Thạch Cầm

 

TIẾNG ĐÀN TRĂNG

 

1   2   3   4   5   6   7

 

4.

 

Về sau, như chuyện đă kể và sẽ không biết bao lần nữa cứ là về sau…Khi những nhà nghiên cứu lịch sử văn học, theo sau những nhà nghiên cứu đủ thứ trên đời, cùng tham gia lục tung huyền thoại này lên, th́ họ đă được danh sĩ họ Chương trao cho một bài thơ, Chương khẳng định rằng chính ḿnh đă chép lại bài thơ này để làm bằng những ǵ xảy ra trong đêm trăng mười tám đó, là đêm đầu tiên Thạch Sinh tấu đàn, đúng một tháng, kể từ đêm cái ngựa đàn của cây cổ cầm được thay thế bằng khúc xương người, cũng là đêm họp mặt thơ nhạc trong tháng quen thuộc của một số danh sĩ tăm tiếng lẫn tai tiếng, tại dinh thự của Quách đại gia. Như thường lệ, tiếng đàn Thạch Sinh vẫn làm công việc dẫn đạo ca xướng và đêm ấy, ca nhân Đỗ Quyên có ngâm một bài thơ – đúng, chính bài thơ có những câu như thế này:

 

Người đàn góc phố bán ǵ

Mà rao cung oán xuân th́ ngh́n sau

Sững nắng trưa, đau vó câu

Đàn tôi khô ruột cuống nhau chia ĺa.

 

Khi gịng nước mắt trên má người ca kỷ vẫn c̣n đọng ướt bên khóe môi, vừa ngân xong âm tiết cuối cùng th́ Thạch Sinh vẫn không ngưng đàn. Lúc ấy, vầng trăng mười tám vừa ngự đỉnh trời, màn đêm chan ḥa một sắc trắng lành lạnh. Bất chợt, bầu ánh sáng bao la ấy chao đi v́ những chấn âm đâu đó đang dần lan ra. Ban đầu nghe ŕ rầm mơ hồ, sau chuyển thành những chuỗi âm thanh có cao độ rơ ràng, réo rắt. Cái réo rắt, lanh lảnh âm sắc tiếng đàn cầm. Và trời đất đă mở thêm mênh mông mới đủ cho cung đàn đang rào rạt tuôn ra những tiết tấu sôi bùng mănh liệt, trào dâng thành một tấu khúc mê đắm. Cái tấu khúc mê đắm ấy tan vào ánh trăng, vang rền không gian, dậy lên trùng trùng hải triều âm, cuồn cuộn hải triều quang, gối lên nhau, xô dẫn lấy nhau. Những âm ba tâm trung ràn rạt tiếp nối nhau. Không lơi tiếng khoan, tiếng nhặt; không lắng tiếng đục, tiếng trong; không tí tách thở than, không sầm sập hờn oán. Chỉ càng lúc càng dào dạt dâng lên và dâng lên. Ôi, cái mê đắm man dại của nỗi khao khát được yêu, tưởng đă thành tro bụi trăm năm trước, mà định mệnh trăm năm sau, thần khí hồn nhiên của mạch trời đất, của một kiếp đàn lại chuyển tiếp, giăng nối cung tơ vào trái tim của linh hồn yểu mệnh này.

 

Về sau, kể cũng đến mấy mươi năm, tất cả những đôi t́nh nhân son trẻ cũng như những đôi t́nh nhân lỡ th́ của đất Kinh Thành đang ngồi bên nhau đêm ấy, đă nên vợ nên chồng hoặc không chắp nối được ǵ, cũng đều bẽn lẽn kể lại với những nhà nghiên cứu đủ thư,ù rằng khi nghe thấy cung đàn ánh sáng đó th́ tự dưng họ nắm chặt lấy tay nhau, nh́n mắt vào mắt nhau, để ràn rụa giao kết rằng nếu không thể nào tác thành, kết hợp được… họ sẽ nguyện thiêu đốt xác thân này, lấy tro thả vào không gian và nơi nào mà ánh trăng c̣n rọi soi đến được, chỉ cần đủ sáng để thấy được một hạt bụi tro này thôi, th́ sao hôm, sao mai sẽ c̣n lanh lánh giữ măi ḷng chung thủy của họ. Có thêm một việc trong đêm đầu tiên cung tơ nhập vào ánh trăng ấy, mà những người kể lại sau này, ai cũng tắc lưỡi ra cái điều họ đă biết từ lâu…là khi chương tŕnh thơ nhạc kết thúc, gương mặt vốn b́nh thường của Thạch Sinh lại trở trắng xám cái màu nửa như đá, nửa như ngọc.

