tại sao đêm khuya đường đột vào đây ?

Một tiếng cười nhỏ bật ra, âm vang sắc gọn như tiếng một viên ngọc trai vừa rơi khỏi chít khăn, chạm lên nền đá:

- Đây là đất của tiền nhân ta khai phá, ta muốn đi đâu, đến đâu là quyền của ta.

Sinh ớn lạnh toàn thân, hơi thở đứt quăng:

- Cô là…!

Thêm một viên ngọc trai nữa rơi xuống :

- Ta là công nương Mạc Hoàng Khuyên.

Chừng Thạch Sinh muốn vùng dậy nhưng toàn thân vẫn bất lực, đành nhủ thầm:

- Ḿnh gặp ma, gặp hồ ǵ đây sao…?

Không c̣n là ngọc rơi vàng rớt, một tiếng quát khẽ :

- Ngươi dám hồ đồ !

Rồi nhẹ xuống thật nhanh :

- … nhưng có bản lănh đó, không sợ cả ma lẫn hồ. Mà sao vừa mới ban chiều ngươi gọi ta là kỳ duyên, bây giờ th́ gọi là ma là hồ.

Chợt dơng dạc hơn:

- Ta là một linh hồn, một hương linh truyền nhân của họ Mạc…

Cái linh hồn đẹp ngời ngợi kia khẽ nhướng đôi mày nguyệt cong về phía dáng núi  của viên đá đang in bóng trên vách:

- Hồn tiền nhân bao đời của ta và cả ta nữa đă thấm sâu trong từng phiến đá, tấc đất… vào từng tàn cây nội cỏ của Hà Tiên này.

Thạch Sinh liếc về viên đá đang để trên án thư, giọng vội vàng:

- Tôi có lỡ tay lấy một viên đá trên vùng đất của tiền nhân. Nào phải kỳ trân dị ngọc ǵ đâu. Ngày mai tôi xin đem trả lại ngay.

Công nương họ Mạc bước lên một bước chân, bước đi mở rộng đường váy xẻ để lộ nét chân thon dài. Cái mùi  nắng gió kỳ lạ lại thoang thoáng ấm lạnh.  Giọng nói của một linh hồn nghe lẫn tiếng thở dài thật buồn và dường như có  chút e ấp:

- Đừng gọi ta là tiền nhân, chỉ v́ tai kiếp, ta hưởng dương chỉ tṛn hai mươi năm…

Nhưng trở  rắn rỏi thật nhanh:

- Lại thói thường t́nh. Ngươi chẳng đă nói đây là lưu vật sao?

Thạch Sinh cố gắng đưa tay ra để làm một động tác phân bua nhưng vẫn không giấu nổi lúng túng:

- Nhưng công nương có ư muốn đ̣i lại !

- Ta đến đây không phải chỉ đ̣i một viên đá…

Giọng nói của một người chết được ghi trên bia là công nương nghe thật cao đạo:

- …mà đến để trách ngươi.

Thạch Sinh cao giọng:

-Tôi đă làm ǵ bất kính?

- Không bất kính nhưng vô tâm.

- Tôi có ǵ thiếu sót với ai ?

- Tại sao ngươi đặt chân vào đất tiền nhân mà không đem theo đàn ?

- Tôi chỉ đi văn cảnh.

- Ngươi là hậu sanh trăm đời, sở đắc của đời ngươi là cây đàn cầm, ngươi đến viếng mộ tiền nhân, sao không dâng cúng vài tiếng đàn để tỏ ḷng biết ơn người có công góp phần khai phá tổ quốc, đốt làm ǵ mấy nén hương bạc giấy, chỉ làm vấy đất người xưa.

Cái mùi của cây cỏ, đất đá nghe chừng ràn rụa hơn. Thạch Sinh khựng người trong thoáng giây rồi thấy toàn thân nhẹ nhơm. Sinh bật ngồi dậy, bước liền xuống trướng, chắp hai tay:

- Quả đúng tôi đă thật vô tâm.

Linh hồn truyền nhân họ Mạc bước một bước chân nữa đến gần Sinh hơn, giọng nói cao đạo chùng xuống:

- Vậy th́ khi nào?

Thạch Sinh đưa mắt lên để chạm phải cái sâu thẳm trong đôi mắt đen láy kia, tay cầm thủ mím nhẹ môi:

- Xin hẹn tiết lập thu năm đến.

Tiếng ngọc khua lanh canh trên chít khăn:

- Ta đă ở đây vài trăm năm rồi, chờ thêm một thu nữa có nghĩa lư ǵ.

