|
Thạch Cầm
TIẾNG ĐÀN TRĂNG
3.
Tiếng vạc kêu sương vang lên khô lạnh trong đêm đang nhuốm sắc vàng úa đến năo người của vầng trăng mười tám vừa lên. Thạch Sinh nghiêng đầu thổi nhẹ cho mấy ḥn than cháy đều trong cái lư đồng nhỏ, rồi thả vào vài miếng trầm, đặt lư lên án thờ, Sinh lấy tay đẩy nhẹ cho lư sát vào cái hộp nhỏ ửng bóng sắc nâu đen. Cái hộp làm từ một miếng trầm hương mà Sinh đă cất giữ bấy lâu sau một lần lang bạt về đến miền Phú Khánh. Lần gặp gỡ vô t́nh dạo ấy với một tay chuyên nghề săn trầm đă xảy ra một cuộc trao đổi giữa hai vật mà chỉ có sự kỳ biến của thiên nhiên mới chế tác được. Sinh đă đổi một viên hồng ngọc để lấy miếng trầm hương kia. Về sau, khi gặp lại ở Kinh Thành, người nhận viên đá đă phàn nàn là nếu muốn bán cho có giá, phải đem viên đá này qua tận đất Tây Vực, ở đó mới có máy móc làm thành những viên nhỏ li ti như hạt cát rồi cho vào những bộ phận đồng hồ ǵ đó…Sinh cũng gật gù cho biết rằng phải có vài chục miếng trầm hương như vậy con buôn mới mua, chứ chỉ có một mảnh bằng hai bàn tay thế này th́ chỉ nên khắc một cái tượng hay h́nh ǵ đó để chơi mà thôi. Sau khi từ Hà Tiên trở về, Sinh đă tự tay cưa đục miếng trầm hương đó, ráp thành một cái hộp nhỏ, vừa đủ để một đoạn xương.
Thạch Sinh ngồi xuống sau cái án thư cũ kỷ, trên đặt cây đàn cầm quen thuộc, đưa mắt nh́n lên…Từ lư trầm, bốc lên từng sợi khói ẻo lả, tỏa lan đi thành một màn khói mờ mờ, nồng ấm một mùi hương vừa thiêng liêng vừa kỳ bí. Cái mùi hương có lẫn vị đau đớn đang âm ỉ dâng lên khắp pḥng. Nỗi đau đớn có thật của cây dó bầu, một loại thực vật mà tự nó có khả năng chữa lành được những vết thương bên ngoài thường do nọc ong, tổ kiến gây ra hay giông gió làm xơ găy; hoặc những vết ung lở ngay bên trong thân ḿnh… bằng cách biến đổi ḍng nhựa b́nh thường đang chảy trong thân trở thành một dược chất kỳ diệu. Và cái dược chất đó đă làm thay đổi luôn tên gọi vô nghĩa của loại cây: dó, trở thành một tên gọi khác, măi muôn đời chứa chất bí ẩn: trầm hương. Trước kia nữa, từ bao giờ, cho đến thời điểm con người biết dâng cúng trầm hương, mộc dược lên Thiên Chúa, ngay khi Người c̣n tao nôi. Ai? Đă có cái sáng kiến tàn nhẫn dùng dao búa cố t́nh tạo ra những vết đâm, vết cắt vào những thân dó rồi bỏ mặc loài cây cỏ ấy tự cứu lấy ḿnh. Vết dao búa rồi cũng sẽ lành lặn, để lại những khối sẹo trầm hương. Và năm mười năm sau, họ trở lại thu hoạch cái vụ mùa có được do việc tự cứu rỗi đó. Nhưng tạo hóa cũng đă viết sẵn một kịch bản bi hài cho con người. Kể từ khi biết đến trầm hương, hàng ngh́n năm qua đă có rất nhiều người vẫn trong t́nh trạng hấp hối chờ một cái chết ngọt ngào mà vẫn không chết đi được. Cái mùi hương kỳ bí này đă làm biết bao kẻ tục khi đắm ch́m vào th́ cho rằng ḿnh đă tiếp xúc được với các đấng thần linh. C̣n tu giới rơ ràng đă có một pháp môn khẳng định chỉ có hơi thở của những bậc đại giác, đại ngộ….mới có mùi trầm hương, kẻ khác ngửi được, tức thấy an nhiên. Với điều kiện các bậc đó khi tọa thiền phải xông hương đốt trầm. C̣n nếu như cả đời chỉ thuần ăn rau cỏ mà tu, th́ dù có leo lên đến tầng trời thứ mấy chục…thở ra, vẫn chỉ là mùi ngũ cốc luân hồi. Có ai biết đâu, tăng lẫn tục đều đă dính vào cái bẩy êm ái của tạo hóa, vào một sự trả thù thăm thẳm nhất của chí công. Đâu phải vô cớ mà trong cổ tích, vẫn tung tăng ngh́n đời câu chuyện có kẻ ngậm ngăi t́m trầm, bị rừng núi hóa thành sơn nhân. Và ngay cả trong những ngôi đền chỉ chuyên thờ các vị thần t́nh ái, trong khi chờ mua trầm hương của những con buôn đến từ phương đông, th́ sự giao cảm thiêng liêng đầy bí hiểm giữa các tăng lữ với các đĩ thần, đang ở tầng trời thứ mười tám, cũng nhanh chóng từ một con số vĩ đại tụt xuống nguội lạnh, ngang bằng đám tro tàn đang nằm trơ trẽn trong đáy lư trầm.
