nguyễn thị liên tâm

 

 

Thơ :

 

anh có nghe, mùa thu về rất sớm

bên bờ ao sen trắng

bàu trắng, đêm trăng

bí ẩn, này sen

bóng chiếc lênh đênh

ca dao mẹ

cánh đồng mùa xuân

cánh rêu sầu

chạm cánh hoa gầy

chiều một ḿnh hát t́nh ca

chiều mùa thu hoa cải

chiều xuân mơ cánh hoa đào

cõi xuân

cọng rơm vàng tháng chạp

cơn dông khắc khoải

cơn mê màu mận chín

dải yếm hồn nhiên

dốc hoa t́nh

du xuân nhớ chị em Kiều

dương cầm đêm xưa

đàn nguyệt bên bờ giếng nguyệt

đánh mất chân quê

đêm dạ lan / nhật nguyệt vô t́nh

đêm sen hát

đêm xanh đậu xuống thềm xanh

đêm xuân chạm đóa vô thường

đi t́m những cơn mưa nhỏ

đỗ quyên đă rụng

độc thoại với người đàn bà yêu dấu

độc thoại với rêu phong/cơn mê màu mận chín

đợi trăng

giả dụ

giao thừa lễ Phật / hoa quỳnh và mùa xuân

giấc mơ mùa xuân

giấc mơ sen

giấc mơ vơng làng

giọt mưa xuân

hái tầm xuân

hắt bóng

huyền thoại cỏ và đá

khát

không phải là ngụy biện

khu vườn lộng gió mùa xuân

khúc hát dă quỳ

lạc nẻo vườn xuân / thả nụ tầm xuân

lạc nẻo vườn xuân:

     lạc nẻo vườn xuân/ người ngọc tài hoa/ vần thơ gửi Đạm Tiên/

     Kim Trọng bên hiên Lăm Thúy/ Nỗi ḷng Đạm Tiên

lang thang đêm Hồ Tây

lặng lẽ

lối về bến trăng

lỡ làng

lời cho mùa xuân xưa

lời th́ thầm với anh

lời ru buồn của Mẹ

lụa đào đă phai

lục bát đ̣ đưa

mặt trời rơi trên đồi Xích Thố

mẹ là liên khúc cánh c̣

miên man kư ức

mùa hạ đổ vô hồi

mùa sen tinh khôi

mùa thu đầy gió

mùa trăng hư thực

mùa xanh cho đời

mùa xuân, sen và thiếu nữ

ngát xuân

ngoảnh lại với ḍng sông

ngọn nến đêm

nguyệt trên sông xuân

người đàn bà của thời bom đạn / người đàn bà trên bến sông

người đàn bà đánh mất dịu dàng

người đàn bà quét dọn nỗi buồn

nhẹ hẫng một làn hương

nhật nguyệt vô t́nh

nhớ mảnh trăng hàn

nhớ người đưa đ̣ ngày ấy

nửa vầng trăng khuyết

ôi mùa thu đầy gió

phất phơ yếm thắm bỏ bùa trần gian

phố nhỏ, chiều chia tay

rung động

sao nỡ quên mùa thu

sen cạn

sự ma mị của chữ

tách trà Trương Chi

tháng bảy mưa ngâu

thiên kim và phấn thổ

thúy kiều và ḍng sông định mệnh

thuyền trăng

tiếc chi một mớ trầu cay

t́nh tự tháng giêng

t́nh yêu đến từ bên kia đồi hoa

tình yêu phỉ thúy

t́nh yêu vô lượng

tôi ơi! khóc thương Kiều

trái tim thị nở

trăn trở đêm rằm

trăng và anh

tri âm

trở giấc lúc nửa đêm

tự cảm

tưởng chừng như trái ngược

ủ hoa trong bàn tay

vần thơ cho anh

vùi tay vào dải yếm đào

vườn chiều biêng biếc lá non

xao xuyến sông Hương

xuân hát với người

 

 

Văn :

 

đồng tiền rong chơi

ranh giới

thơ Nguyễn thị Ánh Huỳnh ( Đừng múc cạn nỗi buồn và Chiều đă nhạt)

 

 

Nhạc phổ thơ:

 

Anh có nghe mùa thu về rất sớm ( Mộc Thiêng)

chiều mùa thu hoa cải ( Mộc Thiêng)

nhật nguyệt vô t́nh ( Mộc Thiêng)

người đàn bà đánh mất dịu dàng ( Mộc Thiêng)

người đàn bà quét dọn nỗi buồn ( Mộc Thiêng)

tiếc chi một mớ trầu cay ( Mộc Thiêng)

tưởng chừng như trái ngược ( Mộc Thiêng)

 

 

 

art2all.net