Thạch Cầm

 

TIẾNG ĐÀN TRĂNG

 

1   2   3   4   5   6   7

 

 

5.

 

Cứ thế, những đêm trăng mười tám lần luợt qua đi cho tiếng đàn trăng cứ vang dậy trong trời đất, cứ vờn vẽ trong ḷng người dân Kinh Thành những  hạnh ngộ và lao đao mà không ai để ư đến Thạch Sinh đă bỏ hẳn thú uống rượu từ khi nào, không c̣n lang bạt t́m ngoạn thạch nữa. C̣n những bậc đại gia, danh sĩ th́ vẫn thay phiên nhau chọn một đêm trăng mười tám nào đó để mời Thạch Sinh tấu đàn tại tư gia của họ. Chẳng qua, ngoài sự hănh diện v́ tiếng đàn đêm ấy đă từ nhà họ mà cất lên, họ c̣n cái thú khác là được ngắm nh́n người đánh đàn. Chính v́ vậy mà có một chuyện kể, khó mà nói ngộ nhận hay không khi người đời sau nhắc đến huyền thoại tiếng đàn Thạch Sinh. Có một nhà nghiên cứu xă hội ǵ đó của bộ môn mang cái tên vô cùng rối rắm là: Lịch Sử Của Sự Phát Triển Những Tương Quan T́nh Dục Học. Ông ta đă điều nghiên dư luận, thu thập nhiều bằng chứng để sau cùng đưa ra một khẳng định là vào thời đó, có sáu trăm mười bảy người phụ nữ đă có chồng, sau khi tận mắt nh́n Thạch Sinh đánh đàn, đều khăng khăng yêu cầu chồng ḿnh đến cầu học cho được ngón đàn ấy. Và sáu trăm mười bảy người chồng đó đă há hốc nh́n sáu trăm mười bảy cái miệng của vợ ḿnh đều nói một câu giống nhau đến từng dấu chấm phẩy: Không yêu cầu học chơi cho ra bản nhạc, mà chỉ yêu cầu học cái cách mười ngón tay nhấn, rung, day, vuốt…trên dây đàn mà thôi. Và rồi cũng từng ấy con số của những người chồng đều nhảy dựng lên khi nghe câu tiếp theo: Đấy, dây đàn sắt mà c̣n rên lên như thế, huống hồ…. Chuyện kể không nói rơ là Thạch Sinh có nhận người nào trong số sáu trăm mười bảy vị đàn ông đó để làm đệ tử hay không, chỉ biết là sau khi đưa ra dữ kiện trên, nhà nghiên cứu xă hội học nọ đă bảo vệ được luận án tiến sĩ của ḿnh khi kết luận: Trong một góc độ nào đó hầu đánh giá tiếng đàn Thạch Sinh, đă ảnh hưởng đến xă hội như thế nào, tôi cho rằng với  nổ lực cá nhân vượt bực, qua thời gian dài đáng kể… những ngón tay trên đàn của Thạch Sinh, đă là nhân tố ban đầu gây nên xào xáo trong nhiều gia đ́nh v́ ghen tị, nhưng cũng là nhân tố cuối cùng, giúp cho nhiều cặp vợ chồng giải tỏa được những trục trặc trong quan hệ chăn gối. Chuyện nữa là sau đó, có nhiều cặp vợ chồng, không rơ v́ lư do thầm kín ǵ, đă đưa nhau đi đến tận Ngũ Hành sơn, Non Nước. Và sau khi đặt hoa dưới chân tượng người đánh đàn, đều kể lại là chắc chắn, họ đă cùng nh́n thấy trên khóe mắt của pho tượng, long lanh giọt nước mắt hàm oan.

 

Ngày tháng cứ tiếp nối cho mỗi đêm mười tám, trăng vẫn bàng bạc cho đàn cứ dào dạt… nhưng ở đâu vọng về, chứ không c̣n vang ra từ nhà riêng của ai nữa. Trong khi các bậc đại gia, danh sĩ… th́ ṿ đầu bứt tóc lẫn nhau v́ những lời ngơ ư cũng như bắn tiếng sẽ trả vàng nén, bạc khối đều bị Thạch Sinh từ chối. Cho đến một hôm, đại gia họ Nguyên, người đă từng tuyên bố là ngay khi nằm mơ ông ta cũng chưa hề thấy là ḿnh đang có nhiều tiền của như vậy trong hiện tại nhưng đó cũng là người vẫn dấu diếm một điều là ngay trong những cơn ngủ gật, ông vẫn mơ thấy tiếng đàn trăng tấu lên trong cơ ngơi to lớn của ḿnh. Ông ta kiên quyết cầu kiến Thạch Sinh. Và khi đối mặt, Nguyên đại gia đă không dấu được cái nh́n ngỡ ngàng khi thấy cả tóc tai lẫn mặt mày người chơi đàn đă loang đều màu đá đen lẫn sắc lam của một loại ngọc:

- Không dám hỏi dạo này t́nh trạng sức khỏe của cao nhân ra sao?