 

Chuyện kể th́ có trước, có sau nhưng những sự kiện đêm ấy lại xảy ra cùng một lúc. Chính v́ vậy mà sau này, khi những nhà nghiên cúu đủ thứ, những danh sĩ tăm tiếng và tai tiếng, những đại gia buôn bán ngoạn thạch… mỗi khi gặp nhau, nhắc lại đêm nghe tiếng đàn đó, đều nhâu nhâu lên, kẻ th́ dành nói chính tôi mới là người đầu tiên muốn xin mọi người tha thứ, người khác lại khẳng định rằng họ mới là người bật khóc nức nở trước bất cứ ai sụt sùi sau đó.

 

Có một chuyện mà người kể không dùng đến hai chữ về sau… để bắt đầu là v́ chỉ vài ngày tiếp sau đêm đó, toàn dân đất Kinh Thành đều hồi hộp theo dơi một vụ án t́nh nếu nói theo cách của những người có trái tim loài gián. C̣n riêng Tôn đại nhân, quan án sát Kinh Thành, đêm ấy với tư cách là khách mời danh dự, cũng có mặt trong dinh thự họ Quách. Với hộp sọ đủ rộng để nhớ được ba ngàn sáu trăm pho sách luật, với biệt nhăn của một người chuyên nẩy mực cán cân công lư cùng trái tim đă từng nhiều lần dằn xuống, không để thổn thức theo những vụ án oan khuất, nhưng vẫn bị kết án đúng theo pháp luật, đă kể rằng khi tiếng đàn qua tai, nhập vào người th́ thốt nhiên, ông ta khai mở được một giác quan kỳ lạ, cứ cho là giác quan thứ mười mấy đi. Để khi liếc qua Quách đại nhân, ông ta nh́n thấy vị vương gia này đang lịm người trong tiếng đàn, nhưng cùng lúc quan án sát cũng thấy trên mặt họ Quách hiện ra một vẽ nuối tiếc cuối cùng, thường lộ rơ ở vài người đang hấp hối. Kinh ngạc, ông ta nh́n sang Quách phu nhân,với ư định muốn báo cho biết t́nh trạng của chồng bà ta. Nhưng trái tim Tôn đại nhân chợt gơ liên hồi những nhịp đập thổn thức. Cái thổn thức mà đă nhiều lần trong đời hành xử, ông ta đă cố dằn nó xuống, khi ông ta nh́n thấy vị phu nhân khả kính đang đứng sừng sững giữa khán pḥng, như thể đây chỉ là một hoang mạc. Toàn thân người mệnh phụ tỏa ra một vầng ánh sáng dịu dàng, tinh khiết. Đôi mắt trên gương mặt quyền quư đang đắm đuối hướng ra bầu trời đêm đang lồng lộng cung đàn trăng. Khi kể lại, Tôn đại nhân thú nhận lúc đó ông ta không thể cấm trái tim ḿnh thổn thức nữa, để chính nó thốt ra một câu nói ngắn gọn, như trong vở kịch nào đó, chỉ có một vai diễn: Trời ơi, đó là t́nh yêu.

 

Đúng một tháng sau, từ sáng sớm, hàng ngàn người dân đất Kinh Thành đă vây kín lấy công đường ṭa án, hồi hộp chờ nghe quyết định cuối cùng của công lư. Tôn đại nhân đăng đường với cái hộp sọ trống rỗng và trái tim trĩu nặng v́ nó vẫn đang khua không đều đặn trong ngực ông những nhịp đập thổn thức. Ông đă làm đúng theo những nguyên tắc pháp luật, đă xét hỏi tra vấn, đă khuyên giải lẫn răn đe. Quan án sát có cớ được răn đe, đơn giản v́ gia đ́nh Quách đại nhân chẳng xa lạ ǵ với ông. Tôn đại nhân biết rơ từng ngơ ngách trong dinh thự họ Quách bao nhiêu, th́ ông cũng nắm đi đường đi nước bước những công việc làm ăn mờ ám và không mờ ám của tay đại phú này bấy nhiêu. Không những vậy, Tôn đại nhân cũng đă nhiều lần cùng Quách phu nhân luận đàm về văn chương thi phú cũng như thế thái nhân t́nh. Vậy mà bây giờ đùng một cái, chính ông là người  phải đứng ra xét xử đơn xin ly dị của Quách phu nhân. Trong đơn, ở khoảng lư do, chỉ ghi có bốn chữ: V́ tôi đă yêu.

