Thạch Cầm

 

TIẾNG ĐÀN TRĂNG

 

1   2   3   4   5   6   7

 

 

6.

 

Qua đồn đăi của những tay chơi ngoạn thạch, họ cho rằng cũng lại cái tṛ bán chẳng ra bán, cho chẳng ra cho của Thạch Sinh. Nhưng khi Tôn đại nhân biết chắc chắn trong nhà Nguyên đại gia có một pho tượng h́nh người đánh đàn bằng ngọc hay bằng hổ phách ǵ đó, vô cùng quư giá, th́ với tất cả uy quyền của một vị quan án sát, ngài đă gợi ư họ Nguyên phải đổi pho tượng này lấy một vật ǵ đó trong bộ sưu tập ngọc ngà, châu báu của ngài. Nhưng Nguyên đại gia chẳng tỏ chút lo lắng ǵ trước ư đồ của quan án sát. V́ từ đêm ấy, ông ta như có công việc ǵ mới mẻ, ngày th́ bận rộn lệnh cho gia nhân này đến sai phái thuộc hạ khác…t́m hỏi chổ này, thăm ḍ chổ kia. C̣n đêm xuống th́ tay đại phú này ngồi hàng giờ trước tượng người đánh đàn, mặc cho những gịng nước mắt ràn rụa trên mặt ḿnh. Ông vuốt ve, rờ rẫm khuôn mặt pho tượng, nắm lấy đôi tay tài hoa lạnh như… đá, mà biết chắc rằng người đánh đàn này bây giờ là của riêng ông, không một sức mạnh nào có thể cưỡng đoạt lấy nó. Nhưng càng ngắm, ông càng thấy ánh mắt tượng toát ra một cái nh́n đầy vẻ thúc dục khó hiểu. Tia mắt như muốn nói lên một điều ǵ qua cái màu ngọc chẳng ra ngọc, đá chẳng ra đá này! Sao càng nh́n càng thấy quá thân quen! Chắc chắn không chỉ một lần thấy mà nhiều lần, ông đă từng mân mê những pho tượng nhỏ, những ṿng tay… có sắc đá như ngọc này. Họ Nguyên chẳng phải sinh ra trên đất Quảng Nam sao! Đúng rồi, đúng quá chừng chớ chi nữa, đó là đá Non Nước ở Mỹ Khê, Đà Nẵng. Cái loại đá chẳng quư giá chi để làm của nhưng sao vẫn làm đắm đuối bất cứ ai khi nh́n vào. Trong tim Nguyên đại gia chợt vang lên một lời trăn trối. Có phải đó là điều nằm trong ánh mắt dịu dàng của Thạch Sinh đă xé ḷng ông hôm nào? Há v́ ḷng biệt đăi của một tay cự phú! Không đâu, phải c̣n một điều ǵ khác, to lớn hơn nhiều cái vinh dự con trâu min đầu đàn đang mang cái mơ trâu ấy.

 

Nguyên đại gia quỳ trước tượng người đánh đàn, một tay vịn vào đầu gối tượng, tay kia xiết chặt một tờ giấy mà ông vừa nhận được từ trung bộ. Tờ giấy viết vài ḍng chữ ngắn ngủi: Xác nhận lư lịch người họ Thạch, tên Sinh. Một thủ động núi Ngũ Hành, Non Nước, Đà Nẵng… Bốn mươi năm trước, có lượm một trẻ sơ sinh bị bỏ rơi trên nền đá trong động Chuông Trống, đặt tên Thạch Sinh, nuôi đến năm tám tuổi đă biết chơi đàn cầm và có biệt nhăn nh́n biết được loại đá nào ẩn ngọc, năm mười sáu tuổi th́ bỏ đi, không rơ tăm tích đến giờ. Họ Nguyên khóc, khóc tức tưởi, khóc nức nở…Tiếng khóc phá tung cái tự tôn mặc cảm đă dày ṿ tâm hồn viên đại phú này hàng bao năm qua. Càng kiêu hănh v́ giàu có bao nhiêu, ông càng khao khát muốn cho người khác hiểu là ông sẵn sàng đánh đổi tất cả cơ nghiệp của ḿnh để lấy một điều ǵ đó. Một điều mà đến bây giờ ông mới biết. Tay chơi đàn kia đă cho ông nhiều quá, nhiều hơn cả trong ư nghĩ của ông là ḿnh sẽ giàu đến mức nào. V́ cung đàn đêm mười tám ấy đă làm cho ông thời gian ngắn sau mở tung tất cả các kho lẩm của ḿnh ra để phát chẩn cho toàn thể dân khố rách áo ôm, vô gia cư lẫn vô nghề nghiệp của đất Kinh Thành. Không đoái hoài ǵ đến vợ con đang than khóc, Nguyên đại gia đă đứng một bên cửa ra vào và ông đă chắp tay cúi nhẹ đầu, tiễn từng người con người nghèo khó, đói rách..rời khỏi nhà ông mà trong tay mỗi người đều có đủ vàng bạc để thay đổi hẳn số phận của họ. Và họ Nguyên đă rưng rưng gịng nước mắt nh́n người xin chẩn cuối cùng rời khỏi nhà ông, không một ai nghe câu nói tiễn của ông: Các thí chủ ơi, quư vị đă ban phát cho tôi chứ không phải tôi đă cho ǵ các người. Hăy cố giữ ḿnh, tiền của này khi chết không mang theo được. Và bây giờ th́ toàn dân Kinh Thành đều nghe lời khóc kể của Nguyên đại gia…Thạch cao nhân ơi, tôi sẽ cùng ngài quy cố hương. Phải, Thạch Sinh muốn trở về nơi  sinh ra, nơi mà cuống nhau của tay cầm thủ này đă khô trên nền đá, sau khi đă gieo rắc tiếng đàn của ḿnh trên đất Kinh Thành  này.