Trên nét mặt c̣n phăng phất nụ cười bởi những ư nghĩ quẩn quanh, Thạch Sinh đưa tay vói lấy hộp đựng móng đàn. Với thói quen đă có từ hàng mấy mươi năm, tay cầm thủ đưa tay mang móng lên ngang mặt, đảo năm ngón tay thành một ṿng tṛn, màu thép trắng ánh lên một đường cong sáng quắc, chợt lóe cùng trong vệt sáng là một đôi mắt đen láy… Sinh khựng người nhưng tay vẫn hạ xuống, móng chưa chạm dây th́ cả mười bảy sợi dây đàn cùng rung lên một tiếng âm u như có làn gió nào vừa thổi qua. Những ngón tay của Sinh lướt đi ḥa tiếp vào cái âm thanh u mặc đó, nhưng cung bậc vừa tuôn ra bỗng tắt lịm. Đâu đó chợt dâng lên cảm giác tê tái đến thắt cả người, cái tê tái thường t́nh của nỗi nhớ mong…Sinh thẩn thờ lật ngửa cả hai bàn tay trên đàn, nh́n lên án thờ, từ chiếc hộp nhỏ, phát ra âm thanh của tiếng trở ḿnh…Sinh thở dài: - Sao công nương không để tôi đánh đàn?
Màn khói trầm mờ chừng như tỏa dày hơn, từ trên vách án thờ, bóng một người nữ trong chít khăn lụa vàng, sắc xiêm đem từ từ hiện ra… Sinh đứng bật dậy, một cái ǵ đó vừa trào dâng trong trái tim người chơi đàn, thoát nhanh ra ngoài, hân hoan trải dài dưới chân công nương họ Mạc. Như được tiếp một tha lực, bước chân đài các trở nên cuống quưt, lướt nhanh đến gần tay cầm thủ. Cái mùi ấm lạnh của cây cỏ, đất đá đêm nao lại tràn về, dâng ngập gian pḥng, hương trầm đang nồng ngát đành đoạn tan đi thật nhanh. Đôi môi vốn luôn khép chặt như vừa hé mở theo nụ cười trên khuôn mặt của linh hồn đang đi theo người giữ xương. Tiếng ngọc lanh canh reo vui trên vuông khăn chít đầu: - Ngươi lo cho ta mang nỗi đau trầm hương sao? Sinh bật hẳn tiếng cười khẽ hiếm hoi, nh́n nhận: - Tôi đă gây ra một vết thương cho bộ hài cốt của công nương. Nhưng cũng chỉ v́ muốn hết ḷng làm cho được lời đă hứa. Tiếng ngọc nghe có phần măn nguyện: - Ta đă thấy được tấm ḷng của ngươi, nhưng ta đâu cần trở thành trầm hương. Chẳng phải chính ta đă trao đoạn xương đó cho ngươi sao ? - Tại sao có thể như thế được! Tôi có nghe nói nhiều người khuất mặt trở về dương gian chỉ để t́m lại một phần xương cốt của ḿnh đă lưu lạc v́ lư do nào đó… - Nếu lo vậy th́ trước kia ta đă cho hỏa táng thân ḿnh. - ….. - Người khác sẽ nên trầm, nên hương cho ta và ta đă biết để chờ điều này từ ba trăm năm trước. - Công nương chờ điều ǵ? Những chuỗi ngọc trên chít khăn chạm nhau ràn rạt bởi một động tác quay ngoắt đi: - Ta chờ một điều mà điều đó… Câu nói bỏ lửng trong giây lát rồi thốt tiếp ra những âm thật trầm : - …điều đó sẽ làm ta sống vĩnh viễn trong ḷng nhân gian muôn và muôn muôn đời sau nữa. Thạch Sinh nghiêng đầu: - Gịng họ Mạc của công nương đă chẳng lưu danh trong lịch sử sao ? Cái linh hồn hai mươi tuổi đă đi khỏi dương thế từ mấy trăm năm qua bật ra một tiếng hứ nhẹ: - Chính ta chứ không phải ḍng họ ta. Sinh đưa tay lên vùi vào tóc: - Vậy đó là điều ǵ ? Thưa công nương. Tiếng ngọc rơi từng hạt một: - Chính là tiếng đàn của ngươi. Khuôn mặt rắn rỏi như đá của Thạch Sinh chảy mềm ra với một tiếng thở hắt: - Dù là âm nhạc nhưng trước tiên đó chỉ là âm thanh.