 

Đă hai lần ḥa giải mà kết quả vẫn là con số không. Hồ sơ lẫn biên bản của vụ ly dị này trước sau vẫn chỉ  ba tờ giấy mỏng. Một tờ đơn xin ly hôn và hai tờ biên bản của hai lần ḥa giải trước mà tờ nào cũng chỉ vỏn vẹn bốn ḍng chữ.  Hai ḍng câu hỏi của ṭa và hai ḍng câu trả lời của đôi bên đương sự. Trả lời của vợ: V́ tôi đă yêu. Trả lời của chồng: Tôi đồng ư. Hai câu trả lời không dư, không thiếu một chữ. Họ không nói thêm một lời nào nữa v́ luật pháp đă cho họ một cái quyền: Quyền im lặng. Hôm nay là lần thứ ba, lần cuối cùng ḥa giải, vợ chồng họ Quách phải ra công đường. Quan án sát thẩn thờ, lê chậm từng bước chân từ thư pḥng ra án đường, ông đang ao ước phải chi cái hành lang ngắn này trở thành con đường dài thăm thẳm cho ông không bao giờ phải đối mặt với vợ chồng họ Quách nữa. Quách phu nhân yêu ai mà từ lúc đắm ch́m trong tiếng đàn trăng kia, bà ta đă không ngại ngùng che dấu. Mà làm sao che dấu được t́nh yêu khi bất cứ t́nh yêu chân thật nào cũng tỏa sáng như mặt trăng, mặt trời. Nhưng bà ta đă có chồng và may mắn chăng là họ chưa có con. C̣n Quách đại nhân, cũng từ đêm đó, ông ta chẳng buồn dấu diếm, cứ giữ nguyên bộ mặt đau đớn với những nét dằn vặt đến độ cứ nh́n tay đại phú này là Tôn đại nhân muốn khóc nấc lên v́ thương bạn.

 

Cái ǵ đến rồi sẽ đến. Quán án sát đă đưa ra những câu hỏi cuối cùng theo đúng thủ tục ly dị sau khi sự việc chẳng thay đổi được ǵ.

- Bổn quan muốn hỏi đôi bên đương sự muốn phân chia tài sản như thế nào ? Phía bên bị được có ư kiến trước.

- Thưa ṭa, tôi không màng đến.

- Phía bên nguyên?

- Tôi cũng vậy.

- Vậy tài sản nhà cửa của đôi bên đương sự sẽ để làm ǵ ?

- Xin xung vào công quỹ.

 

Đôi vợ chồng này – không, họ không c̣n là vợ chồng của nhau nữa – đă quyết định những điều mà pháp luật phải chấp nhận. Trái tim của Tôn đại nhân đă nặng nề v́ thổn thức bây giờ lại trĩu thêm cái tự ái pha lẫn cảm giác bị xúc phạm. Cái ǵ bên trong hai con người đó lại bùng phát dữ dội đến vậy, nó vượt trên cả t́nh bạn to lớn của ông ta, trên cả của cải… và dường như vượt trên nữa rất nhiều điều to lớn của cuộc đời này.

 

Chưa có một phiên ṭa nào kết thúc lạ lùng đến vậy. Đám đông tụ tập trước công đường dạt hẳn ra thành một lối đi khi Quách phu nhân bước ra khỏi cửa. Bà ta đi từ tốn, kiêu hănh giữa hai hàng người, đôi mắt vẫn long lanh tỏa ngời những tia sáng hạnh phúc và không biết  bà ta có nghe được những tiếng trầm trồ của rất nhiều phụ nữ đang chen chúc xung quanh.Phu nhân năm mươi tuổi rồi đó...sao bả đẹp quá, thường ngày tôi đâu thấy vậy? Quách đại nhân theo sau và dường như ông ta chẳng bận tâm đến hàng trăm, hàng ngàn cặp mắt đang ném lên người ông những cái nh́n như thể họ đang thấy trên đầu ông ta mọc không phải hai mà là bốn năm cặp sừng. Không có cái sừng nào mọc trên đó cả. Họ nh́n ông ta chằm chặp chỉ v́ cung đàn trăng đó cũng giúp cho họ thấy được đằng sau cái nét mặt vật vă kia, ẩn dấu sự nuối tiếc một điều ǵ đó chưa làm được. Có điều ǵ mà con người tầm cở như Quách đại gia chưa làm được? Bước tất tả sau cùng ra khỏi công đường là quan án sát, không để ư đến đám đông đă tự khi nào vây cả ba người thành một ṿng tṛn, họ bước đến đâu, cái ṿng tṛn người xê dịch theo đến đó và mọi người đều nghe rơ Tôn đại nhân nói gấp gáp:

 

- Chúng ta c̣n có thể gặp nhau như bạn bè nữa không?

 

Quách đại nhân nh́n qua người phụ nữ mà mới cách đây vài phút c̣n là vợ ḿnh để nhận được một tia mắt đáp trả, h́nh như họ muốn nh́n nhau lần cuối. Ai đó, một trong hai người đă lên tiếng:

- Đêm trăng mười tám tháng nay, chúng ta sẽ họp mặt nhau lần chót.

 

Trong khán pḥng dinh thự nhà họ Quách, đêm ấy như thường lệ, ít nhất bên ngoài nh́n thấy như thế, vẫn sẽ là đêm thơ nhạc. Và từ xế chiều, Tôn đại nhân đă ngồi im lặng hàng giờ trước mặt Quách phu nhân chỉ để ao ước được nghe nhiều hơn nữa chứ không phải chỉ vài câu nói ngắn ngủi từ miệng người phụ nữ mà t́nh yêu đang làm cho bà ta tỏa sáng như mặt trăng, mặt trời. Cái ao ước đớn hèn pha lẫn ích kỷ như chính sau này ông ta đă thú nhận rằng ông ta khao khát muốn đổi cái thổn thức trong tim ông bằng sự ganh tị, đến mức độ sẳn sàng chấp nhận sự ganh tị đó trĩu nặng đến độ làm cho trái tim của ông rớt xuống nằm trong bao tử, cái bao tử của một viên quan án sát. Nhưng ngay khi vừa mở lời, Tôn đại nhân đă rơi  ngay vào cái hố do chính ông ta đào ra.

- Tôi không c̣n là Quách phu nhân nữa.

- Xin lỗi, chỉ v́ quen miệng. Nhưng phu nhân có c̣n xem tôi như một người bạn nữa không?

-  Trên cả bạn bè, đại nhân c̣n là bậc trưởng thượng.

-  Không dám, chỉ mong phu nhân chia xẻ cho đôi điều.

-  Về việc ǵ ?

-  Hơ...phu nhân đă viết trong đơn là phu nhân  đă yêu.

-   ….

-  Thật sự phu nhân đă yêu sao?

-  Tiếng đàn trăng đó không mở ra trong ḷng đại nhân một điều ǵ sao?

-  Có, có đấy, nó giúp tôi nh́n thấy đôi mắt của phu nhân long lanh những tia sáng mà trong đời tôi chưa từng nh́n thấy. Nhưng đây lại là việc khác.

- Đại nhân đă thất thập cổ lai, ngài chưa được ai nh́n như thế hay chưa nh́n ai được như thế?

- Hơ…thưa phu nhân…

- Chưa được ai nh́n hay chưa nh́n ai đều không phải lỗi của tôi. Ngay bây giờ đây ngài muốn chính miệng tôi nói ra với ngài là tôi đang yêu và yêu ai, có phải vậy không?

- Hơ…

- Ở cương vị bạn bè như ngài đă nói, với tuổi tác như ngài đă có, ngài đang bắt ép tôi sao?

- Thưa phu nhân…tôi…

- Tôi sẽ rời khỏi cái cơ ngơi to lớn này và tôi đang đợi một lời tốt lành của đại nhân.

- Thưa…

- Nếu là đại nhân, tôi sẽ chúc phúc cho những tia sáng đó, dẫn đường tôi đến đúng chổ người tôi yêu và yêu tôi đang chờ.

 

Trong khi cố leo ra khỏi hố, cái hộp sọ chứa đến ba ngàn sáu trăm pho sách luật của quan án sát chợt lóe ra một biện chứng: Tại sao cứ tiếng đàn mà không là người đánh đàn…? Sự khoái chí đă làm Tôn đại nhân rơi xuống lại đáy hố và ngài cứ ngồi ́ ra, chẳng buồn leo lên.