Nét môi đá khẽ cười. Nụ cười làm cho trái tim họ Nguyên thắt lại.

- Cám ơn đă vấn an.

Nguyên đại gia ngập ngừng trong giây lát rồi cất giọng dứt khoát :

- Thưa Thạch cao nhân, xin cho tôi một lần được hân hạnh tiếp đón ngài tại tệ xá. Tất cả những ǵ ngài nói ra sẽ là mệnh lệnh đối với tôi.

Sinh lắc đầu:

- Đừng khách khí như vậy. Từ trước đến nay, há chẳng phải nhờ quư vị mà tôi mới có đồng ra đồng vào sao?

- Ngài đă không đi lại với chúng tôi e cũng đă lâu…

- Thời gian qua tôi không đến hầu đàn chư đại gia được chỉ v́ tôi đang lo ra chắc ḿnh sẽ cất công đi xa để t́m một vật.

Nguyên đại gia nhổm người dậy:

- Tôi sẽ trao cho cao nhân bất cứ vật ǵ của tôi mà ngài muốn.

Sinh nh́n viên đại phú bằng cái nheo mắt săm soi của người chuyên săn đá quư:

- Nhà ông có trâu không?

Giọng họ Nguyên reo lên:

- Tôi có muôn trâu.

- Ông nuôi trâu như thế nào?

- Xuân hạ lùa trâu ra ngoại thành ăn cỏ, thu đông có trữ sẵn rơm rạ khô.

- Có bao giờ ông nghe loài trâu kêu ra tiếng chưa?

Mặt của viên đại phú đớ ra:

- Hơ…chưa, đă có ai nghe trâu kêu bao giờ.

Thạch sinh gật đầu:

- Đúng. Gần như mỗi loài đều thú đều có tiếng kêu riêng. Cọp gầm, vượn hú, voi thét…nhưng trâu có lẽ là loài thú duy nhất không bao giờ cất lên được âm thanh nào, dù lớn dù nhỏ.

Nguyên đại gia chưa kịp nói, Sinh đă tiếp lời :

- Ông có cái mơ trâu nào không?

Họ Nguyên há hốc miệng :

- Hơ...mơ trâu là cái ǵ?

Sinh gật gù:

- Ông không biết là phải.

Nguyên đại gia vội vàng đứng dậy, chắp hai tay trước ngực, nói liền một hơi đầy lo lắng như sợ Sinh sẽ không muốn nghe nữa:

- Thưa cao nhân, tuy chưa rơ ư ngài, nhưng tôi rất cảm kích v́ vừa được nghe phần nào thổ lộ, mong ngài coi tôi…

Thạch Sinh khoát tay, dịu dàng nh́n viên đại phú:

- Ông hẳn ngồi xuống đă, tôi sẽ nói tiếp…

Họ Nguyên ngồi xuống và ông cũng vừa có cảm giác cái nh́n dịu dàng từ khuôn mặt lạnh lùng như đá, như ngọc đó đă xé ḷng ông ra. Sinh đứng lên, dựa vào cạnh bàn, mắt hướng ra ngoài, nói như thể chỉ để trời đất nghe:

- Người dân tộc miền núi, sinh sống trên những buôn bản ở vùng núi rừng đèo heo hút gió. Họ nuôi trâu bằng cách thả rong  mà ít khi chăn dắt.  Và họ hay dùng những lóng tre, khúc gỗ khoét đẽo làm thành những dụng cụ nho nhỏ khi khua lên phát ra những âm thanh lốc cốc. Cứ mỗi con trâu họ cho mang một cái như vậy gọi là mơ trâu hoặc có khi cả đàn, chỉ con đực đầu đàn có đeo mơ. Cứ vậy họ theo tiếng mơ mà t́m trâu hay khi chiều xuống, vắng tiếng lốc cộc, lộc cộc b́a rừng là biết trâu chưa về. Nghe tiếng mơ trâu vang lộc cộc đâu đó trong rú, trong rừng là tín hiệu cho biết chắc chắn gần đấy có người ở. Lạc trong rừng sâu mà nghe tiếng mơ trâu là biết ḿnh sẽ được cứu sống. Có những cái mơ trâu đă được dùng cho nhiều kiếp trâu. Cái kiếp số của một loài vật cho đến khi chết, cho dù chết trong một nghi thức được gọi là lễ đâm trâu, cũng không thốt ra được một tiếng kêu, may ra th́ chỉ có những gịng nước mắt tuôn dài từ đôi mắt thật tṛn, thật đen. Những gịng nước mắt của nhiều kiếp trâu sẽ làm cho cái mơ thường được treo dưới cổ, nơi mà những gịng nước u uất từ đôi mắt sâu đen kia rơi thấm đẩm, để lại càng ngày càng lên nước đen bóng. Cái đen bóng nghiệt ngă của một loài vật từ khi sinh ra đến lúc chết đi không bao giờ thốt ra được một lời…

 

Thạch Sinh nói đến đâu, nét mặt chủ nhân đàn trâu muôn con tê dại đến đó. Khi  Sinh dứt lời, cả khắc sau ông mới rụt rè:

- Thưa cao nhân, ngài muốn có mơ trâu?