Mạc Hoàng Khuyên bước chậm răi đến án thư, ngồi vào bên cây đàn cầm, cánh tay trần chạm khẽ vào người tay cầm thủ. Gian pḥng nhỏ đang ràn rụa mùi cây cỏ, đất đá bỗng trở nồng nàn hương da thịt trinh nguyên. Sinh nhắm mắt lại, ngây ngất trong tiếp cảm đầy giới tính. Cái linh hồn ba trăm năm một tay chống cằm, một tay đưa lướt nhẹ qua dây đàn. Một chuỗi âm thanh, đúng hơn đó là một chuỗi ánh sáng rực rỡ bùng lên. Và chuỗi âm thanh ánh sáng đó đă làm chủ nhân cây cổ cầm mở bừng mắt. Mạc Hoàng Khuyên ngước nh́n lên, Thạch Sinh cúi đầu xuống, khi hai tia mắt vừa chạm nhau, đôi môi trên khuôn mặt đẹp như ngọc chúm nhẹ lại: - Ngươi vừa nghe thấy ǵ không? Tay cầm thủ cố nhắm mắt lại nhưng không thể nào hạ thấp cái nh́n trân trối: - H́nh như vừa có một vầng sáng như ánh trăng, tỏa ra từ đôi tay của công nương.
Mạc Hoàng Khuyên từ từ đứng dậy, hai thân thể sát vào nhau. Những chuỗi ngọc trai trên chít khăn bỗng sững lại, không c̣n dám khua chạm vào nhau nữa, đất trời cũng lặng thinh, chỉ c̣n nghe những lời th́ thầm trong đêm. Đêm tương âm giữa trăng và đàn. Đôi mắt đen láy khép hờ lại cho hơi thở của ánh trăng th́ thầm: - Sinh ơi… người có nhớ ta không? Hai cái nh́n đă rơi mất hút lẫn vào nhau tự khi nào: - Tôi đă mang xương của công nương về đây… Tiếng th́ thầm đầy ma lực của một linh hồn đưa cao lưỡi dao lụa mềm lên: - Vậy... đừng gọi em là công nương nữa. Sinh tê dại cả người trong cái mùi khát khao đang thoát ra từ vuông miệng nồng nàn. Cái khát khao của một thân thể đă mục ruỗng từ hàng trăm năm qua, đang dâng đầy lại từng gịng máu nóng. Và trăng vẫn th́ thầm tiếng trăng: - …để em sẽ măi măi ở trong người.
Mạc Hoàng Khuyên từ tốn chắp hai bàn tay thành một đóa sen, đưa lên chầm chậm cho ngôn ngữ múa cất cao lời dâng cúng. Đôi cánh tay đưa lên dần làm hai ống tay áo rơi xuống, để lộ làn da trần ngát trắng, bộ ngực vươn đầy lên theo động tác cũng như đang muốn bật ra khỏi làn vải dày để ḥa vào hiệp nhất. Búp sen tay dừng lại trên đỉnh đầu Sinh, mở ra nhẹ nhàng thành hai cánh, vuốt chậm xuống theo vành tai, áp vào má... Hai cánh sen chợt biến thành mười ngón thuôn dài, kéo nhẹ khuôn mặt tay cầm thủ cúi xuống. Đâu đó, từ đáy vực của một t́nh yêu nghiệp chướng đă dâng lên, chờ sẵn, nghiêng nghiêng một đôi môi mềm ấm đang hé mở. Thật chậm, họ thở vào hơi thở của nhau và gần như cùng một lúc, khi hai đôi môi vừa bám vào nhau, đủ để nuốt lấy linh hồn nhau th́ từ trên án thờ, cái hộp làm bằng gỗ trầm hương bần bật rung lên rồi bể tung nát vụn, đoạn xương công nương họ Mạc bung ra, kéo dài thành một vệt sáng màu ngà và như một ánh sao băng, vệt sáng lụa ấy vút nhanh về phía cây đàn cầm, luồn vào dưới mười bảy sợi dây đàn, cây đàn cổ nẩy bật lên trong giao tác cuối cùng, khi âm dương nhập làm một. Vầng trăng mười tám vằng vặc trên cao, xoáy nghiêng một vệt sáng vào thư pḥng Thạch Sinh. Mười bảy sợi dây đàn hừng lên ánh trăng bạc làm nổi rơ đoạn xương người vừa biến thành cái ngựa đàn. Đoạn xương đang rướng cong lên trong tư thế dâng hiến đến tận cùng cái chết vừa được phục sinh.
|