 

Và đêm ấy, theo yêu cầu lần cuối của người mệnh phụ vừa rũ bỏ họ Quách của chồng, tất cả mọi cửa ra vào cũng như cửa sổ đều được mở rộng. Nhưng tiếng đàn của Thạch Sinh đêm ấy không dậy hải triều nữa. Tiếng tơ d́u dặt nắn nót những lời th́ thầm, từ tốn tỏa ra từng vầng thanh khí mỏng manh. Bầu trời tối sầm lại v́ ánh trăng đă bước qua những khung cửa trống trải, đi vào khán pḥng rồi dịu dàng ôm lấy cung đàn, hiệp nhất thành một quầng sáng. Âm thanh và ánh sáng vừa mơn trớn vừa xoay tṛn lấy nhau. Bất chợt, người đàn bà có đôi mắt long lanh những tia sáng của t́nh yêu, bước ra từ bóng tối và từ tốn đi vào giữa những bước chân quấn quít của đàn và trăng rồi từ từ xoay tṛn theo. Cung đàn trăng đang d́u dặt bổng nhanh lên dần, nhanh rồi nhanh hơn nữa…Khán pḥng cuồn cuộn quang âm. Người phụ nữ cũng xoay theo, nhanh dần lên, nhanh rồi nhanh hơn nữa... Tôn đại nhân nhổm người lên, rơ rồi, trong đầu quan án sát đă kư sẵn một lệnh bắt giữ cho dù nó sai phạm đến đâu. Nhưng sao lại thế kia, chỉ trong một thoáng, với động tác xoay ngược lại, người phụ nữ đă thoát ra khỏi ṿng luân vũ với đôi tay c̣n đang vói lại quyến luyến. Và nàng cất tiếng cười khanh khách, những chuỗi âm thanh gịn giă hạnh phúc nối tiếp nhau. Trong dáng vẫn quay tṛn bước chân, nàng tiến dần ra cửa, những tia sáng trong mắt nàng làm đêm đen ngời lên, nàng xoay tṛn qua cửa rồi lẩn hẳn vào màn đêm. Tiếng cười trở nên lanh lảnh nghe xa dần, nhỏ dần rồi mất hút. Tiếng đàn tắt lịm. Khán pḥng im phăng phắc. Tay cầm thủ vẫn ngồi bên đàn, hai bàn tay rũ rượi trên mười bảy sợi dây tơ, khuôn mặt người chơi đàn trắng nhợt cái màu như đá như ngọc, lấp lánh sáng vài giọt mồi hôi. Từ đó về sau, không c̣n nghe ai nhắc nhớ ǵ về người đàn bà vô cùng hạnh phúc ấy.

 