Công nươngï Mạc Hoàng Khuyên lui lại vài bước rồi chợt tan biến, mùi hương nửa ấm nửa lạnh lưu lại làm cho gian pḥng nhỏ bỗng trở nên  mênh mông như đất trời. Thạch Sinh bàng hoàng, đứng chôn chân cả khắc sau mới hoàn hồn, thẩn thờ bước đến án thư, cầm viên đá lên ngắm nghía...H́nh nhân người nữ in trên đá chừng rơ nét hơn. Sinh ngă lưng xuống giường, tay vẫn nắm chặt viên đá, úp lên ngực. Sáng hôm sau, chủ nhà trọ vào đánh thức khách, thấy Thạch Sinh vẫn c̣n ngủ, thân vắt ngang giường như thể muốn nhường nửa c̣n lại cho người khác, giữa khoảng giường trống, viên đá Kỳ Duyên được đặt thẳng đứng và ánh mai chưa tỏ khung cửa đang chiếu qua viên đá, in trên giường vệt bóng giống như h́nh nhân một người nữ đang vươn dài về phía tay cầm thủ. Cái dáng vươn dài đầy ấp ủ.

 

Trở lại Kinh Thành, ngày tiếp ngày, Thạch Sinh vẫn đều đặn công việc t́m ngoạn thạch, để rồi bán hoặc cho không. Vẫn chơi đàn trong những khán pḥng của bậc vương gia, danh sĩ. Và vẫn những cơn rượu mà hơi men bốc mờ cả sao đẩu sao ngưu. Nhưng cũng không biết từ bữa rượu nào, sau vài chén, Sinh lại luồn tay vào áo ḿnh, mơn man lên ngực trái, động tác như  muốn xoa dịu một cảm giác ǵ đó. Tửu giả chung bàn khi nhận ra cử chỉ bất thường này đều lo lắng cho sức khỏe của bạn, nhất nhất đều khuyên can Sinh bớt rượu để đỡ hại tim. Tay cầm thủ chỉ đáp lại bằng nụ cười cố hữu lạnh lẽo. Cho đến lần nọ, một bằng hữu đă không cầm ḷng, dằn lấy tay Sinh đang ấp trong người, vạt áo ngực bị giật mạnh, xổ tung ra, để lộ cả lồng ngực và thảy đều thảng thốt khi nh́n thấy trên ngực Sinh in đậm nét một vết chàm đỏ. Cái vết chàm nh́n hao hao như h́nh một ngọn núi nhỏ, hằn rơ sâu đến độ tưởng như xâm vào da. Chưa một lần nào Thạch Sinh hé môi to nhỏ ǵ về viên Kỳ Duyên.

 

Một năm tưởng như dài, tưởng như ngắn trôi qua. Tiết trời vừa lập thu, Thạch Sinh rời Kinh Thành về lại Hà Tiên. Sau một ngày đường dài, Sinh tắm rửa dọn ḿnh, khoác đàn lên vai, quày quả đến vùng lăng Mạc Cửu trong ánh ráng chiều đang mờ dần. Một năm qua, cảnh vật chẳng thay đổi nhiều. Sinh chậm bước chân len qua từng bụi rậm, điểm lại từng ngôi mộ, lần t́m lối đi quen…Bất chợt từ đâu thổi đến từng đợt, từng đợt...những làn gió âm u lạnh lẽo. Gió cứ tiếp gió vặn oằn những tàn cây thấp ngang gối, quấn lấy chân Sinh, kéo về một phía rồi lại thả ra cho những tàn cây khác thay nhau đẩy bước chân người như phải đi hẳn về hướng nhất định. Và chúng đă dắt Sinh đến trước một khoảnh đất trống, trủng hẳn xuống như có một vật ǵ đă chôn sâu ở đây, vừa được di dời. Thạch Sinh bàng hoàng đảo mắt quanh quất. Chổ này đúng là mộ phần của công nương Mạc Hoàng Khuyên, bây giờ sao lại thế này! Sinh hoang mang dợm bước nhưng những tàn cây nhỏ đă tự khi nào quấn chặt lấy chân Sinh như một cái bẩy. Tay cầm thủ thở hắt, thốt ra từng chữ rơ ràng:

- Tôi đă trở lại để đánh đàn như lời đă hứa nhưng công nương Mạc Hoàng Khuyên, công nương ở đâu ?