 

Vào một ngày, khi cổ xe trâu ánh màu gỗ mới vừa chốt xong cái mộng cuối cùng trong sân nhà Nguyên đại gia, th́ từ án đường đất Kinh Thành bay ra tin quan án sát họ Tôn sẽ cầm án lệnh, đích thân vi hành khám xét tư thất  Nguyên đại gia, để t́m manh mối việc tay cầm thủ mất tích. Chắc chắn  họ Nguyên đă chôn dấu đâu đó trong khuôn viên nhà ḿnh, một xác người chẳng hạn. Nhưng mờ sáng hôm sau, dân cư Kinh Thành đă bỏ ăn bỏ làm, người này truyền miệng người kia, nô nức kéo lên đứng kín bốn mặt bờ thành để được nh́n thấy bên dưới một quang cảnh mà chưa chắc ǵ cả đời người có thể thấy được. Đàn trâu muôn con của nhà họ Nguyên từ giờ sửu, đă trùng trùng bủa kín dinh thự của Tôn đại nhân. Ngh́n ngh́n cổ trâu đồ sộ, đen đúa… cùng hướng đầu vào dinh thự, thân sát thân, vây thành một h́nh tṛn đường kính hàng chục sào, một thân gà chui không lọt. Ngh́n cặp sừng nhọn tua tủa, dương lên trên ngh́n cái đầu đang gằm gằm tư thế sẵn sàng lao tới. Không một âm thanh nào của sự cuồng nộ phát ra từ đàn trâu khổng lồ đang đứng bất động, chỉ nghe những tiếng thở nặng nề, tiếng quật đuôi đen đét. Và khi mặt trời lên quá tầm mắt, trên một góc bờ thành nào đó, bỗng vang lên một tiếng hét lớn, tức khắc tiếng hét được đáp lại bằng tiếng gào của hàng ngàn người…châm lửa vào đuôi trâu.. châm lửa vào đuôi trâu…Những cũng nhanh như khi xuất hiện, âm thanh gào thét chợt tắt đi thay cho những tiếng cười hả hê v́ trên thềm dinh thự họ Tôn, viên quan án sát và toàn gia đang quỳ mọp xuống, chắp tay lạy như tế sao về phía cả trâu lẫn người.

 

Và bầy trâu khổng lồ rùng rùng chuyển móng, rừng người đang chen chúc nhau trên bốn mặt tường thành im phắc. Những hàng trâu đang án ngữ cổng chính Kinh Thành dạt đều về hai phía, mở thành một con đường xuyên giữa đàn trâu muôn con. Như có một mật lệnh nào đó vừa truyền đi, toàn bầy trâu đồng loạt xoay đầu về hướng cổng thành. Hàng trâu đầu tiên vươn cao cổ hạ ngược sừng rạp xuống gáy, tất cả những hàng trâu sau đều răm rắp làm theo, con sau gác cằm lên chót lưng con trước dựng thành một bức hoành tráng bi hùng. Hàng ngh́n cái đầu trâu rạp ngược sừng xuống gáy cho hàng ngh́n cái mơm nghếch lên trời. Hàng ngh́n cặp mắt thật to tṛn, thăm thẳm sâu đen cùng hướng vào không gian những cái nh́n uất dậy nỗi câm nín rợn người. Nhưng ngh́n đôi mắt trâu ấy từ từ dịu xuống theo những tiếng lộc cộc, lộc cộc… vẳng lại từ dinh thự Nguyên đại gia. Con trâu chúa đàn lịch kịch kéo cỗ xe trâu lăn chậm bánh trên con đường mở ra giữa bầy trâu. Nó ngoắc đều đặn cái đầu đồ sộ sang phải rồi lại qua trái, khua khoắng cặp sừng kếch sù với hai đỉnh sừng nhọn hoắc, cái mỏ trâu đen bóng treo dưới cổ đỉnh đạc khua đều những tiếng lộc cộc của bao kiếp trâu đă chết đi mà chưa một lần được cất tiếng. Trên cổ xe trâu ánh màu gỗ mới, dưới tàn lọng kết bằng tranh săn, tượng người đánh đàn được cột dằn xuống sàn xe. Trước xe, chủ nhân đàn trâu giày thô, áo vải… cầm cương trâu, nước mắt doanh tṛng. Bầy trâu muôn con tuần tự nối đuôi nhau đi theo cỗ xe trâu ra khỏi cổng thành, tiễn đưa lần cuối cùng tay cầm thủ. Người đă giúp những con trâu ở Kinh Thành bày tỏ được phản ứng với uy quyền. Chứng tỏ được sự tồn tại của một loài vật không hề có khả năng phát âm. Chỉ bằng cái mơ trâu rừng rú, chứ không phải là tiếng đàn. Đàn nào mà khẩy tai trâu.

 

 

 

1   2   3  4   5   6   7

 

 

 

trang thạch cầm

thơ văn

art2all.net