Khoảng chừng một năm sau, không xa Kinh Thành mấy, sừng sững mọc lên một ngôi đền thờ nguy nga gấp trăm lần biệt thất của Quách đại gia trước kia. Khi công tŕnh này mới bắt đầu khởi công, dân cư trong thành đồn đải rằng quan án sát họ Tôn đă dùng kim ngân phát măi tài sản của Quách đại gia để làm nhà riêng, nhưng theo thời gian, công tŕnh này từ từ hiện ra rơ ràng kiến trúc của một ngôi đền thờ th́ họ xoay qua ca tụng quan án sát  bằng tất cả những ngôn từ nào nói về phúc đức mà họ nghĩ ra được. Hơn thế nữa, khi thấy đích thân Tôn đại nhân ngày đêm trông coi, đốc thúc thợ thầy việc thi công ngôi đền th́ đă có hàng chục nhà thơ đă nổi tiếng thật, những nhà thơ tự cho ḿnh đang nổi tiếng và những thư pháp gia lẫn thư pháp viên…T́m đến Tôn đại nhân, gợi ư rằng tên của ngôi đền này, phải là những chữ trích ra từ một câu thơ của một bài thơ nào thật sâu sắc, phải có ư nghĩa thâm thúy, đề cao cái t́nh bạn rất đỗi thiêng liêng kia và những chữ đó phải viết bằng kiểu chữ gọi là thư pháp chữ Việt, rồi rằng th́ là mà sẽ cho đắp nổi lên ngay cổng trước ngôi đền. Cái kiểu chữ mà hiện nay rộ lên như một phong trào khi một số người thuộc nhiều giới khác nhau, dùng bút lông chuyên viết chữ Tàu, chấm mực xạ viết lên giấy, lên gỗ hoặc một vài chữ hoặc vài câu thơ, lời chúc… bằng chữ Việt để làm quà tặng, triển lảm hoặc bán chác…kèm theo là những lời tán tụng rằng đây là một nghệ thuật viết chữ hàm chứa những sâu xa vô biên từ tha lực mật tông đến sự quyến rũ chết người của cái đẹp mỹ thuật … đại loại như vậy. Đề nghị này làm cho Tôn đại nhân hết sức hoan hỉ nhưng ngài đă lắc đầu quầy quậy sau nhiều ngày đọc qua hàng ngàn cái tên đặt cho ngôi đền, do các nhà thơ, nhà thư pháp cung cấp. Rốt cuộc, sau một tiệc rượu tại Tửu Giả Các, có mặt cả trăm văn nghệ sĩ chính thức tham gia và không chính thức ăn theo vụ việc. Tôn đại nhân bộc bạch rằng luật th́ ngài có học qua nhưng thơ phú th́ rất kém cỏi, tuy nhiên ngài có nhớ đâu đó, trong một truyện thơ cổ mà ngài đă đọc lúc c̣n nhỏ, trong truyện có cái câu ǵ trước đó, ngài không nhớ nhưng tiếp theo là câu… t́nh bằng hữu, nghĩa kim lan... th́ ngài vẫn nhớ như in đến giờ, cho nên ngài quyết định sẽ lấy hai chữ kim lan để đặt tên cho ngôi đền. Những tiếng vỗ tay hoan hô và lời ḥ hét tán tụng ngay sau đó đă làm cho Tôn đại nhân ngây ngất đến mức ngài tuyên bố từ đây về sau, tất cả những văn nghệ sĩ đến Tửu Giả Các, nếu có v́ rượu mà xẩy ra xô xát th́ hoàn toàn được băi miễn xét xử. Quyết định của Tôn đại nhân đă làm chết cả tấc ḷng của hơn phân nửa số nhà thơ đă cung cấp tên ngôi đền cho ngài, nhưng phân nửa c̣n lại th́ vẫn thấp thỏm chờ đợi với hy vọng sẽ được diễm phúc lưu lại hậu thế nét chữ của ḿnh, dù bằng vôi vữa, v́ số nhà thơ c̣n lại này ai cũng là một thư pháp gia hoặc thư pháp viên. Đương nhiên sau đó, Tôn đại nhân phải chọn một trong muôn chữ Kim Lan được viết bằng bút pháp của rất nhiều thư pháp gia. Không có ǵ để nói thêm khi hai chữ Kim Lan được chọn là bút pháp của một đại danh gia thư pháp đất Kinh Thành. Tuy nhiên, tự đáy ḷng của Tôn đại nhân đă dấy lên một nỗi rầu rĩ ghê gớm, khi ngài đă ngắm nghía từ xa đến gần, từ gần ra xa, đă đánh vần xuôi, vần ngược... hai chữ ngắn ngủn mà ngài đă ra lệnh viết trên một khổ giấy to đùng đến năm bảy sải tay, mà vẫn không đọc ra được đó là hai chữ Kim Lan. Nét bút như rùng ḿnh trên giấy nhưng khổ thay, cái rùng ḿnh này lại vắng hoe thần khí, mà quá thừa mùi dầu gió, thứ dầu mà người ta hay dùng khi bị trúng gió. Nếu không phải như chính miệng ngài đă nói ra th́ chắc chắn không bao giờ ngài biết đây lại là hai chữ Kim Lan. Ngài chỉ hơi nguôi ngoai phần nào khi viên thư lại của ngài thao thao hàng giờ để phân tích, lư giải…cho ngài hiểu biết về nghệ thuật sử dụng bút lông trong thư pháp, đây lại là thư pháp chữ Việt kia đấy. Nào là thủ thuật, nào là khí lực, nào là thiền ư… Nghe đâu chính viên thư lại này, sau khi đứng ra gọi thầu công tŕnh đắp nổi hai chữ Kim Lan, đă sắm được một cổ xe song mă, giá đến hàng trăm lượng bạc. Măi cho đến ngày khánh thành ngôi đền Kim Lan th́ ngài mới thực sự nhẹ nhỏm sau khi tấm vải đỏ che kín bức hoành đắp nổi hai chữ Kim Lan trên cửa điện được kéo xuống. Hàng ngàn người đang chứng kiến buổi lễ đều dồng loạt ồ lên v́ vẻ tráng lệ của ḍng chữ chói chang ánh vàng mạ nhưng sau đó th́ cả ngàn tiếng xầm x́ cùng một lúc x́ xầm, trở thành câu nói rơ mồn một trong tai Tôn đại nhân…̉a, chữ ǵ vậy, sao đọc không ra..!  Và Tôn đại nhân vừa nhẹ nhỏm trong một sự đồng cảm lại vừa hả hê bội phần khi thấy nhiều văn nghệ sĩ đang chen chúc trong đám đông, khoa chân múa tay gào lên: Kim Lan, Kim Lan…Nhưng tức khắc, một số khác lại hét lên không kém…lan ǵ mà có g…Tôn đại nhân giật thót người nh́n lên bức hoành, nét cuối cùng của chữ n lằng nhằng quặt xuống rồi ngoáy lên, nh́n rơ là chữ g, rơ tới mức dễ nhận ra c̣n hơn đọc cả hai chữ. Vậy phải đọc là Kim Lang à! Cái nét ngoáy thêm này sao không thấy có trên bản viết thảo? Xa xa bỗng vọng lại tiếng rúc dài của một hồi tù và, báo hiệu đoàn kiệu giáo chủ Kim Lan điện – không có g – đang đến gần. Viên thư lại vội vàng ghé tai chủ nhân thầm th́: Bẩm ngài, đó mới là thư pháp. Tôn đại nhân vừa tất bật nghênh đón xa giá, vừa gật gù: Đúng, quả là thư pháp..