Lại một làn gió âm u, thổi vào trủng đất bốc lên một đám bụi, xoáy tṛn như con trốt rồi nhanh chóng tan đi để lộ ra một vật nhỏ nửa ch́m nửa nổi trên mặt đất. Ṿng bẩy bằng cây lá chợt bung ra thật nhanh, đẩy xô Sinh đến trước…Sinh quỳ một chân xuống nhặt vật lạ lên, chùi nhẹ vào tay áo. Với cái nh́n của một người đă săm soi hàng ngh́n viên đá, khối ngọc không thể lầm được. Đây là một đoạn xương người, một đoạn xương sườn cong tṛn, khá thanh mảnh. Đúng là xương của một người nữ. Khuôn mặt phẳng lạnh của Thạch Sinh chợt nhíu lại giữa hai mắt một nét đau đớn. Hoàng khuyên…hoàng khuyên … không gian chợt vang lên những tiếng gọi liên hồi... Những tiếng gọi cứ lanh lảnh từng nhịp hai âm một. Sinh ngước đầu lên, cánh chim năm trước lại hiện ra, từ đỉnh B́nh San như rơi xuống theo tiếng kêu, đảo thấp qua đầu Sinh rồi cất lên trong thoáng mắt bay mất hút về phía hai rặng Tô Châu. Núi đồi lại im phăng phắc, chỉ c̣n nghe rơ tiếng nhịp tim dồn dập của tay cầm thủ. Thạch Sinh lặng lẽ đứng dậy, cất đoạn xương vào túi đàn, nét lạnh như đá trở lại trên khuôn mặt với khóe môi mím chặt. Khi đi xuống, Sinh bước đến đâu, cây cỏ hai bên đường ṃn triền núi nghiêng rạp đến đó. Xuống hết núi, Sinh bước vào lăng thờ họ Mạc dưới chân ngọn B́nh San, gỏ cửa t́m người thủ lăng.

 

Về sau, khi kể lại, người thủ lăng ấy khẳng định nét mặt của pho tượng người đánh đàn đặt trong cái động ở Non Nước, hoàn toàn giống như nét mặt người đàn ông đă hỏi chuyện ông ta về việc dời mộ chiều tối hôm ấy. Cái nét mặt như tạc ra từ đá, rắn rỏi tới mức độ khi ông ta nh́n vào th́ thấy người ḿnh mềm nhũn ra. Viên thủ lăng kể lại người khách lạ có mang một cái túi dài trên vai, hỏi ông ta bằng một giọng trách móc.

- Tôi muốn hỏi thăm một việc. H́nh như có mộ của ai đó vừa được di dời?

- Thưa khách quan, chúng tôi nào dám tự tiện cải táng mộ phần tiền nhân. Chẳng là năm qua đă xảy ra một chuyện lạ. Chỉ trong một đêm, trời đă trút một cơn mưa như thác lũ trên ngọn B́nh San này, khiến cho chúng tôi lo lắng, ngay hôm sau lên núi  xem xét th́ thấy…

Thạch Sinh nhíu mày. Giọng kể đang trang trọng bỗng lạc hẳn đi:

- .. chỉ  riêng mộ phần của công nương Mạc Hoàng Khuyên bị mưa lũ tốc hẳn cả lên, từ lăng bệ đến kim tỉnh, áo quan…đều vỡ nát.

Thạch Sinh gật gù:

- Ra vậy! Thế quí vị chưa xây dựng lại à?

Người thủ lăng không dấu vẻ sợ sệt, lắp bắp:

- Khi...khi thu dọn, chúng tôi không t́m đủ hài cốt của công nương…

Thạch Sinh quắc mắt, người thủ lăng khựng người trước cái nh́n của Sinh, ông ta chắp hai tay lên ngực, nói liền một hơi :

- Khi sắp lại hài cốt, chúng tôi thấy thiếu mất một đoạn xương sườn. Từ đó đến nay, chúng tôi vẫn ngày đêm cúng tế, cầu xin công nương chỉ cho thấy đoạn xương thất lạc. Phần hài cốt đă bốc được, chúng tôi c̣n đặt trên bệ thờ kia..

Ông ta hướng tay về phía sau, Thạch Sinh nh́n theo để thấy trên một bệ thờ lộng lẫy long ly quy phượng, chễm chệ cái quách nhỏ, dài chưa đến nửa thước, sơn son thếp vàng nằm trang trọng trong làn hương khói. Cùng một lúc, khi cái nh́n của Sinh vừa chạm vào quách th́ túi đàn trên vai và quách cùng rung lên bần bật, nắp quách như muốn bật ra. Người thủ lăng giật bắn người lên, lảo đảo toàn thân như thể bị cái sức mạnh đang giao nhau giữa cái quách và túi đàn đẩy dạt ông ta sang một bên.

 

Khi rời khỏi Hà Tiên, lúc vừa vượt qua khỏi địa thế của hai ngọn Đại Tiểu Tô Châu, Thạch Sinh quay lại nh́n miền đất của Mạc quốc công. Hai dáng voi khổng lồ không c̣n  phủ phục nữa mà đứng hẳn dậy, vươn cao ṿi, vẩy về phía tay cầm thủ, cất lên những tiếng ré vang dậy đến mười phương trời đất.

 

 

 

1   2   3   4   5   6   7

 

 

 

trang thạch cầm

thơ văn

art2all.net