Ánh mắt tay cầm thủ bừng lên thơ trẻ:

- Ừ, một cái cũng được, nhưng đó phải là một cái mơ đă mang qua nhiều kiếp trâu.

Giọng nói tay đại phú mạnh dạn hẳn lên:

- Nhưng để làm ǵ ?

Thạch Sinh hắng giọng:

- Để cho con trâu đầu đàn của ông mang. Và vào giờ sửu, ông cứ cho lùa bầy trâu của ông ra ngoại thành như thường lệ.

- Nhưng sẽ từ ngày nào?

- Từ khi ông kiếm được mơ cho đến một đêm trăng mười tám nào đó.

Giọng nói viên đại phú tỏ rơ niềm sung sướng:

- Xin lĩnh ư cao nhân.

 

Ngày hôm sau, hàng chục gia nhân của nhà họ Nguyên, mỗi người một ngựa, lương khô oằn vai, ắt là phải đi xa lắm. Họ chia ra làm bốn nhóm rồi bươn bả vung roi thúc ngựa lao ra bốn cổng thành. Đứng trên thềm biệt thất, Nguyên đại gia tần ngần nh́n theo đám bụi mù tuôn dưới vó ngựa, lắc đầu: Thật hết biết, châu ngọc không lấy, chỉ muốn cái mơ trâu.

 

Nguyên đại gia đă cung kính trao tận tay Thạch Sinh một cái mơ trâu đen bóng. Cái mơ đă được đưa về từ một buôn làng người dân tộc nào đó, cách xa Kinh Thành đến hơn ngàn dặm. Và cũng từ đêm trăng mười tám ấy trở về sau, mỗi khi nghe tiếng mơ trâu lộc cộc vang lên trong bóng tối đang mờ dần khí âm, cho ánh dương chưa đủ làm tan đi những oan hồn đang chập choạng dắt nhau về địa phủ, th́ những người lớn tuổi hay thức khuya dậy sớm đất Kinh Thành đều b́nh thản nói với nhau: Bầy trâu của Nguyên đại gia đang khóc Thạch Sinh. Nhưng trăng mười tám đêm ấy, cho đến khi lên cao tít, rồi ngă dần về tây, vẫn chỉ tỏa ra một sắc vàng úa năo người và cung đàn trong đêm đă không tan vào ánh trăng. Tiếng tơ cứ lẻ loi tuôn từng gịng lệ nhạc, khêu ra từ tim ngọn lửa bấc u uất một nỗi đau, nhưng đau th́ đau biết bao nhiêu, mà thương th́ đến ngọn triều cũng thương. Thương mười bảy sợi dây đàn mà mỗi sợi là một nỗi bất hạnh nhưng sao vẫn chỉ biết dâng lên một tiết tấu đắm say…Ôi, cây cổ cầm đêm ấy cứ mở bầu trời ra miên man bất tuyệt cho bầy nhạn trắng đă tự khi nào chuyển màu úa đen, mà vẫn cứ bay, bay đi….trao cho mỗi người một cánh ḷng khác nhau, để rồi dù biết người nghe đă mang tứ nhạc mà đi mất, người đàn vẫn ngồi lại trong cô đơn, dạo những cung đàn chờ. Chờ phút giây nhập thần nào nữa hay chờ một điều ǵ  khác? Và cung đàn dạo ấy đă chờ hoài không uổng.

 

Cứ thế, cứ cung đàn ấy…cho đến giờ sửu đêm ấy, khi tiếng mơ trâu lộc cộc khua âm vang đại ngàn trên đất Kinh Thành th́ chẳng ai nhận ra tiếng đàn đă tắt từ lâu. Nhă khách thẩn thờ nh́n …và thấy tay cầm thủ đă bất động tự khi nào bên đàn. Đôi tay vẫn ở tư thế như đang măi miết cho cung bậc tuôn trào, đôi mắt vẫn long lanh niềm thương xót không nguôi trên gương mặt tinh khôi thơ trẻ, nhưng toàn thân người chơi đàn đă hóa thành một pho tượng ngọc chẳng ra ngọc, đá chẳng ra đá. Từ đầu đến chân pho tượng loang đều những vân đá man dại đang vặn vẹo lấy nhau. Những vệt màu trắng đen như đang  dăy dụa để cố tách ra khỏi màu ngọc kiêu hănh cũng đang cố phủ kín sắc hồng lên đá. Và cây cổ cầm đen xỉn màu gỗ ngô đồng đă trở đỏ bầm sắc hổ phách, mười bảy sợi tơ biến mất trên mặt đàn. Ch́m sâu trong khối hổ phách h́nh cây đàn cầm kia, mờ mờ một đoạn xương cong.

 

 

 

1   2   3  4   5   6   7

 

 

 

trang thạch cầm

thơ văn

art2all.net