 

Sau việc này, không biết từ đâu mà giới thư pháp Kinh Thành có thêm từ thư pháp bay. Nếu nói đây là cụm từ đàng hoàng, để khen ngợi một cách văn vẽ cái bay bổng trong nghệ thuật thư pháp th́ cũng chưa hẳn, v́ đọc lên  cứ như thiếu thiếu cái ǵ, nghe không được đàng hoàng. Nếu để hiểu như một câu ví von nhằm mô tả phong trào viết thư pháp mà  qua sự kiện kể trên, đang rộ lên, cũng không chính xác. Nhưng cụm từ này, nó đă lan vào tận một giới mà công việc của họ chỉ dính dáng đến vôi vữa. Ai không tin, cứ chiều xuống là sẽ thấy những cánh thợ hồ, thợ xây đi làm về, ngang qua cổng điện Kim Lan, đều cười rộ lên từng tràng rồi cùng hô nhịp nhàng..thư pháp bay, thư pháp bay…Về sau, có danh sĩ họ Phan, cũng là một thư pháp gia đất Kinh Thành, sau khi hoàn công ngôi nhà mới của ḿnh, trong tiệc khao cánh thợ xây, ông đă cố t́nh phục rượu họ để mong t́m ra bí mật này. Nhưng ông ta chẳng tốn công rào đón ǵ, khi cánh thợ ngà say, vừa ngắm nghía những bức thư pháp treo trên những tấm vách c̣n nồng mùi vôi mới, họ vừa gơ ly gơ chén mà hô..thư pháp bay, thư pháp bay…rồi bật ra cười nắc nẻ, trong khi dúi cả vào nhau mà cười, cả bọn cứ chỉ tay vào người trẻ nhất trong đám thợ cũng đang cười rũ rượi đến trào cả nước mắt, nước mũi. Và anh thợ trẻ này, một tay ôm bụng, tay kia th́ khua khoắng, gào lên để nén cười: Tụi bay thấy không, cần ǵ thư pháp thư phiếp...ông già tía tao khi ổng đắp nổi hai chữ Kim Lan, ổng múa thêm một nhát bay là cái đuôi chữ n thành rồng bay phượng múa ngay, mà ai cũng tưởng là chữ của ông thư pháp gia ǵ đó, thế mới kinh chứ.

 

Dĩ nhiên là Tôn đại nhân đă hoàn toàn có lư khi chọn hai chữ Kim Lan để đặt tên cho ngôi đền v́ sau đó không những tại Kinh Thành mà chuyện c̣n lan truyền qua nhiều lănh thổ khác. V́ chính từ ngôi đền này đă phát sinh ra một đạo giáo gọi là Chính Tài đạo mà giáo chủ của giáo phái này th́ chẳng ai xa lạ, đó là Quách đại nhân. Theo chuyện kể ông ta đă truyền bá một thứ giáo lư vi diệu đến mức người ta đi theo ông xin làm đệ tử đông đảo đến độ ông phải  xây dựng hẳn một ngôi làng chung quanh ngôi Kim Lan điện cho họ tụ tập lại, vừa sinh sống vừa học đạo. Một chuyện mà người ta đồn đải nổi bật là đệ tử của giáo phái này qua việc đóng góp vừa tài khí vừa nhân lực cho Quách giáo chủ. Họ hào phóng đến mức mỗi khi giáo chủ của họ du thuyết giảng đạo từ nước này qua nước khác là họ bỏ tất cả việc gia đ́nh, việc kinh doanh để đi theo ông ta có đến vài trăm người bằng phương tiện vận chuyển nhanh chóng nhất mà số kim ngân tốn kém lên đến con số có thể làm cho một vài nguyên thủ quốc gia trên quả đất này nghe đến là nóng bừng mặt. Có vị đă quay ra phàn nàn nội các của họ là tại sao không tổ chức được những cuộc công du rầm rộ, hoành tráng như Quách giáo chủ. Và những vị tổng thống này, thí dụ vậy, được trả lời đại khái rằng dù có đi đâu, bằng phương tiện nào, số người đi theo không nhiều và tuyên bố những ǵ th́ tổng thống của họ  bao giờ cũng đại diện cho hàng triệu quốc dân của quốc gia họ. Hơn nữa là cho dù sau này hết nhiệm kỳ tổng thống th́ vẫn c̣n được gọi là cựu tổng thống hoặc đương chức mà bị ám sát th́ c̣n ǵ vinh quang hơn. Quách đại nhân đă làm được điều mà trước kia ông đă từng băn khoăn là không biết sau này khi chết đi th́ mắt của ông ta có khép chặt hay vẫn c̣n mở he hé v́ đă không làm được sự việc này không. Và cho đến khi quyết định rời bỏ trần thế, Quách giáo chủ đă không cho bất cứ một đệ tử nào, kể cả vị đại đệ tử chuyên giải quyết những lủng củng nội bộ trong ngôi làng của các môn đồ Chánh Tài đạo sinh sống, kề cận bên cạnh.Ông ta dặn ḍ là chỉ ba ngày sau khi không c̣n nghe tiếng cầu nguyện của ông nữa th́ mới được phá cửa vào tịnh thất của ông. Sau đó, chính Tôn đại nhân là người đầu tiên bước vào thất trước tiên để thấy kim lan  của ḿnh đă qua đời với dáng nằm co quắp nghiêng một bên, hai tay chắp lại xiết chặt với nhau luồn giữa hai đầu gối nhưng đầu vẫn ngửa ra giữa sàn làm cho cái xác ở trong tư thế như đang cố ngoái đầu nh́n lại một cái ǵ với vẻ vô cùng tiếc nuối. Và khi Tôn đại nhân đặt úp bàn tay phải lên đôi mắt vẫn c̣n mở trừng trừng của người bạn vuốt nhẹ th́ ông cảm nhận rơ ràng sự cô đơn tê tái đến chết người thấm đẩm trong hai gịng nước mắt lạnh buốt vừa trào ra từ đôi mắt đang từ từ khép lại. Về sau, con cháu của Tôn đại nhân đă đọc được trong gia phả họ Tôn một chuyện kỳ bí là ông cố của họ, cái ông làm quan đến chức án sát ấy, cuối đời đă bị bệnh bao tử mà trước khi nhắm mắt đă hộc ra một búng máu, lẫn trong búng máu lợn cợn vài mẩu vụn vằng của một trái tim đă vỡ nát. C̣n chuyện không thấy ghi chép trong gia phả là hầu hết phụ nữ trong gịng họ Tôn sau này, khi lập gia đ́nh, họ đều cố làm sao lấy được  chồng là những người đang làm những công việc dính dáng đến toà án như là thẩm phán, lục sự..và tốt số nhất là lấy được người có chức vụ mà trước kia gọi là thầy căi hay trạng sư, nay gọi là luật sư. Lư do họ đưa ra rằng chỉ có luật sư là những người vừa có thu nhập cao, ổn định vừa có trái tim c̣n nguyên vẹn mà trao cho họ.

 

 

 

1   2   3   4   5   6   7

 

 

 

trang thạch cầm

thơ văn

art2all.net